Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:36:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cô cũng thể ngày ngày ở trong nhà, suy nghĩ , Từ Xuyên cảm thấy đây là con đường nhất thể nghĩ cho cô.

Trình Bảo Châu ngược nghĩ xa xôi như thế, cho dù kiếp cô thành tích , cô cũng hai năm xã hội sẽ xảy đổi trọng đại.

Đến lúc đó, còn ở đây ?

chuyện hai năm cũng ảnh hưởng đến sự vui vẻ của cô lúc , Trình Bảo Châu Từ Xuyên đang giúp cô quy hoạch tương lai, cô vui.

“Em bỗng nhiên thích .”

Cô chống cằm .

Từ Xuyên ngẩn , theo bản năng xung quanh, phản ứng hai Lão Trương lúc đều về nhà ăn cơm, mới thu hồi ánh mắt.

Trong trạm y tế, nhất thời yên tĩnh vô cùng.

Nửa ngày, Từ Xuyên như việc gì : “ đối với em như thế, em hôm nay thích , ngày mai cũng thích .”

Giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng Trình Bảo Châu rõ ràng thấy ráng đỏ mặt , từ tai từ từ lan khắp mặt.

“Anh đỏ mặt .”

Trình Bảo Châu .

“... Ai đỏ mặt chứ.” Anh mạnh miệng.

khoảnh khắc chạm ánh mắt Trình Bảo Châu, thấy trong đôi mắt trong veo của cô, Từ Xuyên nghẹn lời.

Nửa ngày, từ từ dùng tay che mặt.

Trình Bảo Châu trộm, vội vàng cúi đầu ăn cơm.

Món ăn hôm nay mạc danh kỳ diệu chút ngọt, rõ ràng là thịt bò hấp củ cải cay, cô ăn vị ngọt.

Từ Xuyên bình phục tâm trạng, cũng đè ráng đỏ mặt xuống , liền từ từ bỏ tay xuống.

Khóe mắt liếc thấy Trình Bảo Châu đang ăn cơm nhã nhặn, khóe miệng liền bất giác cong lên.

Cái gì gọi là bỗng nhiên thích ?

Anh cảm thấy sớm nên thích .

Từ Xuyên chậm chạp mở một hộp cơm khác , bên trong đựng canh móng giò lạc hoa đặc biệt hầm cho Trình Bảo Châu.

Món canh hầm tròn hai tiếng đồng hồ, hầm móng heo mềm nhừ, nấu nước canh trắng nồng đậm mới múc lên.

Trình Bảo Châu ngạc nhiên vui mừng: “Hôm nay phong phú thế , là để chúc mừng ngày đầu tiên em thực tập ?”

Từ Xuyên đáp, chỉ giục: “Mau ăn , lát nữa bọn Lão Trương đến .”

Trình Bảo Châu vội vàng gật đầu.

Từ Xuyên cô ăn ngon lành như , trong lòng cũng thoải mái. Không uổng công đội gió lạnh huyện thành mua nguyên liệu, ở huyện thành mua thịt bò, tốn tích phân cửa hàng hệ thống đổi một ít.

Cô gái , tối qua lúc ngủ còn báo tên món ăn trong mơ đấy.

Nào là thịt bò xào nào là canh móng giò, đến mức bụng nửa đêm kêu ùng ục.

Ăn xong cơm trưa, Từ Xuyên thu dọn hộp cơm rời .

Trình Bảo Châu mở cửa sổ bên cạnh chỗ cho thoáng khí, trong gió lạnh hiu hiu, tâm trạng cô từ từ bình tĩnh .

Cô đang kỳ lạ tại thích Từ Xuyên?

đầu nghĩ , cảm thấy thích Từ Xuyên bình thường ? Anh bạn trai lý tưởng của cô, thậm chí nhiều tật của khiến Trình Bảo Châu phát điên.

ở bên Trình Bảo Châu cảm thấy thoải mái an tâm. Anh sẽ chăm sóc cô, sẽ bao dung cô, thiết nhất của cô khi đến thế giới .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-53.html.]

