Thập Niên 70: Tuyệt thế giai nhân y thuật lừng danh những năm 70 [Dị Năng, Mạt Thế] - Chương 79
Cập nhật lúc: 2026-01-25 11:11:45
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông đó gõ cửa, bên trong lính mặc quân phục xanh mở cửa , ánh mắt như đèn pha cảnh giác quét qua đàn ông trung niên và Diệp Thanh ở phía .
“ là bác sĩ nội khoa của Bệnh viện Trung tâm thành phố Phụ, đây là thẻ công tác của , đài phát thanh bên cần bác sĩ hỗ trợ, xin hỏi xảy chuyện gì ?”
Bên hai quân phục xanh cầm thẻ công tác của đàn ông trung niên xem xét, hiệu đối phương mở hộp t.h.u.ố.c .
Bác sĩ giao hộp t.h.u.ố.c cho đối phương kiểm tra, khi xác nhận đối phương mang theo vật phẩm nguy hiểm nào mới hiệu cho đối phương .
Diệp Thanh vốn giả trợ lý sinh viên của vị bác sĩ để lẩn , nhưng rõ ràng là , toa xe canh phòng nghiêm ngặt, hai quân phục xanh càng thêm sẵn sàng đón địch, mỗi đến đều kiểm tra giấy tờ tùy , bất cứ ai cũng cho tùy tiện.
Diệp Thanh đến đây thì định cứ thế mà về, cô suy nghĩ một chút vẫn lấy hết can đảm tiến lên phía , dùng giọng điệu chân thành tự giới thiệu:
“Thưa các đồng chí Giải phóng quân, xin chào, là thanh niên trí thức về nông thôn đến từ Thượng Hải, chuẩn thành phố Vụ Tùng để cắm đội, đây là giấy chứng nhận xuống nông thôn của , là bác sĩ nhưng học châm cứu, sơ cứu, mặc dù bên trong tình hình cụ thể nhưng lẽ kỹ năng của thể chỗ dùng đến.”
Lời của Diệp Thanh hai quân phục xanh sững sờ.
Hai một cái, một trong đó trầm giọng : “Đồng chí chờ một chút, để trong hỏi xem .”
Diệp Thanh gật đầu.
Quân phục xanh chào kiểu quân đội , lâu trở , gật đầu hiệu với Diệp Thanh:
“Cô thể nhưng chỉ thể bên cạnh chờ lệnh, phép can thiệp bừa bãi khi cho phép, ngoài túi chéo của cô cần giao cho kiểm tra.”
Diệp Thanh trực tiếp tháo túi chéo xuống, chỉ lấy hộp kim khâu của , còn nhét hết lòng quân phục xanh:
“Kim là dùng để châm cứu, chắc dùng nhưng cần mang để đề phòng. Cái ba lô đồng chí cứ giữ hộ , trong xem tình hình thế nào !”
Nói , Diệp Thanh vội vàng chui trong, thể khiến đài phát thanh huy động hành khách bộ đoàn tàu để tìm giúp đỡ, chứng tỏ bệnh tình của vị bệnh nhân nhất định lạc quan, Diệp Thanh lãng phí thêm thời gian nữa.
Biết là toa 3 xảy chuyện, lúc Diệp Thanh đến đoán bệnh nhân nhất định phận cao quý, chừng là quan chức nào đó hoặc là nhân vật cấp đại lão chuyên gia gì đó.
đợi đến khi cô toa xe, thấy cảnh tượng bên trong thì cô cũng khỏi ngẩn ngơ.
Chỉ thấy trong toa 3 lúc đang chen chúc tận mười mấy , đều vây quanh một chiếc giường giường , căng thẳng đàn ông da trắng mắt xanh tóc vàng giường bệnh.
, da trắng, hơn nữa là một khuôn mặt đặc trưng của châu Âu.
Và chỉ đang giường , mà xung quanh đây còn năm sáu tóc xoăn, là nước nào thì tạm thời rõ nhưng tuyệt đối bản địa Hạ quốc.
Điều khiến Diệp Thanh vô cùng ngạc nhiên, thậm chí còn chút nghi ngờ lúc cửa mở sai cách .
