Minh Đại và Cố Tư Niên kéo bao tải nhanh ch.óng biến mất khỏi quỷ thị. Sau khi ngoài, họ trút bỏ lớp cải trang đôi vợ chồng già, biến thành một cặp vợ chồng trẻ mới cưới, lẳng lặng theo Phương Nhu đang hớn hở và La Thành đang đầy vẻ lo âu. Họ "nhặt nhạnh" thêm đồ , xem kịch La Thành lẩm bẩm rằng sẽ .
vẻ mặt khinh khỉnh của Phương Nhu, ngay cô chẳng để tai lời nào. Quả nhiên, khi thấy quỷ thị bán đồng hồ cũ, cô lập tức động lòng, chọn lựa nửa ngày trời, định bụng mang về bán kiếm lời chênh lệch. La Thành vợ đang lẩm bẩm tính toán, cảm thấy cô thật xa lạ.
Đêm đó, về đến nhà, hai nổ một trận cãi vã kịch liệt. Những chuyện Minh Đại và Cố Tư Niên đều , họ đang bận rộn thu tiền. Đầu tiên là đến viện dưỡng lão thu tiền áo len, đó đến Cửa hàng Hữu nghị xem tình hình bán hộp quà dâu tây.
Vừa bước , Điền Lệ hưng phấn đón tiếp: "Minh Đại! Bán sạch sành sanh !!"
"Nhanh ?!"
Điền Lệ phấn khởi kéo Minh Đại hướng về văn phòng tổng giám đốc: " , ai mua mặt nạ dưỡng da cơ bản đều sẽ lấy một hộp, khách mua cũng nhiều, ba trăm hộp đầy hai ngày hết sạch!"
Minh Đại gật đầu, càng thêm tự tin đơn hàng năm . Khi rời khỏi Cửa hàng Hữu nghị, họ quả nhiên nắm chắc một đơn hàng lớn cho năm tới, Điền Vĩnh Chương còn đặt thêm một ngàn chậu dâu tây cảnh!
Cứ như , Minh Đại và Cố Tư Niên mang theo đơn hàng lớn cùng tiền khổng lồ trở về Liễu Gia Loan. Tết cận kề, lòng nôn nao, hai chậm trễ, dùng tốc độ nhanh nhất về đến thôn.
Đại đội trưởng và Bí thư Liễu khi Minh Đại và Cố Tư Niên bán hết dâu tây của năm thì chấn động khôn cùng!
"Còn thể như ?!"
Nga
Minh Đại gật đầu: "Tất nhiên , sang năm e là mở rộng diện tích gieo trồng, nếu sẽ đủ cung ứng."
Liễu Đại Trụ lập tức khẳng định đầu xuân sẽ xây thêm nhà kính!
Trở Liễu Gia Loan, hai thảnh thơi. Ngay khi họ đang chuẩn sắm Tết, một vị khách mời mà đến xuất hiện tại tiểu viện!
Buổi tối, bên ngoài trời đông giá rét, tuyết phủ trắng xóa, nhưng trong phòng ấm áp như mùa xuân. Hai dành cả buổi chiều để gói sủi cảo, giờ đang giường đất thưởng thức món ăn nóng hổi. Một Con Nhĩ và Tiểu Mỹ cùng xổm bên cạnh giường đất, gác cái đầu lớn lên thành giường, há miệng chờ đợi.
"A~~~"
Dáng vẻ háu ăn của chúng khiến Minh Đại bật . Cố Tư Niên hai "ông tướng" hổ lười chảy thây, cạn lời gắp sủi cảo để nguội bỏ miệng chúng. Minh Đại thì ôm Tiểu Mễ Mễ cùng ăn, cô ăn vỏ sủi cảo, còn Tiểu Mễ Mễ ăn nhân thịt. Cố Tư Niên mà ghen tị thôi, liên tục lườm Tiểu Mễ Mễ mấy cái.
