THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 116
Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:26:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
(Trùng lặp nội dung chương 166)
Chương 167 Đối chất trực tiếp
“Cô là nông thôn ?”
Ngữ khí của đàn bà dường như nghi ngờ, bởi vì Giang Nguyệt bất kể là cách ăn mặc lời ăn tiếng đều giống từ nông thôn , giống như cô gái nhỏ rụt rè bên cạnh cô , đó mới là điển hình của một đứa trẻ từ nông thôn .
Giang Nguyệt chớp chớp mắt:
“Tất nhiên , hộ khẩu của ghi, những thứ đều thể tra , chẳng việc gì dối chứ?”
Tiểu Đậu Nha ở một bên sốt ruột , nghịch đồ bàn, Giang Nguyệt bèn lấy cho con bé.
Người đàn bà dường như hài lòng với thái độ của cô, càng bực bội chuyện cô mang theo đứa trẻ:
“Tiểu Cúc, cô bế đứa trẻ của cô ngoài , đừng ở đây phiền chúng thẩm vấn!”
“Thẩm vấn?
Bây giờ là phạm nhân ?”
Giang Nguyệt rũ mi mắt, cảm xúc.
Người đàn bà càng tức giận hơn, đ-ập bàn một cái.
Gã đàn ông bên cạnh hiệu cho bà định cảm xúc, đó lạnh lùng :
“Chúng cũng là thực hiện công vụ theo lệ thường, báo cáo thì nghiêm túc xác minh.”
Giang Nguyệt hề nhường nhịn:
“Nếu xác minh xong thì là phạm nhân, chỉ là quần chúng nhân dân tới đây phối hợp với các vị điều tra ?”
“...
Phải!”
Giang Nguyệt :
“Vậy xin hỏi một chút, ngộ nhỡ... là ngộ nhỡ nhé, ngộ nhỡ cuối cùng xác minh tội, vô tội, các vị tính đây?”
“Tất nhiên là thả cô , nếu thì ?”
Gã đàn ông dường như nhận cô vẫn còn lời .
“Nếu ư?
Ngộ nhỡ vô tội, là bịa đặt, là vu khống, là phỉ báng, chẳng lẽ cứ thế hắt một chậu nước bẩn lên đầu ?
Các vị đối xử với quân nhân gia thuộc như thế đấy ?
Các vị nửa năm chồng vì cái gì mà thương ?
Các vị rốt cuộc bao nhiêu vết sẹo, bao nhiêu suýt hy sinh vì nước vì dân ?”
“Hừ!
Anh ở tiền tuyến tắm m-áu chiến đấu, các vị dựa những cáo buộc ác ý, căn cứ của kẻ nào đó mà bắt ba con chúng tới đây, bày tư thế thẩm vấn, các vị đối xử với quân nhân gia thuộc như thế đấy ?
Các vị diệt trừ gian ác như thế đấy ?”
Chụp mũ ư, ai mà chứ?
Cô chính là cái mũ càng chụp càng to, xem ai là sợ hãi.
Gã đàn ông bắt đầu đổ mồ hôi trán, đàn bà bên cạnh gã lạnh lùng một tiếng:
“Cô bớt mấy lời giật gân đó , quân nhân là những đáng yêu nhất, đáng kính nhất, nhưng quân nhân của chúng cũng chỉ mỗi chồng cô, cũng chỉ trung thành và dũng cảm, những phần t.ử phản động xa ẩn nấp trong họ cũng là điều chúng nên cảnh giác nhất, còn cô, kiêu sa dâm dật, ăn mặc dùng đồ đắt tiền, điểm nào giống một quân nhân gia thuộc , mấy lời đường mật đó mà cô cũng !”
“Nói lắm!”
Cô gái b.í.m tóc vỗ tay cho bà , hổ là lãnh đạo, chuyện thật đầu đuôi, hùng hồn mạnh mẽ.
“Kiêu sa dâm dật?”
Giang Nguyệt thể tin nổi từ miêu tả là đang về :
“Theo ý của bà, chúng là quân nhân gia thuộc thì đáng lẽ ăn rau cám, sống cuộc đời đói khát, như mới đúng ?
Ôi!
Xem bà chút niềm tin nào tiền đồ phát triển của đất nước cả!
Bà là mong mỏi dân sống t.h.ả.m hại, bữa nay lo bữa mai, cả ngày ngoài xin ăn bà mới hài lòng ?”
“Rầm!”
Người đàn bà đ-ập bàn, kích động bật dậy:
“Cô bớt ngụy biện !”
Gã đàn ông dàn xếp:
“Được , đều bớt vài câu , chủ đề lệch hướng .”
Giang Nguyệt :
“ !
Đi lệch hướng , bây giờ chỉ một yêu cầu thôi.”
