"Hiện tại đám thanh niên trí thức nam cũ chỉ còn Phương Minh Dương, Hầu Vĩ và Hám Kiệt. Phương Minh Dương thì vẫn từ bỏ ý định về thành phố, còn Hầu Vĩ..." Thím Hoàng khinh miệt: "Hầu Vĩ thì chẳng ai thèm, cái ngữ gian xảo, tinh như khỉ, nổi tiếng khắp thôn , mặt mũi thì như chuột nhắt, con gái làng khác cũng chẳng thèm . Hám Kiệt thì điều kiện gia đình khá , hằng năm cũng dựa công điểm để ăn cơm, nên vẫn cứ bình chân như vại. Còn là đám thanh niên trí thức mới của các cháu."
Thím Hoàng ghé sát Minh Đại: "Cái Tề Chí Quân với Liễu Yến chẳng đang yêu ? Cả thôn đều . Thế mà hai hôm , thím còn thấy Tề Chí Quân giúp Phương Nhu việc đấy. Liễu Yến tức đến mức suýt đ.á.n.h với Tề Chí Quân, cuối cùng gì mà giờ cả hai đứa tan đều về, cùng giúp Phương Nhu việc." Thím lắc đầu ngán ngẩm: "Chẳng hiểu bọn trẻ nghĩ gì nữa, giờ ba đứa tụi nó việc cùng trông 'hòa thuận' lắm."
Minh Đại thầm cảm thán, Phương Nhu đúng là dồn hết trí khôn việc thao túng Tề Chí Quân và Liễu Yến .
Hai nấu cơm buôn chuyện, chẳng mấy chốc nắm hết "drama" trong thôn. Khi Cố Tư Niên bếp cất đồ, thấy hai mặt mày hớn hở thì vô cùng khó hiểu. Minh Đại khẽ lắc đầu, hiểu , buôn chuyện vui vẻ! Càng buôn càng vui!
Ăn cơm xong, Cố Tư Niên dặn dò vài câu Hoàng Đậu và Chu Khánh lái xe rời . Ngay khi họ , Minh Đại lập tức đưa Cố Tư Niên và Tiểu Mã Vương gian. Bên ngoài oi nóng, Minh Đại định nấu ít thảo mộc trong gian ướp lạnh mang đồng.
Vừa gian, Tiểu Mã Vương phấn khích hẳn lên, nó lạch bạch chạy tới hiệu cho Cố Tư Niên rằng nó đồng cỏ nhỏ. Cố Tư Niên buồn vỗ đầu nó một cái tháo dây cương . "Vèo" một cái, bóng dáng Tiểu Mã Vương xuất hiện đồng cỏ, nó chạy vòng quanh hàng rào nhốt đám hươu bào, lũ hươu sợ hãi chạy loạn xạ, thỉnh thoảng con lăn đùng ngất xỉu.
Minh Đại con ngựa nghịch ngợm, bất đắc dĩ đỡ trán, đúng là lũ vật nuôi nhà đứa nào cũng "ngáo" như , sắp thành tinh hết . Hai phòng kịp xuống thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng hí kinh hoàng của Tiểu Mã Vương và tiếng gầm gừ của Một Chỉ Nhĩ (Hổ Một Tai).
"Hỏng !" Quên mất Một Chỉ Nhĩ cũng ở đây!
Nga
Cố Tư Niên lao ngoài đầu tiên. Khi Minh Đại chạy đến đồng cỏ, cô cảnh tượng mắt cho choáng váng! Thảm cỏ xới tung tóe, hàng rào nhốt dê và hươu bào húc đổ một mảng lớn. Lũ dê sợ hãi kêu "be be" chạy khắp nơi, hươu bào thì lăn đất, bốn chân chổng lên trời.
Kẻ gây họa thứ nhất là Tiểu Mã Vương, lúc đang rúc đầu lòng Cố Tư Niên run bần bật, cái đầu ngựa to tướng Cố Tư Niên trông nhỏ bé hẳn . Minh Đại quanh một lượt mà thấy kẻ gây họa thứ hai .
"Một Chỉ Nhĩ ?"
Cố Tư Niên con ngựa đang sức rúc lòng , khóe miệng giật giật, chỉ tay sang chuồng lợn bên cạnh: "Bị húc bay sang đó ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-dien-phe/chuong-459-hon-chien-trong-khong-gian.html.]
Minh Đại theo, khóe miệng cũng giật theo. Trong chuồng lợn, lũ lợn con đang trốn góc run rẩy. Giữa vũng bùn, Một Chỉ Nhĩ đang ngửa, ánh mắt lờ đờ, cái lưỡi hồng hồng thè ngoài, rõ ràng là húc đến choáng váng!
Minh Đại sợ nó thương, nhanh ch.óng dùng ý niệm nhấc nó lên. Khi nó bay lên, cô mới phát hiện bên nó còn thứ gì đó! Một cái m.ô.n.g to rộng đang chổng ngược lên trời, nếu cái đuôi nhỏ đang run rẩy thì Minh Đại thật sự nhận cái thứ đang cắm thẳng vũng bùn chính là Lợn Rừng Thủ Lĩnh!!
Nguyên bản, Lợn Rừng Thủ Lĩnh đang thong thả tắm bùn bên cạnh vũng nước. Khi Tiểu Mã Vương và Một Chỉ Nhĩ đ.á.n.h , nó đang định cúi đầu đắp thêm ít bùn lên mặt để " ". Ai ngờ , cúi xuống thì một luồng gió rít qua, một vật thể lạ đập thẳng nó! Nó kịp phản ứng thì đầu ấn sâu xuống bùn, m.ô.n.g nặng trĩu, chỉ còn bốn cái chân là còn ngọ nguậy để chứng minh nó c.h.ế.t.
Minh Đại thầm than đúng là tạo nghiệt, sợ Lợn Rừng Thủ Lĩnh c.h.ế.t ngạt nên vội vàng rút nó . Một tiếng "póc" vang lên, cái đầu lợn lộ , kịp rũ sạch bùn mặt thì tiếng lợn kêu ch.ói tai vang vọng khắp gian.
"G.i.ế.c lợn !! Có kẻ g.i.ế.c lợn !!"
... Minh Đại lặng lẽ dùng ý niệm khóa miệng nó , kiểm tra thấy mới ném nó về phía đàn lợn đằng xa, tiện tay quăng thêm một đống rau củ để bịt cái miệng đang gào thét của nó . Thật là loạn hết chỗ .
Nhìn lũ dê chạy loạn, hươu bào la liệt, và Một Chỉ Nhĩ tỉnh nhe răng gầm gừ với Tiểu Mã Vương, Minh Đại và Cố Tư Niên đầy bất đắc dĩ. là chỉ Đại Bài và Tiểu Bài (hai con bò) là điều nhất, hễ biến là chúng chạy xa nhất.
Đại Bài và Tiểu Bài: Quen , những kẻ từng trải qua kiếp nạn tay "Diêm Vương Ngưu" như tụi tui là quý mạng nhất, thấy tình hình là chuồn lẹ!!
Minh Đại đưa Một Chỉ Nhĩ xuống, kiểm tra cho nó thì phát hiện chân bên của nó gãy xương!!
"Ngao ngao ngao ngao, ngao ngao ngao nga a!!"