Đầu những năm bảy mươi, Hạ quốc đang trong tình trạng chiến tranh lạnh với quốc gia bên đại dương, với Liên Xô cũng mới rạn nứt, quan hệ với tất cả các quốc gia xung quanh đều , cảnh thể là vô cùng lúng túng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tuyet-the-giai-nhan-y-thuat-lung-danh-nhung-nam-70-di-nang-mat-the/chuong-79.html.]
Và trong thời kỳ nhạy cảm và căng thẳng như thế , ai ai trong nước hễ cứ nhắc đến quan hệ hải ngoại là biến sắc, nhà ai nếu cất giữ một cuốn sách tiếng nước ngoài thì gần như là mất mạng.
Chính trong thời kỳ căng thẳng và nhạy cảm như thế , Diệp Thanh mà ở tàu hỏa thấy nhiều nước ngoài như , điều bảo cô kinh ngạc cho ?
Diệp Thanh cũng kịp nghĩ ngợi nhiều, bởi vì chỉ trong chốc lát, đàn ông trung niên cô một bước nhanh ch.óng xổm mặt bệnh nhân, áp ống n.g.ự.c đối phương bắt đầu tim phổi.
Sự chú ý của Diệp Thanh cũng đặt gã nước ngoài tóc vàng .
Người chắc năm mươi mấy tuổi, dáng béo, lúc đang lăn lộn giường bệnh, trán nổi đầy gân xanh, vã mồ hôi lạnh, chốc chốc ôm đầu rên rỉ đau đớn thôi.
Bên cạnh một thông dịch viên quên mô tả tình hình của bệnh nhân cho vị bác sĩ nội khoa trung niên mới đến:
“Có bệnh lý nền về tim mạch, còn mỡ m.á.u cao và tiểu đường, bữa tối uống t.h.u.ố.c, vốn định lên giường nghỉ ngơi thì đột nhiên phát bệnh, triệu chứng báo gì ngã lăn đất.”
Bác sĩ lời của thông dịch viên thì gật đầu, trấn an bệnh nhân thả lỏng, đó định tiến lên kiểm tra mắt tai mũi miệng của bệnh nhân.
mới hành động thì bệnh nhân bắt đầu nôn mửa dữ dội, khóe miệng lệch chảy nước miếng thôi, còn kèm theo cơ thể từng cơn động kinh, cơ mặt ngừng co giật.
Vừa thấy tình cảnh , vị bác sĩ lập tức giật , Diệp Thanh cũng lập tức biến sắc theo.
Lúc cô còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện khác? Một bước chân xông lên phía , kim khâu trong tay nhanh ch.óng xuất chiêu, đ.â.m thật nhanh thật chuẩn mấy huyệt đạo đầu bệnh nhân.
“Trúng phong, tắc mạch não cấp tính, tiến hành điều trị tiêu huyết khối cho bệnh nhân trong khung giờ vàng bốn tiếng đồng hồ!”
Thấy vị bác sĩ trung niên còn đang lờ đờ tiến hành chẩn đoán, Diệp Thanh một tay ấn lên huyệt đạo đầu bệnh nhân, thần sắc nghiêm nghị và quả quyết .
Trong phòng còn những khác, ai cũng ngờ sẽ xảy tình huống như , thấy Diệp Thanh gương mặt non nớt qua là đến tuổi trưởng thành, lập tức nhíu c.h.ặ.t mày, một đàn ông mặc bộ đồ Trung Sơn còn trực tiếp quát lớn nghiêm khắc với Diệp Thanh:
“Đứa con gái nhỏ từ đến đây, đây là chỗ để cô đến gây rối ? Cảnh vệ ngoài cửa ăn kiểu gì thế, tùy tiện cho một đứa trẻ xông thế ?!”
Nói định xông lên kéo Diệp Thanh .
Không ngờ định tay thì vị bác sĩ trung niên bên ngăn đối phương , ánh mắt kinh ngạc và phức tạp :
“Phán đoán của cô là đúng!”
Lời tất cả những mặt đều chấn động.
Ngược là mấy da trắng vẫn nắm rõ tình hình, chỉ tay Diệp Thanh xì xào bàn tán chân tay múa máy, bộ dạng qua vẻ tức giận.
Vẻ mặt thông dịch viên mấy nhưng vẫn coi như bình tĩnh giải thích và trấn an cảm xúc của những vị khách nước ngoài .