“Nói!”
“Gọi báo cáo tới đây, đối chất trực tiếp với kẻ đó!”
Cô gái b.í.m tóc đột nhiên kích động:
“Lãnh đạo, cô chắc chắn là trả thù đấy!”
Giang Nguyệt lạnh lùng :
“ trả thù ư?
Cô thật là đ-ánh giá cao quá, xin hỏi, thế nào để trả thù đây?”
“Cách thì đầy đấy, chỉ xem cô thôi.”
Giang Nguyệt dang hai tay :
“Dù cũng chỉ yêu cầu thôi, đồng ý thì thôi , sẽ bất cứ điều gì cả, các vị cứ đợi chồng về tính tiếp!”
Người đàn bà khinh bỉ :
“Còn bảo trả thù!”
Bà cảm thấy Giang Nguyệt chính là cậy phận của chồng mới dám như , nếu đổi là khác đây thì sớm sợ đến mức mất hồn mất vía .
“Tùy bà gì thì , bây giờ mệt , tối nay chúng ở ?
Có cơm ăn ?
Các vị chắc định bỏ đói chúng đến ch-ết đấy chứ?”
“Tất nhiên là , ngay cả phạm nhân cũng nhân quyền mà.”
Thấy Giang Nguyệt bế đứa trẻ, trêu đùa con bé, thèm đoái hoài gì tới họ nữa, hai trao đổi ánh mắt với .
“Hôm nay cứ thế , Tiểu Cúc, đưa họ xuống .”
Nơi giam giữ họ là một cái sân nhỏ hẻo lánh, chút giống biệt viện của những gia đình giàu thời xưa, là một cái sân riêng biệt.
Chương 168 Phóng hỏa
Trịnh Tiểu Lục lúc nãy , bèn xổm bên ngoài chờ đợi.
Sau đó, cô gái b.í.m tóc đưa họ đến sân nhỏ, hối thúc họ trong, khóa cửa sân ngay mặt họ.
Vương Sinh bậc thềm, sầu muộn đến mức trong lòng đắng ngắt, thở ngắn thở dài.
Trịnh Tiểu Lục gãi gãi đầu, định hỏi gì đó nhưng dám hỏi, chỉ Tiểu Đậu Nha, thấy gì cũng thấy lạ lẫm, đòi sờ đòi chơi.
Trịnh Tiểu Lục bèn bế đứa trẻ từ tay Vương Sinh:
“Đi thôi!
Anh đưa em chơi, xem , ở đây còn một cái tổ chim nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-116.html.]
“Miao~!”
Mèo đen nhảy lên đầu tường, nhảy xuống.
Góc sân mọc đầy cỏ dại, mùa cỏ cũng bắt đầu ngả vàng héo úa.
Mèo đen chui trong đám cỏ một lúc, đột nhiên giống như đang đ-ánh nh-au với thứ gì đó, một lát , miệng ngậm một con rắn đang ngọ nguậy chui từ đám cỏ.
“Mèo!
Mèo mèo!”
Trịnh Tiểu Lục đặt Tiểu Đậu Nha lên vai, cúi kỹ:
“Chà!
Con rắn độc!”
Giang Nguyệt từ trong phòng chạy , Vương Sinh cũng bật dậy từ đất.
“Nhanh, mau tìm đ-á đ-ập ch-ết con rắn !”
Vương Sinh tìm thấy đ-á, chỉ tìm thấy một viên gạch:
“Tiểu Hắc, tránh !”
Mèo đen nhanh nhẹn nhảy chỗ khác, viên gạch đ-ập trúng con rắn nhưng lập tức g-iết ch-ết nó.
Trịnh Tiểu Lục giao đứa trẻ cho cô :
“Để !”
Anh tìm một cây gậy, đ-ập ch-ết tươi con rắn.
Giang Nguyệt đám cỏ dại cao ngang lưng ở góc sân:
“Cái sân ở , là đốt cỏ .”
“Đốt ư?
Chuyện ... ?”
Trịnh Tiểu Lục do dự.
Vương Sinh giận dữ :
“Anh gan bé quá đấy, nhất định đốt, nhất là đốt sạch cả chỗ cho rảnh nợ.”
Kẻ , là kẻ !
Trịnh Tiểu Lục sờ sờ túi:
“Không bật lửa, vả đám cỏ dường như dễ cháy lắm.”
“Đây!”
Giang Nguyệt lấy bật lửa , lấy nửa chai cồn:
“Trước khi đốt thì phá cái cửa sân , đừng để nó nhốt chúng .”
“Vậy xử lý cái cửa.”
Trịnh Tiểu Lục nhổ một bãi nước bọt lòng bàn tay, một cái nhảy vọt leo lên đầu tường.
