THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 127
Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:31:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giang Nguyệt !
Cái đứa nhỏ cũng thật là, thể để khách ngủ ở đây chứ, bên chỗ cũng dọn dẹp xong , ở đó rộng rãi sáng sủa...”
“Hay quá!
Vậy tối nay cả nhà ba con qua đó ngủ.
Mẹ ơi, chăn là đồ mới ạ?
Thế thì khéo để chị Triệu trải , chị đang mang , ngủ giường cứng .”
“Đây là chăn đắp, thể đệm lót .”
Lục mẫu ôm c.h.ặ.t lấy chiếc chăn chịu buông tay.
Giang Nguyệt thẳng tay giật lấy chiếc chăn từ trong tay bà:
“Chăn đắp đệm lót gì thì chẳng đều để dùng ?
Nếu cảm thấy hợp lý, lúc chúng con , chiếc chăn cứ đưa cho con nhé!
Chị dâu hai nhà, chị dâu cả chắc chắn cần, già cả tuổi , cần đắp chăn mới .
Tinh Thần nhà con từ lúc chào đời đến giờ, vẫn cho nó chiếc chăn nào đấy!
Coi như là bà nội thương cháu gái !”
Răng hàm của Lục mẫu sắp c.ắ.n nát đến nơi , đây là con dâu, rõ ràng là chủ nợ đến đòi nợ mà.
Định vạch trần thói của bà ngay mặt ngoài ?
Triệu Thu Nguyệt nhịn đến mức sắp phát điên, chỉ đành lưng , để bọn họ thấy.
Giang Nguyệt ôm lấy chăn, vẻ ngây thơ hỏi:
“Mẹ ơi, gà g-iết ?
Một con hình như đủ , chúng con đông thế , là g-iết luôn con ?
Nuôi thì tốn lương thực, ngộ nhỡ ai trộm mất thì cũng kịp , thấy đúng ?”
Lục mẫu hận thể x.é to.ạc gương mặt tươi của cô , ném xuống đất mà giẫm đạp:
“Không thể g-iết nữa, để giống cho nhà chứ!
Năm còn ấp gà con đấy!”
“Ấp gà con?
Trong đội đồng ý cho nuôi gà ạ?”
Trước khi cuộc vận động, nhà họ Lục cũng là hộ nuôi gà lớn, Lục mẫu thích nuôi gà, bà vây một khoảnh rừng trúc ở vườn chuyên để nuôi gà, lợn cũng nuôi mấy con, đến cuối năm, cảnh tượng náo nhiệt nhất trong thôn chính là g-iết lợn.
“Hèn chi năm là thôi, với cô nữa, xem nồi gà hầm đây.”
Lục mẫu hằm hằm chạy bếp, Lục đại tẩu mới bỏ con gà mái già nồi lớn, đang định múc nước thêm !
Nhìn thấy sắc mặt của chồng đúng, chị lặng lẽ múc thêm hai gáo nước nữa.
Lục Cảnh Chu một tảo mộ, Lục Tinh Thần mệt nên đang ngủ.
Quan Kiệt việc gì , bèn dạo loanh quanh trong thôn, đó liền thấy đám trẻ con đang chơi đùa ở đầu làng.
“Đại Bảo, là khách đến nhà mày ?”
Có đứa trẻ hỏi.
Lục Đại Bảo đầu Quan Kiệt ăn mặc sạch sẽ lịch sự, bỗng dưng nảy sinh ý :
“Chúng chơi bùn với nó !
Ê!
Mày chơi pháo bùn ?”
Mấy đứa trẻ chạy đến mương nước bên cạnh thôn, dùng tay đào bùn.
Bùn mương là bùn đen hôi thối, loại đất sét vàng ruộng.
Quan Kiệt chê bai lắc đầu:
“ mới chơi thứ , ghê ch-ết !”
“Lục Đại Bảo!
Nó mắng mày bẩn kìa!”
“Đ-ánh nó !”
“Lấy bùn ném nó!”
“Đẩy nó xuống mương , xem nó còn dám !”
Lục Đại Bảo bốc hỏa, lời bọn chúng, giơ một cục bùn đen hôi thối lao về phía Quan Kiệt, miệng còn la hét om sòm.
Quan Kiệt khinh bỉ hừ lạnh, loại tiểu xảo đối với mà chẳng là cái đinh gì.
Cậu im động đậy, ngay lúc Lục Đại Bảo lao đến, nghiêng một cái, còn chìa một bàn chân .
Thế là Lục Đại Bảo ngã nhào một cách “ngoạn mục”, dáng nó to b-éo, ngã chắc chắn là nặng.
Đám trẻ con hò reo.
“Ồ ồ!
Đ-ánh nh-au kìa!”
“Lợn b-éo thành lợn ngã , ha ha ha!”
“Lục Đại Bảo, mau về nhà mách , gọi mày, gọi bà nội mày đ-ánh nó.”
