Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 93
Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:28:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trình Bảo Châu khó hiểu: “Chị cả cũng để ý rể?”
Từ Xuyên bật , n.g.ự.c rung lên: “Em lời , để ý đối phương thể gả ?”
Trình Bảo Châu liếc một cái, lẩm bẩm: “Sao thể, lúc đầu em cũng để ý .”
Từ Xuyên: “...”
, bỗng nhiên nhớ đến chuyện mấy ngày khi kết hôn, ngày nào cũng Trình Bảo Châu ghét bỏ.
Về đến nhà, tắm rửa ngủ.
Quạt điện treo ở cuối giường, nhắm thẳng giường ngừng thổi gió mát.
Từ Xuyên chỉ mặc một cái áo ba lỗ, Trình Bảo Châu đắp một lớp chăn bông mỏng bụng.
Do Từ Xuyên là cái lò lửa lớn, cô hận thể cách xa một mét, cho nên lúc co ro ở trong góc giường.
“Nóng thế cơ ?” Từ Xuyên buồn bực, nghiêng vươn tay , theo thói quen đặt tay lên bụng Trình Bảo Châu.
Cảm nhận một lúc, thở dài: “Sao vẫn động tĩnh?”
Cái bụng dường như vẫn là cái bụng đó, chẳng gì khác biệt so với .
Trình Bảo Châu cạn lời: “Anh ngốc thật đấy, mới hơn hai tháng, thể động tĩnh.”
Từ Xuyên vật giường mệt mỏi: “Vậy thì còn sáu bảy tháng nữa, còn nghĩ tên sáu bảy tháng nữa.”
Cũng , cái tên cảm thấy hôm nay , đợi ngày mai còn cảm giác đó nữa, cứ đổi cái khác.
Từ Xuyên bẻ ngón tay đếm, đến giờ đại khái nghĩ hơn hai mươi cái tên, cái tên nào thể khiến hài lòng ba ngày.
“Này, em là gọi Mỹ Mỹ thế nào?”
Trình Bảo Châu trợn trắng mắt, đá một cái: “Anh vô vị , còn là trai gái, ngủ em buồn ngủ c.h.ế.t .”
“Đợi lát nữa hẵng ngủ, con trai thì gọi là Quân Quân...”
Hiện tại tiết mục bắt buộc mỗi tối của Từ Xuyên chính là đặt tên cho con, nếu đặt thì cũng thôi, đặt còn bẩn tai.
Mẹ kiếp, đồ ngốc!
Sao thể nghĩ cái tên quê mùa thế chứ!
Trình Bảo Châu thật bịt miệng !
Ngày hôm , ánh sáng ban mai lờ mờ.
Trình Bảo Châu hôm qua nhờ hệ thống giúp cô quy hoạch một bảng thời gian biểu một ngày, đồng thời nghiêm khắc giúp cô thực hiện.
Chủ yếu là cô phát hiện bản căn bản tìm thời gian để ôn tập sách giáo khoa, đôi khi lướt cửa hàng, trêu Hổ Đầu Tiểu Cốc chơi, ghế tre chợp mắt một lát, phòng y tế lượn lờ, thời gian cứ thế trôi qua.
Một ngày cũng cứ thế trôi qua.
Hôm nay là ngày đầu tiên thực hiện kế hoạch học tập, bảy rưỡi sáng, chuông báo thức dậy sớm của hệ thống đúng giờ vang lên.
Trình Bảo Châu nhiệt huyết tràn trề, cộng thêm tối qua cô ngủ sớm, thế là hôm nay là một ngày thức dậy nhẹ nhàng.
Từ Xuyên xong bữa sáng, một miếng bánh bông lan, một cốc sữa đậu nành xay sớm sáng nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-93.html.]
Hắn từ giá trị dinh dưỡng của sữa đậu nành ngang ngửa sữa bò, cho nên liền định cách một ngày sữa đậu nành cho Trình Bảo Châu một .