Đang lúc cả nhà quây quần vui vẻ, bỗng nhiên ngoài cổng viện tiếng động lạ! Một Con Nhĩ và Tiểu Mỹ lập tức phản ứng, gầm nhẹ về phía cửa sổ, Tiểu Mễ Mễ cũng sợ hãi chui tọt lòng Minh Đại.
Minh Đại Cố Tư Niên đang cửa kiểm tra, nhanh tay thu Tiểu Mễ Mễ và Tiểu Mỹ gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-dien-phe/chuong-579-don-hang-lon-khach-khong-moi-ma-den.html.]
"Em đừng cử động, để ngoài xem ."
Nói xong, Cố Tư Niên dẫn theo Một Con Nhĩ đội tuyết cổng viện. Đợi một lát, Cố Tư Niên và Một Con Nhĩ . Chỉ là, thứ mà Một Con Nhĩ tha là cái gì thế ?!
Vào đến trong phòng, Một Con Nhĩ ghét bỏ nhả thứ trong miệng . Một tiếng "bịch" vang lên, sinh vật xác định đập xuống đất, tuyết đọng nó rơi lả tả nhanh ch.óng tan , ướt sũng cả sàn nhà.
"Chát!"
Cố Tư Niên bực vỗ một cái đầu Một Con Nhĩ: "Tha cái gì về thế hả?! Tuyết rơi đầy sàn thế tí nữa ai lau cho?!"
Một Con Nhĩ đ.á.n.h, uất ức chạy đến bên Minh Đại, dùng đầu dụi tay cô, ý gian. *Một Con Nhĩ: Chủ nhân chê bẩn, bảo hổ giúp đỡ, hổ giúp chủ nhân đ.á.n.h hổ, hổ dỗi! Hổ chơi với chủ nhân nữa! Hổ tìm vợ yêu mách lẻo đây!!*
Minh Đại lườm Cố Tư Niên một cái, an ủi xoa đầu hổ cho Một Con Nhĩ gian tìm Tiểu Mỹ. Đợi Một Con Nhĩ , hai mới tập trung thứ sàn.
Trong phòng ấm áp, sinh vật xác định mặt đất cũng dần tỉnh từ trạng thái đông cứng. Đầu tiên nó cảnh giác bật dậy, nhe răng gầm gừ mơ hồ với hai .
"Chát!"
Cố Tư Niên chẳng nể nang gì, bồi thêm một cái tát, trực tiếp ấn đầu sinh vật đó xuống đất. Lực đạo quen thuộc ! Sinh vật đó lập tức tỉnh táo hẳn , " " cọ tới, quỳ rạp xuống đất, để lộ cái bụng khô héo nũng với Cố Tư Niên.
*Ô ô!! Đại ca thú hai chân!! Lão Lang cuối cùng cũng tìm !!*
Cố Tư Niên ghét bỏ đá nó , nhưng nó vẫn cứ bám lấy, bùn đất dính đầy sàn, chẳng còn chút uy phong nào của ngày xưa, trông t.h.ả.m hại hơn cả ch.ó hoang trong thôn.
Minh Đại sinh vật đang nịnh nọt sàn, chắc chắn hỏi: "Đây là... con Dã Lang Vương đó ?!"
Cố Tư Niên nó phiền đến phát bực, nhảy lên giường đất : "Là nó đấy, lăn lộn kiểu gì mà gầy thành cái đức hạnh ."
Dã Lang Vương giọng của Minh Đại thu hút, sang, trong mắt lập tức lóe lên tia sáng. *Là Minh Đại nha~~! Anh ~~~!*
Minh Đại thể gầy gò lớp lông ướt sũng của nó, chút lo lắng: "Có vì mùa hè hạn hán nên mùa đông thiếu thức ăn, chúng mới đói thành thế ? Chỉ nó thôi ? Em nhớ là còn mấy con nữa mà."