Thập Niên 70: Vợ Chồng Điên Phê - Chương 343: Đối mặt với nỗi sợ hãi

Cập nhật lúc: 2026-03-02 19:04:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc hôn mê, Phan Hạp T.ử nhịn mà run rẩy một chút, dường như đang gặp ác mộng nào đó.

Kinh hỉ ! Bất ngờ ! Ha ha ha!!!

Kể từ khi nhận lời hứa hẹn từ văn phòng đại đội, Tống Lan Lan bắt đầu "thả bay" bản . Dù cũng gả , cô chẳng còn màng đến mấy cái điểm công ích (cm) c.h.ế.t tiệt nữa, thế là công khai bỏ bê công việc để rình rập khác.

Chỉ là, đối tượng cô nhắm đến là Liễu Lai Phát, mà là Liễu Đại Trụ. Cô bám riết lấy ông , đòi ông tìm cho một đàn ông.

Những khác nội tình, chỉ tưởng Tống Lan Lan đổi mục tiêu, chê con trai nên sang nhắm ông bố!

Trong nhất thời, cả thôn đều hăng hái "ăn dưa", bàn tán xôn xao về "những chuyện thể kể" giữa thanh niên trí thức Tống và cha con đại đội trưởng!

Thấy danh tiếng của hủy hoại, Liễu Đại Trụ chịu nổi nữa, đành cầu xin Hoàng thẩm về nhà ngoại tìm cho Tống Lan Lan một đàn ông.

Hoàng thẩm mắng ông một trận vuốt mặt kịp, gật đầu đồng ý. Không đồng ý , cái điệu bộ yên phận của Tống Lan Lan, chồng bà khi "cuỗm" mất thật chứ chẳng chơi! Tuy rằng lão già giờ già , nhưng dù cũng sống với nửa đời , nếu cướp mất, bà vẫn thấy tiếc.

Nhờ "vụ dưa" ngọt lịm của Liễu Đại Trụ mà ăn đến vui vẻ, sự chú ý dành cho Minh Đại và Chu Tư Niên cũng ít nhiều.

Minh Đại cũng thời gian để xử lý đống hỗn loạn bên trong gian.

Ngày từ công xã trở về, Minh Đại định thả con hổ . Chẳng vì lý do gì khác, cái thứ thế mà trúng bãi cỏ nhỏ trong gian, ăn vạ chịu nữa!

Lúc Minh Đại thu nó , cô để con hổ lơ lửng giữa trung bãi cỏ, treo nó ở đó.

Đám cừu nhỏ, gà nhỏ, vịt nhỏ, ngỗng nhỏ và heo con bãi cỏ, khi cảm nhận thở của chúa sơn lâm thì sợ đến mức "tè quần", liều mạng chạy trốn bốn phía, hận thể trốn thật xa.

Chỉ đám hươu bào ngốc nghếch là hưng phấn tụ tập , tò mò con hổ đang lơ lửng giữa trời.

*Ơ, con hổ quen mắt nhỉ!*

Con hổ cũng ngừng vùng vẫy, đám hươu bào ngốc bên mà hưng phấn cực kỳ!

*Ái chà! Đây chẳng là kho lương thực mùa đông của ?!*

ngay đó nó nổi giận đùng đùng!

*Ta ngay mà, chính là hai cái tên trộm dọn sạch nhà ! Đây chính là bằng chứng!*

Thế là, khi Minh Đại và Chu Tư Niên bước gian, cảnh tượng họ thấy là các loài động vật khác đang run rẩy trốn ở rìa bãi cỏ, dám nhúc nhích. Còn đám hươu bào ngốc thì độc chiếm bãi cỏ xanh mướt nhất ở giữa, ăn uống thể vui vẻ hơn!

Chỉ là bầu trời ở đây dễ "mưa", mà còn dính dính nữa!

Minh Đại con hổ đang chảy nước miếng thành dòng suối nhỏ, đám hươu bào ngốc nghếch đang thản nhiên gặm cỏ, nên gì cho .