“Vương Sinh, em bế đứa trẻ xa một chút.”
Giang Nguyệt lấy xẻng , xúc một đường ranh giới, cỏ nhiều hơn nữa cũng đốt tới chỗ bọn họ .
Tưới cồn lên, một chút tia lửa là thể bùng cháy.
Trịnh Tiểu Lục từ bên ngoài mở cửa , tay tung tẩy cái khóa:
“Ồ!
Cháy thật .”
Ba cùng đứa trẻ và con mèo đám cỏ dại bùng cháy ngay cửa sân.
Lúc đầu khói lớn nhưng nhanh lửa bốc lên mạnh, khói đen cũng theo đầu tường cuộn lên .
Người đầu tiên phát hiện đám cháy còn tưởng nhầm, nhưng nhanh đó, cả cái đại sân đều kinh động.
Có gõ vung nồi kêu cứu, xách xô nước lao về phía , cầm cây lau nhà.
Tuy lửa bốc lên nhanh nhưng những thứ thể cháy nhiều, tường gạch cũng cháy , dù họ đến dập lửa thì cũng lan tới chỗ khác.
Cô gái b.í.m tóc mặt mũi đầy tro đen, mấy đang thong dong đó, đến mức hận thể cầm xô nước dìm ch-ết họ:
“Sao cháy , các phóng hỏa ?
Các gì?
Có phá hoại ?”
Trịnh Tiểu Lục xách con rắn ch-ết đưa cho cô xem:
“Nhìn !
Cô bớt mà ngậm m-áu phun , rõ ràng là các ý đồ , hại , con rắn giữ bằng chứng!”
“Nói xàm cái gì thế, rắn là sẵn trong sân, thể là chúng cố tình thả , bớt mà vu khống!”
“Nhổ !
Chuyện ngậm m-áu phun các còn ít ?”
Vị lãnh đạo nam lúc xách cái chậu vẫn còn đang rỉ nước, gạt đám đông :
“Được !
Bây giờ sân cháy , các tính ?”
Giang Nguyệt cuối cùng cũng lên tiếng:
“Chúng ở nhà khách, chi phí các chịu!”
Cô gái b.í.m tóc nổ tung:
“Cô đùa cái gì thế, đừng quên phận của các .”
Giang Nguyệt vặn :
“Chúng phận gì?
Cấp của cô , chúng là phối hợp điều tra, nhưng trong thời gian điều tra an thể của chúng đe dọa, lý do nghi ngờ kẻ cố ý diệt khẩu, vả con gái mới khỏi bệnh, cái loại sân bỏ hoang ở rắn rết sâu bọ, con gái ngộ nhỡ c.ắ.n thì tính ?
Cho nên chúng tới ở nhà khách!”
Cô gái b.í.m tóc mắng cho nên lời.
Vị lãnh đạo nam đẩy đẩy kính, dường như khó khăn mới đưa quyết định:
“Đừng cãi nữa, Tiểu Cúc, đưa họ tới nhà khách mở phòng.”
“Chủ nhiệm!
Chúng thể họ bắt chẽn đạo đức như !”
“Nghe , mau !”
Lãnh đạo dặn dò, Tiểu Cúc đồng ý cũng , bực bội gọi họ theo.
Ủy ban Cách mạng nhà khách riêng của , tất nhiên đều là dành cho những đồng nghiệp tới đây công tác, tiền phòng là thể thanh toán theo chế độ.
Thời buổi , Ủy ban Cách mạng tuyệt đối là một công việc b-éo bở, tuy lòng nhất nhưng quyền lực cực lớn, bất kể là quan quan, thấy họ đều tránh đường mà .
Cho nên nhà khách của họ điều kiện cũng là nhất.
Không chỉ nước nóng cung cấp 24/24, trong phòng còn ti vi đen trắng mới tinh.
Cuối hành lang là phòng tắm và nhà vệ sinh công cộng.
Cô nhân viên phục vụ dẫn đường vẫn là cái bộ mặt như ai nợ tám trăm đồng, vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn.
“Mang theo trẻ nhỏ ở trọ thì bản thế nào là tự giác, ban đêm cố gắng đừng để đứa trẻ ồn tới khách khác, còn nữa, chú ý vệ sinh một chút, đừng để phân nước tiểu vung vãi khắp phòng, ga trải giường ngày nào cũng , việc gì thì đừng lung tung, nước nóng tuy cung cấp 24/24 nhưng thợ đốt lò cũng tan về nhà, cho nên tự giác một chút, lấy nước tám giờ tối.”
Nhân viên phục vụ mở một căn phòng , đúng lúc giữa trưa, bên ngoài ánh nắng rực rỡ, trong phòng còn quạt điện mới tinh, ga giường mới tinh, sàn nhà sạch sẽ sáng bóng.