Thập Niên 70: Vợ Đẹp Của Nhà Tư Bản Trắng Trẻo Kiều Diễm, Thủ Trưởng Động Lòng - Chương 67: Vợ chồng anh cả muốn ly hôn?
Cập nhật lúc: 2026-03-28 18:24:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay nhà họ Tô loạn ở khu gia thuộc suốt cả một buổi sáng.
Chẳng những cứu cha Tô ngoài, mà ngay cả của mấy chi khác cũng đều tống trại tạm giam.
Sau khi tin , Tô San San tức đến mức run rẩy, trực tiếp vơ hết đồ đạc tủ đầu giường ném vỡ tan tành.
Tiếng động bất ngờ Hoắc Đình Thao giật nảy , định nháy mắt hiệu cho cô .
Khốn nỗi Tô San San lúc đang cơn thịnh nộ, đến cũng chẳng buồn lấy một cái.
Hoắc Đình Thao chỉ đành quát lên một tiếng: "Cô điên ?"
" chính là điên đấy!"
"Hoắc Đình Thao, cái ngày tháng của hai đứa còn cách nào sống tiếp ?"
"Bà nội gần bảy mươi tuổi , các thể đối xử với bà như thế? Nhà họ Hoắc các đúng là ức h.i.ế.p quá đáng!"
" cần , mau tìm thả hết bọn họ cho , thấy ?"
Có lẽ lời của cô gợi ý cho Hoắc Đình Thao, khi im lặng một hồi, trực tiếp chọn cách thức đổ thêm dầu lửa nhất.
" đang hỏi đấy, lời nào là ý gì?"
Thấy đàn ông của cụp mắt im lìm suốt hồi lâu, trái tim Tô San San lạnh một nửa.
"Hoắc Đình Thao, theo từ năm mười tám tuổi, m.a.n.g t.h.a.i tới bảy !"
" sinh cho ba đứa con trai, rốt cuộc điểm nào đối xử với nhà họ Hoắc các ?"
"Chuyện là với cô, nhưng cha họ cũng nỗi khổ riêng..."
"Họ thì nỗi khổ gì chứ! Chẳng qua là họ sợ đắc tội với chú ba thôi!"
Tô San San trực tiếp ngắt lời : "Trước đây họ thiên vị chú ba mà tin!"
"Bây giờ vợ chồng chú ba lên đầu lên cổ chúng mà vệ sinh , còn định tự lừa dối đến bao giờ nữa."
" chỉ hỏi một câu thôi, chuyện nhà ngoại rốt cuộc quản ?"
"San San, cô thể đừng loạn nữa ?"
"Được, lắm, quản chứ gì?"
Tô San San quệt nước mắt: "Chỉ trách nhà ngoại bản lĩnh bằng nhà chú ba, cho nên các mới hết đến khác coi nhà ngoại là con ."
"Được , nếu như thì chúng ly hôn !"
Nghe thấy thế Hoắc Đình Thao mới ngẩng đầu lên, trong mắt chút cảm xúc nào.
"Cô cái gì, cô nữa xem!"
"Nói mười vẫn là câu đó, chúng ly hôn !"
Tô San San thực sự ly hôn, nhưng đây là quân bài cuối cùng của cô lúc .
Cô rõ cha chồng, cùng của chi thứ hai và chi thứ tư đều đang lầu ngóng.
Cho nên câu cùng , Tô San San cố tình lớn tiếng.
Cô chuẩn sẵn tâm lý, những đó khi thấy chắc chắn sẽ chạy lên lầu để khuyên can.
Thế nhưng đợi liên tiếp mấy phút đồng hồ, lầu vẫn chẳng chút động tĩnh nào.
Tô San San dồn đường cùng, đành tăng thêm sức nặng.
"Anh cần gì nữa, cuộc hôn nhân ly hôn chắc ."
"Những thứ khác đều cần, ba đứa nhỏ Cảnh Hiên, Cảnh Dật, Cảnh Lâm thuộc về , sẽ dẫn chúng ."
"Dù chúng ở cái nhà ngay đến một gian phòng ở cũng , ở đây cũng chỉ ngứa mắt một mà thôi."
"Đợi ly hôn xong, lũ trẻ sẽ theo họ hết, cứ việc chờ con trai gọi khác là cha !"
Đột nhiên, một tiếng "chát" vang lên.
"Hoắc Đình Thao, đ.á.n.h ? Anh dám đ.á.n.h ! liều mạng với ..."
Nghe đến đây, vợ hai là Dương Mỹ Na chút yên.
"Anh cả thể như chứ, chị dâu mới sảy t.h.a.i xong, thể tay ..."
Lời còn dứt, Tô San San với gương mặt trắng bệch từ lầu xuống.
Cô chẳng thèm liếc của các chi khác lấy một cái, trực tiếp bước khỏi cửa lớn nhà họ Hoắc.
Một lát , Hoắc Đình Thao cũng ủ rũ xuống.
"Bịch" một tiếng, quỳ gục xuống mặt cha Hoắc.
"Anh cả, lên ."
Anh hai và tư mỗi một bên kéo cánh tay .
"Đều là một nhà cả, chuyện gì chúng xuống từ từ bàn bạc."
"Anh cũng đừng vội, chị dâu lúc đang cơn nóng nảy, đợi chị nguôi giận ..."
"Chú hai chú tư, hai chú đừng kéo , để hết lời ."
