Tiếp theo là đến khu đồ sứ và tơ lụa của Hoa Quốc. Đang dạo quanh, họ bỗng thấy một quầy hàng cực kỳ nổi bật.
"Oh my god! Những chiếc mũ quá mất!!"
Ngay lập tức, những chiếc mũ rơm của Minh Đại thu hút một quý bà vốn là đam mê các buổi vũ hội lâu năm. Bà sải bước nhanh tới quầy mũ, chộp lấy chiếc mũ thiết kế phức tạp mang tên "Khu vườn màu đỏ".
Chiếc mũ là Minh Đại bảo Cố Tư Niên mô phỏng theo chiếc của chính , sửa đổi một chút, bên đính thêm lông đuôi gà rừng, trông vô cùng lộng lẫy và tinh xảo. Ban đầu, Cố Tư Niên cũng nghĩ là sẽ bán , ngờ chiếc đầu tiên lọt mắt xanh chính là nó!
Nhận thấy sự phấn khích của khách hàng, Minh Đại lập tức tiến lên, lấy chiếc mũ xuống, giúp vị khách ngoại quốc đội thử. Cố Tư Niên thì cầm hai chiếc gương bên cạnh để bà thể rõ góc độ khi đội.
Người phụ nữ rõ ràng là cực kỳ hài lòng, những từ ngữ cảm thán bằng tiếng Anh cứ thế tuôn liên tục. Điền Vĩnh Chương ngẩn , gu thẩm mỹ của nước ngoài kiểu gì nhỉ, chiếc mũ lòe loẹt " xí" thế mà cũng trúng.
Có tiền kiếm là kẻ ngốc! Ông lập tức tiến lên định giúp phiên dịch. Ai ngờ gần thấy Minh Đại tiếng Anh cực kỳ chuẩn, chỉ đối đáp trôi chảy mà dường như còn dùng mấy phép so sánh, khen phụ nữ đến mức nở hoa trong lòng, đòi chốt đơn ngay lập tức.
"Ôi mến! thật sự dám chắc còn thể gặp chiếc mũ nào hợp với hơn thế . Bất kể bao nhiêu tiền, xin hãy gói cho !"
Minh Đại bà với vẻ mặt khó xử: "Thưa phu nhân, nếu là giá của những chiếc mũ khác thì , từ 5 đô-la đến 50 đô-la tùy loại. riêng chiếc mũ , vì nó là mẫu từng trình diễn, hơn nữa đời chỉ một chiếc duy nhất, là hàng độc bản, nên hiện tại vẫn định giá."
Người phụ nữ thấy "hàng độc bản", còn là "mẫu trình diễn" thì mắt sáng rực lên! Mua! Nhất định mua nó!!
Minh Đại thấy vẻ mặt ngày càng sốt ruột của bà, thầm hài lòng gật đầu, như chợt nhớ điều gì đó: "Thưa phu nhân, bà là thường xuyên xem các buổi trình diễn thời trang . Hay là bà xem thử, chiếc mũ như thế thì giá bao nhiêu, bà cứ định giá ạ!"
Nga
Người phụ nữ vuốt ve những đường hoa văn thêu tinh mỹ mũ: "65 đô-la . Tuy là mẫu trình diễn nhưng dù cũng là mũ rơm, cô đấy, giá trị thường giảm một chút."
Minh Đại vẻ mặt đấu tranh, dường như đang phân vân. Người phụ nữ thấy , trực tiếp báo giá cuối cùng: "70! 70 đô-la Mỹ, đây là mức giá cao nhất thể trả!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-dien-phe/chuong-606-chiec-mu-rom-gia-70-do-la.html.]
Minh Đại như đưa một quyết định trọng đại, gật đầu: "Lần đầu hợp tác, coi như là thành ý của chúng , 70 đô-la! Thành giao!"
Người phụ nữ vui mừng khôn xiết, cầm lấy chiếc mũ bảo cô đóng gói, hớn hở cầm hóa đơn nộp tiền. Lúc , bà còn hào phóng cho Minh Đại 1 đô-la tiền boa!
