Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:28:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hệ thống cũng coi như đủ nghĩa khí, gặp chỗ Trình Bảo Châu hiểu cũng sẽ giúp cô giảng giải. Trình Bảo Châu cứ thế va va vấp vấp học xong một vòng tiểu học, bắt đầu tiến cấp hai.

Còn về việc học ở phòng y tế, khi ba tháng cô tiếp tục . Trong thôn trẻ con công xã học, Trình Bảo Châu dứt khoát mỗi trưa theo bọn nó, chạng vạng tối theo bọn nó về.

Trong thôn sắp xếp đ.á.n.h xe lừa đưa đón đám học sinh , Trình Bảo Châu theo xe lừa ngược an hơn xe đạp.

Sau khi tháng bảy, nhà họ Từ còn một chuyện lớn.

Chị cả Từ Vân gọi điện thoại ngày mùng tám tháng bảy, ngày mùng mười rể cả sẽ đích đưa hai đứa nhỏ về.

Oa, chuyện dấy lên làn sóng ở nhà cũ họ Từ, Giang Ngọc Lan quét dọn nhà cửa một lượt, giặt giũ phơi phóng chăn chiếu, bận trong bận ngoài vô cùng hưng phấn.

Anh rể cả mùng mười lên tàu hỏa, thì chiều mười ba ước chừng thể đến nơi. Từ Xuyên hôm đó nghỉ, cùng Từ Hà đón .

Trên tàu hỏa.

Một lớn một nhỏ hai đứa trẻ cửa sổ phong cảnh lướt nhanh bên ngoài, mắt trừng to như chuông đồng.

“Lý Tĩnh Vũ, Chu Việt, hai đứa đều đàng hoàng cho bố!” Anh rể cả Lý Vệ Quân nghiêm mặt, bắt đầu bài huấn thị mỗi ngày.

Hai đứa trẻ lề mề rời khỏi cửa sổ, ngoan ngoãn nghiêm.

Lý Vệ Quân vẫn là bài cũ rích: “Thứ nhất, khi về nhà bà ngoại lời bà ngoại các . Thứ hai, bắt nạt họ em họ. Thứ ba chạy lung tung, sông ngòi càng là .”

Đứa lớn bĩu môi, rõ ràng chút kiên nhẫn.

Đứa nhỏ thấy nó như , cũng bĩu môi theo.

Lý Vệ Quân:...

“Thứ tư, Lý Tĩnh Vũ tục, Chu Việt học tục!”

Nói xong, tàu hỏa từ từ chạy huyện thành.

Huyện thành mấy năm thông tàu hỏa, về mặt giao thông đường dài vẫn thuận tiện.

Trong ga tàu hỏa, Từ Xuyên đợi chút mất kiên nhẫn. Trong đúng là nóng bức ngột ngạt, quần áo lúc e là thể vắt ít nước.

“Không hơn mười hai giờ sẽ đến ?” Hắn đang định tìm nhân viên công tác hỏi thử, liền thấy thông báo tàu hỏa đến .

Từ Hà lập tức giơ tấm biển lên, Từ Xuyên kiễng chân còn đủ, đợi từ bên trong còn nhảy lên trong.

Khoảng ba phút , mắt Từ Xuyên sáng lên: “Anh rể, đây đây!”

Hắn giật lấy tấm biển từ chỗ Từ Hà vẫy liên tục, Lý Vệ Quân nhanh kéo hai đống hành lý về phía bọn họ.

Trên còn một một treo hai đứa trẻ, khiến xung quanh liên tục ngoái .

Từ Hà xông lên , đặc biệt chuẩn xác ôm lấy đứa lớn Lý Vệ Quân cõng lưng ha hả hỏi: “Có Tiểu Quy , còn nhớ , cả của cháu đây.”

Từ Xuyên:...

Hắn đón lấy đứa nhỏ, hai kìm khen ngợi: “Anh rể , đứa bé thật đấy!”

Lý Vệ Quân kiêng dè: “Nghe bố nó , chắc là giống .”

Đứa nhỏ căng mặt Từ Xuyên, mắt cũng chớp.