Lục Đại Bảo lóc bò dậy, chỉ Quan Kiệt :
“Mày cứ đợi đấy cho tao!”
Rồi lóc chạy về nhà, chạy gọi .
Đám trẻ khác hả hê nỗi đau của khác.
“Mày xong đời !
Bà nội nó là xoa đấy, thế nào cũng đ-ánh mày cho xem!”
“Mẹ nó chắc chắn sẽ thế ...”
Một đứa trẻ học theo dáng vẻ của Lục đại tẩu, giả vờ ôm một thứ gì đó lòng, “Tâm can của , bảo bối của , ngã đau ở ?
Ai đẩy con, để trả thù cho con.”
Quan Kiệt trở về nhà họ Lục, bước sân, quả nhiên thấy Lục đại tẩu đang dỗ dành con trai, lời y hệt như .
Lục Đại Bảo chỉ Quan Kiệt:
“Là nó, chính là nó, là nó ngáng chân con ngã.”
Quan Kiệt vỗ ng-ực:
“Dám dám chịu, là đẩy nó đấy thì ?
Ai bảo nó định lấy bùn ném , đó là phòng vệ chính đáng!”
Triệu Thu Nguyệt mới xuống trong phòng, thấy con trai gây họa, liền vội vàng định dậy, Giang Nguyệt đưa tay ấn vai chị :
“Chị cứ ngủ , trẻ con đ-ánh nh-au gì to tát .”
“ mà...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-127.html.]
“Để em xử lý, chị nghỉ một lát !”
Triệu Thu Nguyệt ốm nghén nghiêm trọng, ăn , đường cũng ngủ ngon, sắc mặt kém, Giang Nguyệt lo lắng cái t.h.a.i của chị vấn đề, nhưng nếu lên huyện kiểm tra thì xóc nảy, chỉ đành tạm thời quan sát .
So với việc Lục Đại Bảo náo loạn để mách lẻo, Quan Kiệt quả thực là một dòng suối trong trẻo.
Giang Nguyệt đến bên cạnh , xoa đầu , đang định an ủi vài câu dỗ dành Lục Đại Bảo một chút, thì Lục Cảnh Chu cùng Lục đại ca đồng thời bước chân nhà.
“Có chuyện gì thế ?”
Biểu cảm mặt Lục đại ca kiểu cách, lúc gật đầu với Giang Nguyệt còn mang theo một sự giả tạo.
Lục Cảnh Chu căn bản thèm hỏi, vỗ nhẹ lưng Quan Kiệt:
“Nam t.ử hán, thẳng lưng lên, v-ĩnh vi-ễn đừng bao giờ cong lưng.”
Quan Kiệt thấy lời , ngay lập tức ưỡn thẳng sống lưng, một nữa biện minh cho :
“Cháu , là nó định đ-ánh cháu, cháu chỉ phòng vệ thôi, tin thể hỏi đám trẻ con ngoài , chúng nó cũng thấy cả .”
Lục Đại Bảo vẫn cứ .
Chương 182 Cải hộ khẩu
Lục đại tẩu ôm con trai dỗ dành, nhịn :
“Nó còn nhỏ mà!
Chú em thể nhường nó một chút ?”
Câu chị thành thói quen, nhận rằng Quan Kiệt cũng trạc tuổi Lục Đại Bảo.
Lục Cảnh Chu nhíu mày :
“Chị dâu!
Con trai đừng nuông chiều quá, đừng lúc nào cũng lóc sướt mướt như , lớn lên thì mà tiền đồ !
Lục Đại Bảo, dậy!”
Anh quát lên một tiếng, Lục Đại Bảo quả nhiên ngoan ngoãn rời khỏi vòng tay , ở hiên nhà.
Lục đại ca huề:
“Trẻ con đùa nghịch đ-ánh nh-au là chuyện bình thường, đ-ánh nghịch thì gọi là trẻ con nữa , thôi , bọn chú Cảnh Chu khó khăn lắm mới về một chuyến, cơm nước xong ?”
Cái điệu bộ của ông bây giờ quả thực vài phần dáng vẻ của cả, chỉ là giữ đến lúc nào .
Lục đại tẩu dỗi lời ông :
“Xong !
Đều đang đợi ăn ?
Còn mau qua đây phụ bưng thức ăn!”
Lục đại ca chắp tay lưng động đậy, ngược về phía Giang Nguyệt, ông cảm thấy đàn ông nên bếp, đó là việc của phụ nữ.
Lục Đại Bảo loạn một trận, cuối cùng chẳng gì, còn chú ba mắng cho một trận, trong lòng nó tức giận, lúc ăn cơm, nó tay tranh giành đùi gà, cướp một cái còn đủ, còn cướp luôn cái còn bát .
Lục đại tẩu chiều chuộng con trai:
“Xem kìa, con vội cái gì chứ!
Khách còn ăn mà!
Nào, Tiểu Kiệt, cái cánh cho cháu.”