Trình Bảo Châu bỗng nhiên liền buông bỏ .

, như thế, cô thích là chuyện bình thường!

Trình Bảo Châu nghĩ ngợi, cũng dần dần đỏ mặt.

Sắc trời dần tối, mặt trời mùa đông luôn lặn nhanh hơn chút, giống hệt Trình Bảo Châu lúc , vội vàng kết thúc công việc về nhà .

Đi khó quá.

Đối với một từng như cô, quen ngủ trưa, chẳng khác nào đày.

Cả ngày hôm nay Trình Bảo Châu trải qua trong việc sắp xếp sổ ghi chép. Nhìn thấy bệnh án kỳ lạ hoặc điển hình, cô sẽ ghi . Nhìn thấy phương pháp dùng t.h.u.ố.c hiểu, cô hỏi Lão Trương.

Tóm , Trình Bảo Châu cảm thấy thu hoạch tồi.

Điều tiếc nuối duy nhất chính là hôm nay xã viên đến khám bệnh.

Rảnh rỗi đến mức buổi chiều Lão Trương còn dẫn Ngụy Quốc Ninh lên núi hái t.h.u.ố.c, chỉ để Trình Bảo Châu trông cửa.

Hệ thống:...

Tiếc nuối? Nó ngừng nghỉ thêm cho Trình Bảo Châu một môn tu dưỡng y đức.

Sáu giờ chiều, cuối cùng cũng tan .

Trình Bảo Châu xách túi chạy như bay khỏi cửa, thẳng lên ghế của Từ Xuyên.

“Mau về nhà , em buồn ngủ quá mệt quá.” Trình Bảo Châu cọ cọ , dựa lưng , hai tay ôm lấy eo .

Cơ bụng Từ Xuyên lập tức thắt , ho nhẹ hai tiếng đạp xe đạp về phía thôn Lão Khanh.

Thật sự nên mua xe đạp , Từ Xuyên thầm nghĩ.

Anh bây giờ đều là sức, lo lắng cho cái xe đạp dám dùng sức đạp.

Xe từ từ tiến về phía , hai dán c.h.ặ.t dường như thể thấy nhịp tim của đối phương.

Trong ánh tà dương, trong gió lạnh mùa đông, lúc chính là lúc tình ý đong đầy.

Thoáng cái qua hai tuần.

Hôm qua nửa đêm Trình Bảo Châu lạnh cho tỉnh giấc, cô là sợ lạnh sợ nóng, cảm nhận đối với nóng lạnh mạnh hơn khác.

Trong mơ màng, cô dường như thấy bên ngoài truyền đến chút động tĩnh, lạo xạo, giống như thứ gì đó nhẹ nhàng rơi xuống.

Trình Bảo Châu dần dần tỉnh táo, quấn c.h.ặ.t chăn hỏi: “Bên ngoài tuyết rơi ?”

Hệ thống đáp: `[ .]`

Trình Bảo Châu ừ hai tiếng, dán sát cơ thể đang tỏa nhiệt của Từ Xuyên, trầm trầm ngủ .

Hệ thống đang kiểm tra thời tiết ngoài trời chút lo lắng, dự đoán khi Từ Xuyên thức dậy, tuyết đọng mặt đất sẽ dâng lên đến mắt cá chân .

Thời tiết tiện ngoài, vạn nhất Trình Bảo Châu nhân cơ hội nữa thì ?

Sáng sớm.

Lúc trời sáng, Từ Xuyên đẩy cửa tuyết đọng mặt đất thật sự chút ngẩn .

Đừng Trình Bảo Châu tiện , ngay cả cũng tiện đạp xe đạp huyện thành. Hôm nay còn đến Cung Tiêu Xã mua chiếc xe đạp tâm tâm niệm niệm về.

Anh gãi gãi đầu, nghĩ cách gì , đành bánh Tăng và bánh bông lan .

 

 

Loading...