Đứng bên cạnh, ba cha con nhà họ Điền và Cố Tư Niên chứng kiến cảnh mà c.h.ế.t lặng. Điền Vĩnh Chương mặt ngoài thì hì hì nhưng trong lòng thì đang gào thét! Đây còn là những nước ngoài chi li, "vắt cổ chày nước" mà ông từng ?! Một chiếc mũ rơm mà bán 70 đô-la Mỹ! Ai mà dám nghĩ tới chứ!!
Cố Tư Niên cũng kinh ngạc tột độ. Ban đầu họ nghĩ một chiếc mũ bán 5 đô-la là lắm , ngờ Minh Đại tay bán 70 đô-la!
Minh Đại thầm nghĩ: Không phụ nữ nào thể cưỡng bốn chữ "độc nhất vô nhị", huống chi còn là "mẫu trình diễn". Trình diễn ở ư? Trình diễn cánh đồng ở Liễu Gia Loan chứ !!
Sau khi bán chiếc mũ đầu tiên, những chiếc đó còn lo ế nữa. Mấy chiếc mũ bán hết nhanh nhất, mũ rơm tinh xảo còn cũng ưa chuộng. Minh Đại tìm một chiếc ghế cao cho khách , cầm mũ trực tiếp thiết kế kiểu tóc cho họ, dạy họ cách phối đồ. Đám nước ngoài hài lòng vô cùng, chẳng mấy chốc quầy mũ vây kín mít.
Chưa đầy một tiếng đồng hồ, quầy hàng còn đầy ắp giờ trống trơn. Tất cả mũ rơm đều bán sạch, chiếc rẻ nhất cũng giá 5 đô-la!
Điền Vĩnh Chương thấy cảnh tượng buôn bán tấp nập như bắt đầu nảy ý định hợp tác lâu dài. Minh Đại chỉ chờ thế. Hiện tại đơn vị nào cũng thể hợp tác với thương nhân nước ngoài, cửa hàng Hữu Nghị chính là đối tác nhất. Sau khi xác định ý hợp tác của hai bên, Minh Đại cùng Điền Vĩnh Chương hỏa tốc liên hệ với các thương nhân ngoại quốc tiềm năng, chốt một đơn hàng một ngàn chiếc mũ rơm. Tuy đơn hàng lớn nhưng cả Minh Đại và Điền Vĩnh Chương đều vui mừng.
Trong khi họ đang bận rộn bàn bạc giá cả mũ rơm, ở Liễu Gia Loan cũng đang dốc sức đan áo len. Hồi mùa xuân và mùa thu, Cố Tư Niên dẫn lên núi chải lông cho đàn dê rừng, thu hoạch ít nhung dê. Cố Tư Niên tìm dụng cụ chuyên dụng, dạy dân làng cách sơ chế nhung dê thành len sợi để mùa đông đan thành quần áo. Vì thế lúc , nhà nhà đều quây quần trong nhà dốc sức đan áo.
Năm nay, Minh Đại còn cho nhuộm màu len sợi nên màu sắc tươi tắn hơn hẳn. Ngoài việc cung cấp cố định cho khu điều dưỡng, Minh Đại còn bảo họ đan một lô áo choàng. Từ họa tiết đến kiểu dáng đều do Minh Đại mô tả, Cố Tư Niên vẽ mẫu, Liễu Đại Chính đan, nên khi cầm tay sản phẩm thật, Minh Đại cũng kinh ngạc vì vẻ của nó.
Đến khi đợt hàng tiếp theo đưa đến kinh thành, đợi Minh Đại mở lời, Điền Vĩnh Chương thấy những chiếc áo choàng nhung dê lập tức bật chế độ đặt hàng. Khi Minh Đại rằng nguyên liệu nhung dê của họ đủ, cửa hàng Hữu Nghị lập tức tuyên bố họ thể giải quyết khâu cung ứng nguyên liệu.