Minh Đại mỉm , đưa tách lớn cho cô : "Không cần khách sáo, dù cũng là do cô thương mà. tận mắt thấy cô uống hết chỗ d.ư.ợ.c thiện mới yên tâm !"
Nói xong, nàng lấy hai viên t.h.u.ố.c đưa cho Hầu Vĩ và Trương Tiểu Quân: "Hai cũng coi như ngộ thương, hai viên t.h.u.ố.c tác dụng giảm đau trị thương, tặng cho hai coi như lời xin của ."
Hầu Vĩ và Trương Tiểu Quân ngờ Minh Đại cho họ t.h.u.ố.c, cảm động lời cảm ơn uống ngay tại chỗ.
"Hết đau ! Thật sự còn đau nữa!"
Hiệu quả của t.h.u.ố.c thấy rõ ngay lập tức, Minh Đại với ánh mắt đầy bội phục.
Minh Đại tủm tỉm gì, sang nhắc nhở Liễu Yến đang nuốt nước miếng: "Liễu thanh niên trí thức, mau ăn thôi. Trong bỏ ít d.ư.ợ.c liệu quý giá , cô ăn sạch sành sanh, đừng lãng phí chút nào nhé!"
Liễu Yến hưng phấn gật đầu, cầm đũa gắp một miếng thịt to nhất!
Trong tiếng nuốt nước miếng ừng ực của đám đông xung quanh, cô kiêu ngạo bỏ miếng thịt miệng.
thịt chạm đầu lưỡi, một mùi vị khó thể hình dung nổi xộc thẳng lên đại não.
"Phụt!!!"
"Oẹ!!!"
Miếng thịt to tướng cô phun , rơi xuống đất ánh mắt tiếc rẻ của .
"A! Liễu thanh niên trí thức, cô phí phạm thịt như thế hả?!"
" đấy! Tiếc quá mất! Đó là thịt đấy!"
"Tạo nghiệt mà! Ăn ở thế là trời phạt đấy!"
Nga
...
Mọi mải xót xa miếng thịt, chẳng ai chú ý đến Liễu Yến đang nôn thốc nôn tháo như lộn cả dày ngoài.
Nếu Minh Đại nhanh tay đỡ lấy tách , chắc nó cũng cô hất đổ xuống đất .
Minh Đại ôm tách , vẻ mặt đầy ủy khuất Liễu Yến: "Liễu thanh niên trí thức, cô ý gì ?!"
Liễu Yến cảm thấy như mất nửa cái mạng, thở hổn hển chỉ tay Minh Đại: "Cô! Cô hạ độc hại !!"
Minh Đại kinh hãi, tiện tay nhét tách tay Hầu Vĩ, xoay trốn lưng Cố Tư Niên: "Liễu thanh niên trí thức, cô vẫn luôn mắt , nhưng cũng cần vu khống như chứ?"
Những khác cũng bắt đầu chỉ trỏ, bàn tán.
Liễu Yến tức nổ phổi, chỉ tách trong tay Hầu Vĩ: " bậy! Cô xem cô cái thứ gì thế , đắng c.h.ế.t !"
Minh Đại đỏ hoe mắt cô : "Cho dù ngon, cô cũng nên như . cực khổ hầm suốt một buổi sáng, cô cảm ơn thì thôi, còn bảo là khó ăn?! Liễu thanh niên trí thức, cô quá đáng lắm !"
Liễu Yến hừ lạnh một tiếng, cố nuốt vị đắng ngắt trong miệng xuống: " dối chắc?! Cô cho khác thử xem, đắng đến mức rụng răng luôn đấy!!"
Mắt Hầu Vĩ sáng lên: "Để thử!!"
Nói xong, ngửa cổ hớp một ngụm lớn. Trong ánh mắt mong chờ của và vẻ căng thẳng của Liễu Yến, "ực" một tiếng nuốt xuống.
Anh chép miệng đ.á.n.h giá: "Tuy ngon bằng cơm Tiểu Minh thanh niên trí thức nấu lúc , nhưng dù cũng là d.ư.ợ.c thiện mà, thể hiểu ."
Hoàng thẩm vây gần từ lâu, Liễu Yến lạnh: "Thế cô xem, đắng hả!"
Hầu Vĩ kiên định lắc đầu: "Không đắng, một chút cũng đắng, thơm lắm nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-dien-phe/chuong-496-gay-ong-dap-lung-ong.html.]
Liễu Yến tin nổi, giật lấy tách , gắp một miếng thịt định bắt ai đó nếm thử.
Minh Đại nhanh ch.óng lên tiếng: "Tốt nhất là đưa cho cũng thương ăn, dù cũng là t.h.u.ố.c, nên ăn bừa bãi."
Ngay lập tức, những định xin thịt ăn đều ngậm miệng. Trương Tiểu Quân gần: "Để ! Để ! Tình trạng của cũng giống Hầu Vĩ!"
Nói xong, giật lấy miếng thịt từ đũa Liễu Yến tống miệng.
Mùi thịt thơm nồng tỏa , miếng thịt chạm tan ngay, trừ việc vị nhạt thì chẳng thấy chút đắng nào!
Trương Tiểu Quân nhắm mắt tận hưởng: "Ngon quá!"
Liễu Yến trợn tròn mắt, hưởng thụ nuốt xuống, cô tin tà, bưng tách lên uống một ngụm canh.
"Phụt!!!!"
Minh Đại xót xa kêu lên: "A! Dược thiện của , còn bỏ cả sâm râu đấy!!"
"Cái gì?!"
"Ái chà, Tiểu Minh thanh niên trí thức hào phóng quá!"
"Liễu thanh niên trí thức đúng là tạo nghiệt mà!!"
Liễu Yến nôn đến mức trào nước mắt, cố gắng biện minh: "Thật sự đắng mà!!"
Lần , ngay cả Tề Chí Quân cũng tin cô , nhỏ giọng nhắc nhở cô đừng quá đáng, điều thì thôi !
Thấy bàn tán quá dữ dội, Liễu Yến đành nghiến răng thỏa hiệp, nhận tách .
"Cảm ơn cô, Minh thanh niên, sẽ uống thật kỹ!"
Minh Đại vẫn , vẻ mặt lo lắng cô : "Chắc là cô đem cho khác uống đấy chứ? Không nhé, uống t.h.u.ố.c bừa bãi là c.h.ế.t đấy!"
Liễu Yến chột dời mắt : "Không , ."
Minh Đại tiếp tục nghi ngờ: "Vậy cô cũng đổ đấy, trong nhiều d.ư.ợ.c liệu quý, lãng phí!"
Mọi , ánh mắt đổ dồn Liễu Yến.
Liễu Yến hình tại chỗ, gượng gạo: "Ha ha, thể chứ?"
Minh Đại gật đầu: "Ồ, cô uống luôn , uống xong đưa tách cho để còn mang về rửa."
Đến lúc Liễu Yến mới Minh Đại chơi xỏ, chỉ là cô hiểu tại vị ăn khác hẳn với khác.
Cô Minh Đại đầy cầu khẩn: " mang về nhà ăn ?"
Minh Đại dang tay : "Mọi thấy ?!"
"Không !!"
Tiếng hô đồng thanh vang lên, Liễu Yến thực sự .
Đây là đầu tiên trong đời cô ép ăn thịt mà thống khổ đến nhường .