Từ Xuyên trêu nó: “Mấy tuổi , cháu tên gì?”

Đứa nhỏ trợn trắng mắt: “Ba tuổi rưỡi, tên Chu Việt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-96.html.]

Từ Xuyên:...

Lý Vệ Quân mắng nó: “Không học trai trợn trắng mắt.”

Thằng nhóc con , cực thích học .

Tiểu Quy thời gian hỏi tuổi sẽ trợn trắng mắt, thói quen nó học từ lúc nào thế?

Hôm nay là Từ Hà đặc biệt mượn xe lừa trong thôn, cả nhóm liền xe lừa về thôn Lão Khanh.

Lý Tiểu Quy miệng kêu “oa” một tiếng, đó chạy vòng quanh xe lừa, suýt chút nữa thì lên lưng lừa.

Suốt dọc đường, mắt hai đứa trẻ đều ngừng cảnh tượng xung quanh.

Lý Vệ Quân cũng vô cùng cảm khái: “Xem mấy năm nay công xã phát triển cũng tệ, đổi khá lớn.”

Từ Xuyên liền : “Chủ nhiệm mới nhậm chức mấy năm khí phách, phát triển nghề phụ lên .”

Lý Vệ Quân : “Xuyên t.ử đổi cũng lớn, thấy vẫn là trẻ con.”

“Hì, em kết hôn đổi thể lớn , tháng một năm con em cũng oa oa ...”

“Thật á, lúc nào, cái gì cũng ! Toi , sẽ chị lải nhải c.h.ế.t...”

Xe lừa lắc lư, một đường về đến thôn Lão Khanh.

Trình Bảo Châu lúc đang ở nhà cũ, bên cạnh vây quanh Hổ Đầu và Tiểu Cốc, hai đứa trẻ đang cô kể chuyện.

Cô đầy bụng là chuyện kể, thuận miệng kể một cái Na Tra náo hải cũng thể khiến hai đứa trẻ hưng phấn đỏ bừng mặt.

“Thím ơi, thím kể thêm một cái nữa ?” Hổ Đầu thấy cô kể xong, quấn lấy cô nũng , “Thím là nhất, kể thêm Ba đ.á.n.h Bạch Cốt Tinh ?”

Cái điệu bộ dính của nó, khiến Lý Thúy Phân ghen tị mấy . Càng ghen tị là con trai út tâm can bảo bối của cô cũng dán bên cạnh Trình Bảo Châu, ngừng “yêu thím nhất”.

Dám tình con trai cô đều nuôi công cốc, bao giờ chuyện với cô như !

Tiếc là Lý Thúy Phân là vô cùng sĩ diện, cho dù lúc trong lòng chua loét, chua đến mức c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cũng chịu hạ , cứ bày dáng vẻ hào phóng.

Trình Bảo Châu những chuyện , cô khát nước mới kể tiếp.

Đang xua tay bảo hai đứa trẻ chỗ khác, cửa truyền đến động tĩnh.

Sau đó, chỉ thấy Giang Ngọc Lan vèo một cái chạy ngoài, tiếp đó chính là “Ái chà chà”, “Rùa con của bà”...

Hai ông bà lâu gặp cháu ngoại hiển nhiên kích động, nhưng Trình Bảo Châu là háo sắc, cô rõ ràng hứng thú hơn với đứa trẻ còn .

Sợ chọc nỗi đau của đứa nhỏ, Trình Bảo Châu lén hỏi Từ Xuyên: “Đây là đứa bé chị nhận nuôi , tên gì thế?”

“Tên Chu Việt.”

“Họ Chu ?”

“Vâng, đổi tên, ngay cả hộ khẩu cũng đổi, chỉ là nuôi ở nhà rể.”

Trình Bảo Châu hỏi: “Sao cùng đến?” Trông tuổi cũng lớn lắm.

“Anh rể trong quân đội luôn mấy chị dâu thương hại nó, bảo trẻ con lúc chơi với nó cẩn thận chút, như thực cho trẻ con...”

 

 

Loading...