Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-03-12 22:28:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

con thật sự là mà, hai mắt sáng lòng trong, đừng lời hồ đồ của khác.”

“Nói nhiều như , con cũng giống như ba ông vợ đến lạy hai chỉ để cầu tài cầu bình an. Con , nghĩ là nếu hai suối vàng linh thiêng, thì báo mộng cho Bảo Châu . Cô nhớ hai đến phát , đáng thương lắm... Con cũng thực sự hết cách, chỉ đành đến trò chuyện tâm sự với hai .”

“Haizz, con bây giờ lớn nhỏ gì cũng coi là trí thức, tin mấy chuyện thần thánh ma quỷ ...”

Từ Xuyên sầu não một lát, tiền giấy cháy hết hẳn, thu dọn đồ đạc xuống núi.

Hắn về ngay, mà thôn Trình Gia.

Ba em nhà họ Trình lúc đang ở ngoài ruộng, Từ Xuyên vội vàng tìm Trình Tam Minh còn dọa giật nảy .

“Sao thế, Bảo Châu xảy chuyện gì ?”

Từ Xuyên trừng : “Anh Ba năng cho cẩn thận, Bảo Châu vẫn khỏe re!”

Trình Tam Minh thở phào: “Thế trời nắng chang chang tìm đến gì?”

Còn đầy đầu mồ hôi, cứ như từ sông lên. Cũng lạ thật, bình thường ruộng ở thôn Lão Khanh còn chẳng thấy bóng dáng Từ Xuyên , giờ xuất hiện ở ruộng thôn Trình Gia!

Hiếm khó tìm nha.

Từ Xuyên nhíu mày, kéo sang một bên hỏi: “Bảy ngày là ngày gì ?”

Trình Tam Minh suy nghĩ một lát, gật đầu: “Biết.”

“Ngày gì.” Từ Xuyên vội hỏi.

“Hai mươi lăm.” Trình Tam Minh thắc mắc, “Tiết khí nóng nhất trong năm mà.”

Từ Xuyên: “... Đợi chút , hôm nay là ngày gì ?”

Trình Tam Minh nghĩ nghĩ, dò xét hỏi: “Ngày quan trọng gì ? quên .”

Từ Xuyên mặc kệ , tìm hai ông vợ còn .

Ba em đều ở cùng một chỗ, nhưng khoảnh khắc thấy Từ Xuyên đều kinh ngạc như , phản ứng đầu tiên bật đều là Bảo Châu xảy chuyện ?

“Không xảy chuyện gì, bảy ngày là ngày gì , hôm nay là ngày gì ?”

Lắc đầu, lắc đầu.

Từ Xuyên tức c.h.ế.t!

Quay bỏ !

Nhìn bóng lưng phẫn nộ rời của , Phùng Mỹ Hoa ngẩn . Sau đó nhớ cái gì, vỗ đùi cái đét : “Ôi chao, là sinh nhật Bảo Châu hôm nay mà!”

Tuy nhiên Từ Xuyên xa , khi ngang qua ngọn núi nhỏ , nhịn lên vái lạy.

“Bố , nếu chê phiền phức, thể báo mộng cho con , bảy ngày rốt cuộc là ngày gì ...”

Tác giả lời :

Bí ẩn cả đời của Từ Xuyên: Bảy ngày rốt cuộc là ngày gì!

Tối nay, Từ Xuyên dùng một đêm ngon giấc để chứng minh rằng mê tín phong kiến là nên, cầu thần bái tổ tông chẳng tác dụng gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-106.html.]

Thậm chí, còn hữu dụng bằng gà rán.

Trưa hôm qua Trình Bảo Châu còn lóc như mưa, nước mắt lưng tròng, nhưng khi ngủ một giấc dậy, ăn một bữa gà rán mà cô hằng mong nhớ, cả vui vẻ trở .

Món gà rán đây Từ Xuyên thật sự từng , nhưng Trình Bảo Châu thường xuyên quấn lấy đòi ăn.

