Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 70
Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:24:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Xuyên ngược còn chút ngại ngùng, đưa tay sờ mũi ho khan hai tiếng, chuẩn tìm mấy quyển sách giáo khoa tiểu học vứt trong xó xỉnh xem.
Hệ thống thức thời lên tiếng: `[Ký chủ, trong hệ thống khóa học liên quan.]`
Từ Xuyên khựng : “Rốt cuộc mày là cái thứ gì?”
Hệ thống chút mệt mỏi: `[... Công nghệ cao.]` Nó cảm thấy giải thích thông với , dứt khoát thẳng là công nghệ cao.
Từ Xuyên im lặng, loại công nghệ cao thể suy nghĩ trong đầu , hơn nữa còn căn cứ suy nghĩ của để đưa phân tích ?
Hắn càng ngày càng cảm thấy đây là ma quỷ.
Hệ thống: `[... Nếu ký chủ ý kiến, hệ thống sẽ suy nghĩ của ký chủ nữa.]`
Từ Xuyên nhanh nhảu : “Được!” Ai mà ngay cả đầu óc cũng giám sát lúc chứ.
Sau khi thành công chào hàng khóa học cho Từ Xuyên, hệ thống cũng hỏi Trình Bảo Châu một . Quả nhiên, Trình Bảo Châu từ chối thẳng thừng.
Hệ thống cũng chẳng bất ngờ, Trình Bảo Châu trông vẻ cực kỳ hứng thú với phương diện .
Số liệu bệnh tật sắp xếp xong, món Yên Đốc Tiên của Từ Xuyên cũng sắp xong. Yên Đốc Tiên ăn chính là ở cái vị tươi ngon đó, thế nên đợi đến khi bưng món lên bàn, Trình Bảo Châu sớm ném cái ý nghĩ “c.h.ế.t cũng ăn thịt heo” đầu.
Từ Xuyên nhạo cô, Trình Bảo Châu cũng chẳng để ý.
Cô : “Đó là của lúc nãy , của bây giờ .”
Từ Xuyên nghi hoặc: “Đây là triết lý của nhà triết học nào thế?”
Trình Bảo Châu chớp mắt: “ bịa đấy, nhưng còn cách rửa tay gác kiếm và buông bỏ đồ đao lập địa thành phật, ý nghĩa của hai cái cũng chỗ tương thông.”
Từ Xuyên bắt đầu đau đầu: “Được , em đừng mấy lời văn vẻ đó nữa.”
“Xì, văn hóa, thật đáng sợ.”
Trình Bảo Châu múc một bát Yên Đốc Tiên, vị mặn ngọt của thịt hun khói hòa quyện hảo với vị ngọt thanh của măng đông, nước canh nóng hổi miệng, trôi xuống cổ họng chảy bụng, quả thực khiến ngon đến mức nhắm nghiền mắt .
Bữa trưa ăn nhanh, ăn xong bữa trưa, Trình Bảo Châu bỏ liệu qua xử lý túi tài liệu, đó dùng niêm phong dán kín miệng túi.
Từ Xuyên công xã đặt xi măng, Trình Bảo Châu bèn nhờ thuận tiện đưa túi tài liệu cho Bác sĩ Trương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-70.html.]
Bánh bông lan dịp cuối năm ưa chuộng, mấy ngày nay quả thực kiếm ít tiền. Tính đến hiện tại, kiếm đủ tiền mua xi măng.
Hôm đó Từ Xuyên kích thích, thề xây nhà theo bản vẽ Trình Bảo Châu đưa. đó cái đầu đang nóng nguội , tính toán kỹ lưỡng tiền cần thiết, co dãn mà nuốt lời thề của .
Cuối cùng chọn phương án trung hòa, trong sân xây hai gian nhà. Một gian nhà chính, nhà chính ngăn thành hai phòng, một phòng ngủ một phòng khách. Bên cạnh phòng khách dựng một gian nhà nhỏ, chính là nhà bếp.