Nào ngờ Trình Bảo Châu khi m.a.n.g t.h.a.i ngửi mùi tanh của đậu, sữa đậu nành sáng nay cô động cũng động.
Từ Xuyên thở ngắn than dài, vội vàng đổi thành nước lọc: “Thế bây giờ, thịt em ăn, trứng gà cũng thích ăn nhiều, còn thể ăn gì.”
Hắn thậm chí bắt đầu nghĩ nên công xã mua sữa bò , trong chuồng bò công xã con bò Tam Hà, gần đây đang là lúc sản xuất sữa.
Từ Xuyên quyết định hôm nay mua một bình về, xem Trình Bảo Châu uống .
Ăn sáng xong, xách bình giữ nhiệt công xã. Trình Bảo Châu thì bày sách vở , ngay ngắn bắt đầu sách.
Đọc sách gì?
Đọc sách tiểu học.
Ngàn vạn đừng coi thường sách tiểu học, phạm vi thi cử lúc rộng lắm, cũng ít nội dung liên quan đến tiểu học đấy nhé.
Hai hôm cô nhờ Ngụy Quốc Ninh giúp cô kiếm một tờ đề thi cấp ba, vài xong cô ngoan ngoãn đặt xuống, nhờ kiếm đề thi cấp hai.
Trình Bảo Châu vô cùng tự lượng sức , đề thi cấp ba nước sâu, cô hiện tại nắm bắt .
Sách giáo khoa tiểu học lúc Trình Bảo Châu quen thuộc, hệ thống căn cứ điểm kiến thức hiện tại, phân chia nội dung trọng điểm, để Trình Bảo Châu cái nào cần học thuộc thì học thuộc, cái nào cần hiểu thì hiểu.
Toán học còn đỡ chút, Ngữ văn cô thật sự tốn chút thời gian để học thuộc lòng.
Tám giờ sáng, trong sân nhỏ cuối thôn đúng giờ vang lên tiếng sách.
“Em trai em gái đếm , trời thêm một ngôi , gì...”
“Một năm bốn mùa, xuân hạ thu đông, xã viên công xã, tích cực lao động...”
Trình Bảo Châu đỏ mặt lạ thường, cũng hăng say lạ thường.
Đang lúc cô trôi chảy, Trần Tương gõ cửa bên ngoài sân.
“Đến đây đến đây.” Trình Bảo Châu dậy mở cửa.
Trần Tương buồn bực: “Sao tớ thấy đang sách?”
Trình Bảo Châu tiện chuẩn thi đại học, thế là nhún vai : “Tớ ở nhà rảnh rỗi buồn chán, nhiều sách chút luôn , lỡ như ngày nào đó thể thi cử, tớ cũng đến mức đầu óc trống rỗng đúng .”
Trần Tương trừng to mắt, ngàn vạn ngờ Bảo Châu còn lòng cầu tiến .
Ngay cả đám thanh niên trí thức bọn họ, cũng vứt bỏ sách vở trong công việc lao động ngày qua ngày. Trình Bảo Châu mệnh danh là lười, nhặt sách giáo khoa lên, thậm chí chuẩn sẵn sàng cho việc khôi phục thi cử.
Trần Tương ngẩn một lát, : “Cậu sai, tớ cũng xem sách nhiều hơn.”
Trình Bảo Châu: “Được thôi, tớ trọn bộ sách giáo khoa, thể tìm tớ mượn.”
Mấy cô trong khu thanh niên trí thức cũng khá đáng thương, Trình Bảo Châu thực sự rảnh rỗi việc gì , cũng sẽ đến khu thanh niên trí thức chơi.
Cái gì đấu đá nội bộ, cái gì châm chọc khiêu khích đều . Thanh niên trí thức cũ bên trong cứ như cả chị cả , ngược coi đám thanh niên trí thức nhỏ như em út nhà .
Đôi khi tụ tập , sẽ chuyện nhà , giọng điệu nam bắc đều , Trình Bảo Châu cực thích hai thanh niên Đông Bắc bên trong chuyện, luôn thể cảm giác tiểu phẩm hài.