Quan Kiệt mắt chằm chằm đùi gà, nhưng dịch bát chỗ khác, nhận lấy:
“Cảm ơn ạ!
Xin hãy đưa đùi gà cho cháu.”
Triệu Thu Nguyệt đều dậy ăn cơm, Giang Nguyệt chuẩn cơm mang trong phòng.
Ngoại trừ chị , những khác đều mặt, lớn trẻ con đầy một bàn tròn.
Đũa của Lục đại tẩu đưa giữa chừng, bỏ xuống , mà đưa tiếp cũng xong.
Giang Nguyệt đưa bát , nhận lấy cái cánh gà, nhanh tay cướp lấy cái đùi gà trong bát Lục Đại Bảo đặt bát Quan Kiệt, đó gắp cho Vương Sinh một cái cánh, chọn những miếng ngon gắp cho Trịnh Tiểu Lục, Quách Dương, Hà Thiết Quân.
Lục Đại Bảo trơ mắt cái đùi gà của bay mất, há mồm định gào lên, liền một ánh mắt của Lục Cảnh Chu lườm cho rụt .
Chỉ đành ấm ức sụt sịt, Lục đại tẩu trong lòng oán hận bọn họ quá đáng, đều nhường nhịn trẻ con, nhưng cũng dám trở mặt với em chồng ngay bàn ăn, đành nhịn nhục, nhỏ giọng dỗ dành con trai ăn cơm.
Chị gắp nhanh, thậm chí còn gắp cả chân gà bát Lục Cảnh Chu, Lục Tinh Thần mới ngủ dậy mặc dù ăn thịt, nhưng đùi cha, cứ cố hết sức thò tay bát cha, nếm thử chút vị mặn của thịt.
Lục Cảnh Chu bát của , vợ, đó dứt khoát bưng cả chậu đựng thịt gà qua, đặt mặt cô, lệnh:
“Ăn !”
Bọn Vương Sinh đều mà phì .
Lục mẫu sa sầm mặt, lầm bầm:
“Anh đúng là vợ là quên luôn!”
Lục lão đầu tiện trách mắng ngay bàn ăn mặt ngoài, nhưng sắc mặt cũng khó coi.
Lục đại tẩu nhịn :
“Anh cả của chú quản lý cả một cái thôn lớn như , cũng vất vả, tốn nhiều chất xám lắm, để cho một ít!”
Lục đại ca cảm thấy phận bây giờ khác xưa, ăn cơm vị trí chủ tọa, lão gia t.ử đều sang bên cạnh, hành vi của em trai ruột, ông cảm thấy cần thiết giáo huấn một chút.
“Chú bây giờ dù cũng là một đoàn trưởng, nên lấy gương, dáng vẻ của một vị trưởng quan, đừng lúc nào cũng như lớn, suốt ngày xoay quanh vợ con, tầm đặt xa một chút, hai em chúng một theo chính, một theo quân, nhà họ Lục chúng sẽ phát đạt .”
Lục đại ca càng c.h.é.m gió càng thuận miệng, suýt nữa thì thu .
Lục nhị ca xổm ghế, tay bưng bát, hình như còn hớn hở:
“Nghe giọng điệu của cả, là đội trưởng đại diện, mà là trấn trưởng, huyện trưởng, thị trưởng cơ đấy!
Nói cũng , cả mến của em, đoàn trưởng của chú ba là chức quan lớn thế nào ?”
Lục đại ca cảm thấy mất mặt, buông đũa xuống, giáo huấn:
“Anh còn chú đấy!
Suốt ngày chẳng , , nhà nhà, chú thể t.ử tế mà phản tỉnh ?”
Thấy bọn họ sắp cãi chuyện gia đình, Hà Thiết Quân nhanh ch.óng lùa hết cơm, dậy :
“ ăn no , cứ thong thả dùng bữa, đoàn trưởng, tối nay và Quách Dương ngủ trong xe, cần lo cho chúng .”
Quách Dương cũng dậy:
“ thế, chúng ngủ trong thùng xe, còn thoáng mát nữa.”
Trịnh Tiểu Lục cũng dậy theo:
“Vậy hai lái xe tải đến cửa nhà nhé, buổi tối qua nhà đun nước mà tắm rửa.”
“Được!”
Bọn họ đều cả , Vương Sinh do dự bế Tiểu Đậu Nha , Giang Nguyệt lắc đầu với cô bé:
“Con cứ đấy, về cũng khéo luôn chuyện đó.”
Mọi đều hiểu, cô đang cái gì.
Giang Nguyệt :
“Chính là chuyện đổi tên cho Vương Sinh, còn cả nhập hộ khẩu nữa.”
Trước đó để Vương Sinh theo họ của cô, nhận thì nhận cho triệt để, tránh để hậu họa, đây cũng là để con đường tương lai của Vương Sinh thuận lợi hơn, hơn nữa nhà con bé cũng còn ai nữa .