Một gian khác xây bên trái nhà chính, cũng ngăn thành hai phòng. Từ Xuyên tính sẵn một gian cho con lớn lên ở, gian còn là nơi để đồ linh tinh. Đồng thời, còn trồng ít nấm ở trong đó.
Trình Tam Minh quả thực chút tài năng trong việc trồng nấm, Từ Xuyên lỏm một chút, đó trực tiếp hệ thống tìm khóa học, hiện tại trong môi trường mô phỏng của hệ thống thể trồng nấm thành công.
Qua Lạp Bát, nhiệt độ giảm xuống liên tục.
Lúc Trình Bảo Châu đặc biệt nhớ nhung cái giường sưởi mà kiếp cô du lịch Đông Bắc ngắm tuyết từng ngủ, nhưng khi hỏi Từ Xuyên mới phát hiện, cả cái thành phố của bọn họ đều thứ đó.
Ở đây ngủ giường lò, bởi vì mùa đông qua nhanh. Năm nay sở dĩ lạnh như , là ngoài ý .
Trình Bảo Châu giống Từ Xuyên, cứ như trong sẵn lò lửa, ngày nào cũng đạp xe đạp chạy khắp nơi cũng thấy lạnh. Trình Bảo Châu lúc ở nhà thì cứ dính lấy cái lò lửa, luôn luôn nhóm lò, đó đặt đôi chân lạnh băng của bên cạnh lò lửa để hơ.
Phiền não lớn nhất hiện tại của cô chính là việc mỗi ngày, bởi vì cô nhận lương, cho nên mỗi tuần cũng hai ngày nghỉ ngơi.
Tuy nhiên chính vì cô trong ngày tuyết rơi lớn thế vẫn quản ngại vất vả, mỗi ngày đúng giờ chấm công, hành vi ưu tú khiến danh tiếng của Trình Bảo Châu ở công xã dần dần lên.
Ít nhất chủ nhiệm công xã thấy cô đều sẽ nở nụ , đó khen một câu cô gái tư tưởng cảnh giới cao, bảo bên cạnh học tập cô nhiều hơn.
Mỗi như thế Trình Bảo Châu sẽ kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c, phảng phất như n.g.ự.c đang đeo chiếc khăn quàng đỏ rực rỡ!
Chủ nhiệm phụ nữ trong công xã coi trọng công việc của phòng y tế bọn họ, khi Trình Bảo Châu thống kê xong liệu, Bác sĩ Trương liền bảo cô đích đưa liệu cho chủ nhiệm phụ nữ là Chủ nhiệm Chương.
Bác sĩ Trương là , Trình Bảo Châu chỉ là một lao động miễn phí danh phận, ngay cả nhân viên tạm thời cũng tính, nhưng ông vẫn sẵn lòng để Trình Bảo Châu nhận cái danh tiếng .
Ông thế nào nhỉ, ông bảo: “Tài liệu xử lý , Bảo Châu cô cũng đừng vô tâm vô phế nữa, nhân lúc Chủ nhiệm Chương đang hứng thú thì mau nộp lên, sang năm thể kiếm một vị trí nhỏ.”
Phòng y tế của công xã lớn như công xã Giang Môn ba chỉ tiêu biên chế, Bác sĩ Trương chiếm một cái, đồ nhỏ của ông cũng chiếm một cái. Thật bình thường nhiều việc, hai thầy trò quản lý phòng y tế cũng đủ.
ai bảo gần đây cấp cái gì mà chú trọng tình hình y tế của bà con nông dân, cho nên lượng công việc của phòng y tế bọn họ chẳng tăng lên nhiều ?
Phòng y tế là nơi , bên ngoài bao nhiêu đang chằm chằm, chỉ bưng bát cơm của phòng y tế. Lúc Trình Bảo Châu nhân cơ hội giành lấy vị trí, đợi qua tháng sáu năm , đám học sinh học ở huyện thành trở về, Trình Bảo Châu sẽ chẳng còn bao nhiêu cơ hội .