Hoắc Đình Thao cha Hoắc : "Cha, chuyện là nhà họ Tô sai, con con nên xin tình cho họ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dep-cua-nha-tu-ban-trang-treo-kieu-diem-thu-truong-dong-long/chuong-67-vo-chong-anh-ca-muon-ly-hon.html.]
" cha thể nể mặt ba đứa nhỏ mà bảo vợ chồng chú ba nương tay một chút ?"
"Lũ trẻ còn nhỏ, thể ."
Cha Hoắc sầm mặt, giọng điệu chút thiện cảm: "Thằng cả, đang gì ?"
"Cha, con xin ..."
Cha Hoắc định mở miệng thì ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng nữ sắc sảo.
"Đình Thao lên , là nam nhi đại trượng phu, thể tùy tùy tiện tiện quỳ xuống đất như thế."
Đi cùng tiếng là một phụ nữ trung niên tầm hơn năm mươi tuổi.
Người nọ để mái tóc ngắn ngang tai, đôi mắt ti hí, đôi lông mày xếch ngược, trông vẻ tháo vát.
Hoắc Đình Thao lắc đầu, nhất quyết dậy: "Cô biểu, chuyện là cháu sai."
" lát nữa hãy , cứ lên ! Dưới đất lạnh lắm."
Cô biểu nhà họ Hoắc hai lời liền kéo phắt dậy.
Chỉ điều khi thấy mấy vết cào đỏ mặt Hoắc Đình Thao, bà lập tức nổi trận lôi đình.
"Cái mặt thế , ai cào đấy!"
"Có là con nhỏ đê tiện San San ?"
Chắc chắn là , hèn gì lúc nãy thấy cô chạy ngoài, thấy bà mà ngay cả một lời chào cũng .
là đồ giáo d.ụ.c!
Cô biểu nhà họ Hoắc tức giận : "Anh cả cũng thật là, Đình Thao dù cũng là đích tôn của nhà họ Hoắc, mặt bao nhiêu thế , cũng giữ cho nó chút mặt mũi chứ."
"Còn cả các nữa, cha các đang giận mà cũng khuyên can một tiếng, cứ trơ đấy, các em kiểu gì ?"
Anh hai và tư ngơ ngác .
Hai nhún vai, cũng chẳng buồn lên tiếng.
Dù trong mắt cô biểu chỉ mỗi cả cũng chẳng chuyện ngày một ngày hai, họ từ nhỏ quen .
"Cô biểu cô xuống , để cháu pha cho cô chén ."
Dương Mỹ Na khi bếp còn tiện tay kéo luôn Quan Tuyết cùng.
Quan Tuyết vì mới kết hôn lâu, đây cũng chỉ gặp cô biểu nhà họ Hoắc một trong tiệc cưới, nên hiểu rõ lắm về tình hình nhà họ Hoắc.
Lúc thấy Dương Mỹ Na dáng vẻ như chuột thấy mèo, cô nhịn mà tò mò hỏi một câu.
"Chị hai, vị cô biểu lai lịch lớn lắm ?"
Cũng trách cô tò mò.
Người xưa câu, họ hàng xa b.ắ.n đại bác tới.
Thế nhưng cô giọng điệu và thái độ của , còn uy phong hơn cả bà cô ruột thịt của nhà họ Hoắc nữa.
Dương Mỹ Na cho một lượng đủ ấm, rót hơn nửa chén nước sôi, lúc mới hạ thấp giọng .
"Em , cô biểu nhà họ Hoắc từ nhỏ nuôi dưỡng ở nhà họ Hoắc đấy."
"Nói là cô biểu, nhưng thực chất chẳng khác gì bà cô ruột thịt cả."
Hèn gì, Quan Tuyết nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Em thấy bà thương cả lắm."
"Thương gì mà thương, gọi là coi như trân bảo đầu quả tim mới đúng!"
Dương Mỹ Na ghé mắt ngoài một cái, đột nhiên hỏi Quan Tuyết một câu.
"Lúc em kết hôn, em còn nhớ cô biểu mừng lễ bao nhiêu ?"
Hỏi xong, chị thấy câu hỏi của thật ngớ ngẩn.
Vợ chồng chú tư kết hôn đều là tranh thủ xin nghỉ phép để tổ chức, họ gì tâm trí mà để ý mấy thứ .
Chị thẳng luôn: "Lúc chị và hai em kết hôn, cô biểu mừng cho chúng chị 5 đồng, chị đoán bên em chắc cũng ."
"Em đoán xem lúc cả kết hôn, bà mừng bao nhiêu?"
"20 đồng ạ?"
Dù cả cũng kết hôn hơn mười năm , Quan Tuyết nghĩ con là kịch trần.
"Chẳng , cô biểu mừng cho hẳn 300 đồng đấy!"
Chuyện nếu chị dâu vô tình lỡ lời , Dương Mỹ Na cũng chẳng dám tin.
Cô biểu thể hào phóng với nhà cả đến thế.
"Thực cũng chẳng gì, mừng nhiều thì trả nhiều, cuối cùng chẳng cũng như ."
Quan Tuyết nghĩ thoáng: "Đi thôi, chúng ngoài thôi chị."
Dương Mỹ Na gật đầu.
Kết quả là hai còn kịp bước phòng khách, một nữa thấy tiếng hét ch.ói tai của cô biểu nhà họ Hoắc vang lên.