Còn Chu Tư Niên, ngay khi gian, lập tức trốn trong biệt thự. Tuy rằng trong biệt thự Tiểu Mễ Mễ, nhưng bên ngoài "đại miêu"! Giữa một lớn một nhỏ, chọn cái nhỏ hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-chong-dien-phe/chuong-343-doi-mat-voi-noi-so-hai.html.]

Anh trốn trong phòng, lén lút bên ngoài, đúng kiểu sợ nghiện!

Việc thu con hổ gian vốn chỉ là kế sách tạm thời, giờ yên , Minh Đại thả nó về rừng, ngờ sợ hổ như Chu Tư Niên đồng ý.

"Minh Đại, chúng giữ nó ?"

Minh Đại tò mò: "Anh sợ ? Sao giữ nó ?"

Chu Tư Niên cách cửa sổ, con hổ đang lơ lửng giữa trung, nỗ lực khều m.ô.n.g đám hươu bào ngốc, khẽ mở lời: "Anh thử một chút... thử xem, liệu thể nhớ điều gì ?"

Minh Đại ngẩn , nhớ những gì với đó: chỉ đối mặt trực tiếp với nỗi sợ hãi mới khả năng kích thích đại não, tìm ký ức.

chút tán thành: "Chuyện từng bước một. Anh xem, hiện tại còn dám tiếp cận Tiểu Mễ Mễ, đột ngột gần hổ, vạn nhất kích thích quá lớn thì ?"

Nga

Chu Tư Niên con hổ lơ lửng, sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn kiên trì: "Minh Đại, em cho thử , ? Cho ba ngày, nếu trong ba ngày thể ôm Tiểu Mễ Mễ, em hãy giữ con hổ . Còn nếu vẫn dám ôm nó..."

Môi mím c.h.ặ.t: "Vậy thì hãy thả con hổ !"

Đối diện với ánh mắt khẩn cầu của , Minh Đại thực sự nỡ từ chối, đành gật đầu.

Chu Tư Niên mừng rỡ, lao khỏi phòng, nhào tới phía Tiểu Mễ Mễ đang ngủ say sofa.

Tiếc là Tiểu Mễ Mễ thấy động tĩnh tỉnh dậy, nó vươn vai một cái thật dài với Chu Tư Niên, ngáp một cái rõ to.

Chu Tư Niên thấy bộ móng vuốt sắc lẹm ẩn trong "găng tay trắng" và bốn chiếc răng nanh nhọn hoắt của Tiểu Mễ Mễ, cơ thể lập tức cứng đờ sofa.

Cuối cùng, đối phương rút lui, chính là Chu Tư Niên.

Tiểu Mễ Mễ cái bóng dáng vội vàng trốn về phòng ngủ của , khó hiểu nghiêng đầu: "Meo?"

Minh Đại Chu Tư Niên đang tựa lưng cửa, cúi đầu buồn bực, cô tới, nhón chân vỗ nhẹ vai : "Từ từ thôi, đừng tự dọa quá mức!"

Chu Tư Niên gì, chỉ tránh cho Minh Đại ngoài. Khi cửa đóng , cách một tấm ván cửa, Minh Đại vẫn thể thấy tiếng hối hận lầm bầm.

"Phụt!"

Ngại quá, cô nhịn !

Những ngày tiếp theo, để sớm tiêu trừ nỗi sợ hãi với Tiểu Mễ Mễ, Chu Tư Niên nghĩ nhiều cách, bao gồm "phương pháp di dời tình cảm" và "phương pháp tấn công vật lý".

Chu Tư Niên kết hợp những thứ thích với Tiểu Mễ Mễ để khắc phục nỗi sợ. Thế là, Minh Đại thấy trong gian xuất hiện những chiếc giỏ tre đan hình Tiểu Mễ Mễ, những chiếc khăn len dệt hình mèo đơn giản, và cả những bông hoa móc theo dáng Tiểu Mễ Mễ nữa.

 

 

Loading...