Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:36:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Xuyên:...

Bữa sáng hôm nay là cháo mè đen mật ong, ăn kèm với bánh nướng hành thơm.

Từ Xuyên thật là một cực kỳ cảm giác nghi thức trong cuộc sống, từ việc trong túi hai hào, còn kiên trì mỗi bữa một món mặn một món canh là thể .

Sau kết hôn , hai liền đổi thành hai món mặn một món canh, trong đó nhất định một món thịt.

Lúc trứng gà tính là món thịt, Trình Bảo Châu một dạo ăn đến mức buồn nôn.

Nếu hai gì, Từ Xuyên tưởng rằng sắp lên chức bố .

Hiện giờ trong túi tiền, cảm giác nghi thức của cũng theo đó mà nâng cấp.

Món thịt bàn chỉ trứng gà, các món thịt cũng dần dần xuất hiện trong ba bữa ăn của bọn họ, thức ăn mỗi bữa càng trở nên phong phú hơn.

Anh thích qua loa ba bữa cơm, cho dù buổi sáng bánh Tăng bánh bông lan, nhưng vẫn sẽ đổi bữa sáng.

Vừa khéo mấy hôm Trình Tam Minh gửi ít mè đen đến, Từ Xuyên phát hiện mấy cân mật ong rừng núi, thế là hôm nay liền món cháo .

Trình Bảo Châu uống xong ngụm cháo mè đen mật ong cuối cùng, thoải mái thở hắt một , cảm thấy trong bụng ấm áp dễ chịu.

“Từ Xuyên, về buôn bán nếu tiếp nữa, nghĩ cách Tiệm Cơm Quốc Doanh .” Trình Bảo Châu c.ắ.n một miếng bánh nướng hành giòn tan, ngon đến mức chân gầm bàn cũng bất giác đung đưa.

Từ Xuyên khẽ: “Em đúng là đề cao thật.”

Trong huyện thành một cái ghế một cái hố, Tiệm Cơm Quốc Doanh chính là cái hố thơm ngon thượng hạng, thể để cho một từ nông thôn đến như .

Trình Bảo Châu chớp chớp mắt, hiểu lắm ý của . Anh thử cũng thử, chứ?

Cô rộp một tiếng c.ắ.n miếng bánh nướng, mơ hồ : “Anh tự tin chút , câu , thực lực tuyệt đối, bất kỳ thủ đoạn cửa nào cũng vô dụng.”

Từ Xuyên: “... Dạo em đạo lý lớn hết bộ đến bộ khác thế?”

Trình Bảo Châu hừ hừ hai tiếng: “Anh thì thôi.” Người thì to gan lanh lợi, thật chẳng mấy tự tin.

Một mâu thuẫn.

Ăn cơm xong, Từ Xuyên đạp xe đạp, chở Trình Bảo Châu về phía công xã.

Công xã tên là công xã Giang Môn, là một công xã trực thuộc huyện Triều Dương, đồng thời cũng là công xã lớn nhất.

Lão Trương tên đầy đủ là Trương Đại Đầu, hồi trẻ ông tự giới thiệu với bên ngoài là Tiểu Trương. Qua ba mươi tuổi, liền kịp chờ đợi đổi xưng hô của thành Lão Trương.

Từ Xuyên vô cùng khách khí : “Em đến chỗ Lão Trương xong, mệt thì cứ nghỉ ngơi, bắt nạt em thì cũng bắt nạt , bắt nạt thì đợi đến, đợi đến trưa sẽ đưa cơm cho em.”

Trình Bảo Châu cạn lời vô cùng: “Em là giúp đỡ công, ban ngày ban mặt ai sẽ bắt nạt em?”

Cô cao thượng, cô quang vinh!

Nói xong, co dán c.h.ặ.t lưng Từ Xuyên, hai tay đút túi áo . Ngồi xe đạp buổi sáng mùa đông, đúng là thể thổi bay một lớp da .

Trình Bảo Châu thời niên thiếu vô tri, cũng từng ảo tưởng xe đạp của trai thích. Nghe nhịp tim của , cảm nhận nhiệt độ cơ thể của ...

Bây giờ chỉ cảm thấy suy nghĩ năm đó quá ngu xuẩn.

Gió to xóc nảy, lãng mạn cái rắm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-51.html.]

Gió lạnh thấu xương, cây cối hai bên đường còn xum xuê như .

Từ Xuyên nhiều, giống như phụ đưa con học , dặn dò hết một lượt những thứ thể nghĩ đến.

Anh : “Công xã một tên lưu manh, đều gọi là Chu Lão Tứ. Tên đắn lắm, thấy cô gái xinh trêu ghẹo. Hắn mà tìm em mấy lời kỳ quái, em cũng đừng để ý đến , đợi cho ăn nắm đ.ấ.m.”

Trình Bảo Châu: “Vâng .”

“Trong công xã nhiều bạn bè, em gì cứ em là vợ , đừng sợ bọn họ.”

Trình Bảo Châu: “Em .”

công xã còn một tên Từ Phong, tên hợp với , nhưng hạ lưu như thế, sẽ bắt nạt em. Em đừng chuyện với , tên đầu óc bệnh.”

Trình Bảo Châu:...

Bất lực trời.

từng phát hiện Từ Xuyên nhiều thế , chẳng chỉ công xã một chuyến thôi , cần như ?...

Khoảng gần hai mươi phút, hai đến công xã Giang Môn.

Từ Xuyên men theo một con đường nhỏ, đưa Trình Bảo Châu đến một ngôi nhà bên cạnh sân phơi thóc công xã.

Ngôi nhà trông tồi, bên ngoài là nhà xi măng, ngay cả sàn nhà bên trong cũng trát xi măng.

Trình Bảo Châu lập tức yêu thích môi trường việc , trời cô chê bai nhà đất vàng bao lâu .

“Lão Trương!” Từ Xuyên gọi vọng trong, “ đưa đến cho ông , ông dạy dỗ vợ cho , cô thông minh lắm đấy.”

Lão Trương đang vệ sinh:...

Mẹ kiếp, nhét thì thể nhỏ tiếng chút !

Từ Xuyên mặc kệ những thứ , trạm y tế quả thực là nơi nhiều đến. vợ lấy tiền còn lấy công phân, là miễn phí, kiêng dè.

Anh đầu dặn dò Trình Bảo Châu: “Về , em cứ đường đường chính chính đến giúp đỡ. Người khác em, em cứ chúng lấy tiền.”

Trình Bảo Châu gật đầu ghi nhớ.

Hai xong, Lão Trương khéo đen mặt từ nhà vệ sinh . Ông rửa tay, đ.á.n.h giá Trình Bảo Châu từ xuống một lượt. Chuyển sang vẻ mặt mất kiên nhẫn với Từ Xuyên, “Cút xéo.”

“Được thôi!”

Từ Xuyên ý tứ ẩn giấu trong hai chữ “Cút xéo”, đây là biểu thị Lão Trương đồng ý giữ Trình Bảo Châu .

Anh điểm dừng, lén nhét hai cân bánh bông lan tay Lão Trương, cho ông cơ hội từ chối liền chạy ngay.

Lên xe đạp xong, còn vẫy tay với Trình Bảo Châu: “Trưa đưa cơm cho em, tự em cẩn thận chút.”

Nói xong, biến mất ở khúc cua đường.

Trong sân, chỉ còn Lão Trương và Trình Bảo Châu hai mắt to trừng mắt nhỏ.

 

 

Loading...