Thập Niên 70: Vợ Chồng Điên Phê - Chương 478: Cả thôn bao che, bộ mặt thật của nhà họ La

Cập nhật lúc: 2026-03-02 19:08:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liễu Đại Trụ lập tức đón lấy: "Đồng chí cảnh sát, vất vả cho các một chuyến ."

Vương đội trưởng định mở miệng, bỗng nhiên thấy đỉnh đầu giọng nữ vội vã truyền đến: "Đồng chí cảnh sát, cứu mạng với! Cố Tư Niên đ.á.n.h vô cớ, còn ném một m.a.n.g t.h.a.i và một già lên cây! Các mau bắt !!"

Vương đội trưởng sửng sốt, về phía Liễu Đại Trụ: "Đại đội trưởng, đây là tình huống gì ?"

Liễu Đại Trụ tủm tỉm lắc đầu: " cũng bọn họ , lúc ngoài thấy thế . thanh niên trí thức Cố của chúng là một đồng chí , luôn tuân thủ kỷ cương phép nước, bao giờ tùy tiện đ.á.n.h ."

Vương đội trưởng khuôn mặt đầy nếp nhăn của Liễu Đại Trụ, thầm nghĩ: *Nếu lúc đến đây dặn kỹ là đừng chọc vị , thì cũng tin ông đấy.*

Liễu Khánh Dân cũng bên cạnh phụ họa: "Đại đội trưởng đúng đấy, cũng chẳng thấy gì cả. Mọi thấy gì ?"

Đám xem náo nhiệt xung quanh đồng thanh lắc đầu: "Không thấy gì hết."

Liễu Khánh Dân Vương đội trưởng: "Anh xem, đều thấy, lẽ là bọn họ tự leo lên đó quên đường xuống chăng?"

Vương đội trưởng và đồng chí Tiền liếc , cái thôn chẳng giống như lời đồn chút nào !

Cố Tư Niên thì mất tự nhiên, rõ ràng là thích ứng với thái độ đổi đột ngột của . Minh Đại thì thầm thán phục khả năng dối chớp mắt của Liễu Đại Trụ và Liễu Khánh Dân.

"Vương đội trưởng, chuyện cứ để , bao nhiêu đang kìa, chúng xem tình hình của La Thành ."

Vương đội trưởng gật đầu, ánh mắt thấp thỏm của nhà họ La, bước phòng y tế. Minh Đại cũng theo, trình bày rành mạch tình trạng sức khỏe của La Thành. Liễu Đại Trụ thì kể việc phát hiện La Thành và chuyện nhà họ La từ chối để thanh niên trí thức Minh chữa trị.

Vương đội trưởng coi trọng chuyện , dù nơi La Thành chuyển ngành về chính là đồn công an của họ, bản cũng là quân nhân xuất ngũ, đương nhiên chịu nổi chuyện bất công như . Sau khi kiểm tra đống quần áo của La Thành, trong lòng hiểu rõ mười mươi.

"Phiền Đại đội trưởng dẫn chúng đến nhà đồng chí La xem qua một chút ?"

Liễu Đại Trụ liên tục gật đầu, dẫn họ hướng về phía nhà họ La. La lão thái thái và Đinh Tiểu Phượng thấy họ về hướng nhà , tim lạnh toát.

Nga

Phương Nhu thì lén lút lẻn phòng y tế, đang hôn mê giường mà lòng đau như cắt. *Chuyện gì thế ? Đời hề chuyện mà! Cô nhớ rõ đời La Thành đó hồi phục , nếu cũng chẳng thể xuống nước cứu cô. Bây giờ là tình huống gì đây?*

Nửa giờ , Vương đội trưởng mang theo một đống đồ đạc, đùng đùng nổi giận , cùng còn La Đại Bảo đang ăn đến mức mặt đầy dầu mỡ. Lúc họ , thằng nhóc béo đang giường đất ăn đồ hộp, xung quanh là đồ bồi bổ mà chính phủ cấp cho La Thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-dien-phe/chuong-478-ca-thon-bao-che-bo-mat-that-cua-nha-ho-la.html.]

Hóa bấy lâu nay, La Thành thương ăn một miếng nào, tất cả đều nhà họ La đem vỗ béo cho thằng nhóc ! Nhìn căn phòng nhỏ rách nát, lộn xộn của La Thành, Vương đội trưởng cau mày c.h.ặ.t . Đến khi thấy cái chăn giường La Thành thể vắt nước, cơn giận của Vương đội trưởng thể kìm nén nữa!

Đinh Tiểu Phượng thấy những thứ trong tay cảnh sát, tim run bần bật, suýt nữa thì ngã từ cây xuống. La lão thái thái thì đau lòng đứa cháu đích tôn đang ôm hộp đồ hộp, sợ thằng bé dọa sợ.

Vương đội trưởng lúc những kẻ cây, thấy cũng chướng mắt: "Đại đội trưởng, phiền ông đưa họ xuống đây."

Liễu Đại Trụ gì mà sang Minh Đại. Minh Đại nhận tín hiệu của Đại đội trưởng, khóe miệng giật giật, về phía Cố Tư Niên. Cố Tư Niên nở nụ rạng rỡ, "xoẹt xoẹt" hai cái xách hai cây xuống.

La Tiểu Cường cần ai gọi, "bộp" một tiếng rơi thẳng lên cả . Cố Tư Niên liếc , bước tới đá nhẹ một cái, La lão đại đang đất ôm cổ tỉnh .

Vương đội trưởng động tác dứt khoát của , thầm cảm thấy may mắn vì lời cấp , đối đầu trực diện với Cố Tư Niên.

Trạm xá và trụ sở đại đội cảnh sát trưng dụng để lấy lời khai, Minh Đại và Cố Tư Niên dứt khoát về nhà. Lúc gần đến cửa, Phương Nhu vội vã đuổi theo hai .

"Thanh niên trí thức Minh, đợi một chút!"

Minh Đại dừng : "Thanh niên trí thức Phương chuyện gì ?"

Phương Nhu c.ắ.n môi : "Thanh niên trí thức Minh, đồng chí La Thành... chân của còn thể hồi phục ?"

Minh Đại nhướng mày: "Lúc thì thể, nhưng nhiễm trùng quá nghiêm trọng, lẽ sẽ ảnh hưởng đôi chút."

Phương Nhu cau mày c.h.ặ.t hơn: "Sẽ què ?"

Minh Đại gật đầu. Gương mặt Phương Nhu thoáng hiện vẻ sầu não: "Ra là ." Nói xong, cô mang bộ dạng đầy tâm sự rời .

Minh Đại bóng lưng cô , chút hiểu nổi Phương Nhu rốt cuộc thích La Thành . Cố Tư Niên theo bóng lưng cô , lên tiếng: "Người kỳ lạ."

Minh Đại ngẩng đầu : "Kỳ lạ chỗ nào?"

Cố Tư Niên suy nghĩ một chút: "Ánh mắt cô lạ. Lúc đầu là chán ghét, thỉnh thoảng còn vẻ thương hại. Sau khi hồi phục trở về, cô kinh ngạc, nhưng giống kiểu kinh ngạc vì khỏi bệnh tâm thần như những khác, mà dường như cô kinh ngạc vì sự tồn tại của ."

 

 

Loading...