Đến khi gà rán cần bọc một lớp trứng và bột mì cho chảo dầu chiên, nhất quyết đồng ý .

Đây là gà đấy, còn là gà tam hoàng mua trong gian, thịt gà chiên lên là mất hết dinh dưỡng, đương nhiên hầm ăn mới bổ.

Nói xong câu , Trình Bảo Châu trợn trắng mắt, chỉ thẳng đầu mắng mù chữ. Còn gì mà thịt gà hấp, chiên, hầm, luộc đều như , dinh dưỡng chuyện cao thấp.

Tuy nhiên, Từ Xuyên vẫn kiên trì với suy nghĩ của , mấy nghìn năm nay tổ tiên đều gà hầm bổ , chứ từng gà rán bổ . Vì , nào cũng ngoài miệng thì đồng ý ngon ơ, nhưng thực tế nào.

Trình Bảo Châu tức đến ngửa , hừ mạnh hai tiếng, chống nạnh tuyên bố nửa ngày tiếp theo sẽ chuyện với kẻ mù chữ, lý do là sợ suy nghĩ ngớ ngẩn của kẻ mù chữ ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng cô.

Sau khi lo lắng về nhan sắc của con, Trình Bảo Châu bắt đầu lo lắng về chỉ IQ của con ...

Làm bây giờ, chỉ thể cầu nguyện lý thuyết con cái thông minh giống là đúng. Cô tự nhận ngốc, nếu cô chăm chỉ lên, cũng thể chạm tới trường top một.

Từ Xuyên... ha ha, thì chắc.

“Kiếm nhiều tiền , quyên góp tòa nhà, quyên góp tiền, thậm chí quyên góp cả một khoa để con trường danh tiếng.”

Cuối cùng Trình Bảo Châu như , mà Từ Xuyên đầu óc mơ hồ.

Từ Xuyên cố chấp, hôm qua cuối cùng cũng cho cô một gà rán, ăn kèm với sốt cà chua tươi mới nấu, khiến Trình Bảo Châu sướng đến mất hồn, thời gian đó đều ngoan ngoãn lời.

Mùi gà rán thật sự nồng, mấy đứa nhỏ nhà thím Bạch Phượng thậm chí thể men theo mùi mà thẳng đến nhà họ.

Trong nhà nhiều thứ tiện để khác thấy, nên cổng sân thường đóng c.h.ặ.t. Lúc Từ Xuyên đang bưng bánh bông lan gà rán còn thừa sang nhà cũ, mở cửa thấy ba đứa trẻ đất.

Hầy, trông đáng thương lắm, nhưng vô dụng.

Hắn hào phóng, bánh bông lan gà rán cho một miếng nào, chỉ chia cho mấy đứa trẻ vài viên kẹo hoa quả ai nhét cho , đóng cửa chạy .

Khiến mấy đứa trẻ về nhà lóc đòi bố món ăn nhà Từ Xuyên bên cạnh, suýt nữa thì ăn đòn.

Gà rán và bánh kem đậy kín mít, đến nhà cũ mở nắp , chẳng mấy chốc mấy đứa trẻ ở nhà cũ chia sạch sẽ.

“Dì Bảo Châu thể ngày nào cũng sinh nhật ạ?”

Chu Việt mắt sáng long lanh hỏi, thằng nhóc đang cầm đĩa l.i.ế.m sạch kem đó, đây là đầu tiên Từ Xuyên thấy nó vui đến mức nhảy cẫng lên tại chỗ.

So với gà rán, nó thích ăn bánh kem hơn, đây quả thực là món ngon nhất nó từng ăn!

“Làm gì ai ngày nào cũng sinh nhật, hôm khác đến sinh nhật các cháu, dượng sẽ cho các cháu một cái nhỏ, là cái nhỏ thôi nhé.”

To như hôm nay thì nổi.

“Thúc cũng !” Hổ Đầu vội giơ tay.

“Được, cái nhỏ! To bằng lòng bàn tay thôi!” Từ Xuyên nhấn mạnh nữa.

 

 

Loading...