Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:24:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Xuyên giận dữ : “Không cửa ?”

Hắn tố cáo, chọc thủng chuyện , thể chọc lớn bao nhiêu thì chọc bấy nhiêu.

Trình Bảo Châu lóc đ.á.n.h : “Cửa cái con khỉ, là sinh viên đại học đàng hoàng, là năng lực phân công đến, , em ngược mất mặt nhất!”

Từ Xuyên ngẩn tại chỗ.

Hồi lâu , n.g.ự.c phập phồng, gân xanh trán sắp nổi lên.

Trình Bảo Châu vẫn đủ, kéo trốn lòng nức nở : “Em vất vả lắm, em nhiều như thế, hồi mùa đông em đều bò dậy nổi, nhưng em vẫn , em bao giờ dậy sớm thế ... Hu hu hu, bây giờ em em nữa...”

Từ Xuyên nhắm mắt, ôm c.h.ặ.t lấy cô : “Em đừng sợ, em gì thì . Ở đây phòng y tế chỗ, chúng đến hiệu t.h.u.ố.c huyện thành cũng , phòng khám nhỏ cũng . Nhà ít tiền , lấy tiền mua một vị trí, em đàng hoàng.”

Trình Bảo Châu to hơn: “Anh động tiền đó, giữ mua nhà.”

So với công việc, vẫn là nhà cửa quan trọng hơn.

Trong tình huống , đầu óc Trình Bảo Châu thế mà vẫn giữ một tia tỉnh táo.

Từ Xuyên nghiến răng: “Vậy kiếm!”

“Cũng !”

Trình Bảo Châu ngẩng đầu nước mắt lưng tròng: “Anh rửa tay gác kiếm là rửa tay gác kiếm , cái thứ đó nữa.”

Từ Xuyên xưa nay ngốc, thu tay lúc chứng tỏ bắt đầu nguy hiểm, còn thể chứ.

Trình Bảo Châu đến tối tăm mặt mũi, trong đầu nghĩ lung tung, cuối cùng cũng giải tỏa chút tủi uất ức .

Cô lau khô nước mắt bĩu môi: “Thôi bỏ , em .”

xong, nắm tay Từ Xuyên phòng khách, sợ kích động chạy ngoài.

“Làm gì?”

Từ Xuyên đau lòng.

“Đọc sách.” Đuôi mắt Trình Bảo Châu đỏ, mặt vẫn còn vệt nước mắt, “Em và kém , chính là kém ở chỗ là sinh viên đại học.”

Y thuật của cô kém hơn đó ? Cô cũng . về bằng cấp, cô rõ ràng thấp hơn một bậc.

Từ Xuyên lập tức đáp lời: “Vậy thì sách! Em yên tâm , công xã chúng cũng chỉ tiêu đại học Công Nông Binh, tìm quan hệ lấy.”

Trình Bảo Châu hừ hừ hai tiếng, suýt chút nữa hừ cả nước mũi . Lại hít hít mũi : “Thôi , đừng tìm quan hệ nữa, em cần cái chỉ tiêu .”

Còn một năm rưỡi nữa, thi đại học sẽ khôi phục.

Cô... thi đại học, thi cái cao đẳng cũng .

Trung cấp, cũng mà.

Đêm khuya.

Đêm hè trời rực rỡ, Trình Bảo Châu ít khi thấy biển sáng lấp lánh thế , phảng phất như ngẩng đầu thấy chính là một dải ngân hà vũ trụ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-80.html.]

Người vô tâm vô phế lẽ chính là như , Trình Bảo Châu lóc ầm ĩ một trận, ăn một bữa no nê, lúc tâm trạng ngược cũng coi như bình tĩnh.

Thậm chí còn tâm trạng hỏi Từ Xuyên: “Anh em một lấy bao nhiêu tiền từ chỗ Chủ nhiệm Chương ?”

Từ Xuyên vẫn căm phẫn: “Bao nhiêu tiền cũng đủ!”

Trình Bảo Châu vắt vẻo đôi chân rửa sạch đang đung đưa, đó hất cằm chỉ cái túi: “Đưa túi cho em.”

Thực bao nhiêu tiền cô vẫn xem, Chủ nhiệm Chương lúc đó bảo cô đếm thử, Trình Bảo Châu ở lâu luôn, nhưng sờ xấp tiền cảm giác cũng khá dày.

Lương một tháng của Tiểu Ngụy là 25, tính theo lương của Tiểu Ngụy thì cô ít nhất cũng 125 đồng.

“Để xem nào.” Trình Bảo Châu nhận lấy túi, từ bên trong lôi một xấp tiền lẻ tẻ, “Công xã cũng coi như hào phóng, tự giác đuối lý cũng keo kiệt bủn xỉn.”

Từ Xuyên hừ mạnh một tiếng: “Em vất vả thế , nên giống Tiểu Ngụy, ngang hàng với Bác sĩ Trương.”

Trình Bảo Châu bật , cô tự lượng sức .

Khoảng thời gian cô vất vả là vất vả ở chỗ chạy khắp nơi, nhưng Bác sĩ Trương cũng rảnh rỗi lúc nào. Ông mỗi ngày cần tranh luận với các ông các bà đến khám bệnh, còn nửa tháng huyện thành nộp báo cáo một , càng phối hợp công việc cấp , tiến hành đủ loại tuyên truyền.

Vào những lúc , khám bệnh ngược trở thành phụ, hái t.h.u.ố.c bắt buộc bớt thời gian hái, Trình Bảo Châu cảm thấy mười kiếp cũng nổi công việc .

Dưới ánh đèn, đeo găng tay đếm tiền.

Ánh mắt Trình Bảo Châu chăm chú, loáng cái kiểm kê xong, tổng cộng 130 đồng chẵn, cộng thêm năm cân phiếu lương thực, tám lạng phiếu dầu và hai cân phiếu thịt.

Trên đây, chính là thành quả lao động cần cù mấy tháng của cô.

, thành quả ẩn giấu cũng . Trong thời gian khắp hai công xã , cô thấy nhiều chứng bệnh, chỉ là bệnh phụ khoa, còn những bệnh khác.

Giáo viên thông minh trong hệ thống dạy cô nhiều, Trình Bảo Châu thiếu lý thuyết, thiếu chính là thực hành.

Mà cuộc điều tra , cho cô cơ hội thực hành. Cô bắt mạch cho , đến thậm chí thể khi bắt mạch xong, lập tức đưa phương án điều trị trong lòng.

Tất nhiên, giới hạn ở những bệnh thông thường.

Khổ nỗi giấy phép, Trình Bảo Châu thể hành nghề khám bệnh, chỉ thể ghi chép . thế nào, cô tiến bộ vẫn cực lớn.

Có những thu hoạch , cục tức nghẹn trong lòng cô cuối cùng cũng thở sạch sẽ.

“Từ Xuyên.” Trình Bảo Châu , “Ngày mai huyện thành , em cũng .”

Từ Xuyên giúp cô bỏ tiền hộp sắt: “Em gì?”

“Em mua sách.” Cô nhún vai, mặt bỗng nhiên ỉu xìu, “Sách giáo khoa còn bao nhiêu, thiếu cái nào em đều mua về.”

Học tập học tập, đến đây , lấy chồng , vẫn thoát khỏi học tập!

Mới lên đại học hai năm, vẫn còn sợ hãi cuộc sống chạy nước rút cấp ba, Trình Bảo Châu kìm ngửa mặt lên trời than .

Trong gian.

Trình Bảo Châu chính thức bước giai đoạn kiếm tích phân.

 

 

Loading...