Diệp Thanh về những thứ trôi chảy như đếm bảo vật trong nhà, đấy, kết quả là một hồi, cô thấy Trần Hữu Đức cứ chằm chằm đầy vẻ thán phục. Cô cảm thấy kỳ quái, nhịn đưa tay lên sờ mặt :
"Bác Trần, ạ? Trên mặt cháu dính gì ?"
Trần Hữu Đức lắc đầu: "Không, bác chỉ tò mò, con bé nhà họ Diệp , chẳng cháu bái đại sư câu cá thầy ? Sao cả y thuật thế? Lúc chị cả của bác phát tác bệnh mạch vành, cũng là cháu tay cứu về, con bé tuổi còn nhỏ mà ngờ giỏi giang thế!"
Diệp Thanh lúc đang là lúc gây dựng hình tượng cho , đương nhiên nắm bắt cơ hội để quảng bá bản , nên Trần Hữu Đức hỏi , cô lập tức đáp:
"Câu cá chỉ là một sở thích nhỏ của cháu thôi, còn học y mới là việc cháu nghiêm túc theo đuổi, và xem đó là sự nghiệp cả đời để tu hành. Cháu bác sĩ, nhưng điều kiện gia đình cho phép, nên cháu chỉ thể lén lút tự học. Những năm qua cháu tìm một sách y học ở bãi phế liệu, ngẫm nghĩ, tự mày mò thôi ạ."
Lời khiến mấy ông cụ xong đều tỏ vẻ tôn kính, nhịn mà giơ ngón tay cái lên tán thưởng cô.
Để thể hiện thành quả học tập của , Diệp Thanh còn bảo mấy ông cụ chìa cổ tay , cô cứ thế xổm xuống, bắt mạch lượt cho từng .
Dù là xe buýt, nhưng dị năng hỗ trợ, tốc độ bắt mạch thăm dò của Diệp Thanh nhanh, về cơ bản trong vòng hai phút là chẩn đoán xong một , đó ngay tại chỗ những căn bệnh nền hiện trong cơ thể mỗi ông cụ.
Theo lời Diệp Thanh kể những triệu chứng bệnh cơ bản của từng , mắt mấy ông cụ trừng lớn như chuông đồng, coi cô như thần nhân!
Vốn dĩ những chỉ tò mò về kỹ thuật câu cá của Diệp Thanh, giờ đây họ thực sự thuyết phục bởi tuyệt chiêu bắt mạch chuẩn xác mà cô bé thể hiện.
"Chỉ tự sách y mà thể học đến trình độ ? Con bé đúng là thiên phú dị bẩm, khả năng học tập đáng kinh ngạc thật!"
"Nhất định từ bỏ, xuống nông thôn cũng tiếp tục học! Với cái đà chịu khuất phục, cam chịu phận của cháu, chỉ cần kiên trì, một mai chắc chắn cháu sẽ thành tựu trong y học!"
" , xuống nông thôn cũng sợ, lúc đó cháu cứ thư cho mấy lão già , nếu thiếu sách gì cứ bảo, bọn bác sẽ tìm cho cháu!"
Mấy ông cụ giờ đây sắp trở thành fan cuồng một của Diệp Thanh, sự nhiệt tình và yêu mến dành cho cô tuyệt đối thua kém gì đối với cháu gái ruột trong nhà.
Diệp Thanh cũng hài lòng với phản ứng của mấy ông cụ , trong lòng nhịn mà b.úng tay một cái: Bingo!
Tốt lắm, xem chừng mấy cô thuyết phục !
Sau lỡ như ai nghi ngờ về nguồn gốc y thuật cô học , đến điều tra bối cảnh học thuật và quá trình trưởng thành của cô, thì những chính là những "nhân chứng lợi chứng kiến cả quá trình trưởng thành của cô"!
Cả đoạn đường Xuân Thân Phố trôi qua trong buổi hội thảo của Diệp Thanh về việc già nên dưỡng sinh như thế nào.
Thế là, chuyến xe buýt đó xuất hiện một hiện tượng vô cùng kỳ quái.
Hơn nửa toa xe hành khách vô thức nhích gần phía Diệp Thanh, ai nấy đều dỏng tai cô bé giảng bài.
Vì bài giảng dưỡng sinh của Diệp Thanh quá sinh động và thú vị, đều say sưa đến mức quên cả xuống xe, thậm chí lúc nhóm Diệp Thanh đến đích xuống xe, còn theo bản năng định theo họ, mãi đến khi bạn đồng hành gọi mấy tiếng mới giật phản ứng .
Thấy cảnh tượng , khóe miệng Diệp Thanh khỏi giật giật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tuyet-the-giai-nhan-y-thuat-lung-danh-nhung-nam-70-di-nang-mat-the/chuong-42.html.]
Giờ cô chỉ giống kẻ l.ừ.a đ.ả.o tẩy não đa cấp, mà còn giống kẻ buôn bắt cóc nữa!
Xuân Thân Phố là thượng nguồn của sông Phố Giang, ở ngoại ô Thân Thành, xung quanh rừng, ruộng lúa, và bãi bồi bằng phẳng trải dài tầm mắt.
Tháng Chín bước mùa khô, khi bãi bồi cạn nước, thường xuyên đến đây câu cá.
Trần Hữu Đức và những khác thua kém nên chuẩn vô cùng kỹ lưỡng, các loại mồi nhử đều đầy đủ.
Vừa đến nơi, mấy ông cụ vội vàng chọn vị trí câu.
Ngược , Diệp Thanh thong thả, cô mượn một chiếc d.a.o rựa nhỏ của một ông cụ mang theo, dạo một vòng quanh khu rừng gần đó, tìm thấy một bụi tre già, chọn một cây già thẳng c.h.ặ.t xuống.
Cô nhẩn nha tỉa cành và mài nhẵn, khi thử cảm giác cầm tay, xác nhận thể dùng cần câu mới thong dong bãi bồi.
Lúc , kể từ khi mấy ông cụ thả mồi buông cần trôi qua nửa tiếng, nhưng phao của họ vẫn im lìm động đậy.
Để giữ thể diện, Trần Hữu Đức nhấn mạnh:
"Cháu đừng , cá ở con sông còn khôn và to hơn ở công viên Nhân Dân, nổi tiếng là khó câu đấy, đừng thấy tuyệt kỹ mà chủ quan, khéo kết quả hôm nay của cháu còn chẳng bằng bác—"
Trong lúc đang , Diệp Thanh buộc xong dây câu, tùy ý ngắt một cọng cỏ ven bờ móc lưỡi câu, đó vung cần một cái, dứt khoát ném lưỡi câu xuống sông.
Lời khoác lác của Trần Hữu Đức còn dứt, phao của Diệp Thanh một lực lớn kéo chìm nghỉm xuống nước.
"—mấy lão già bọn bác ."
Lời của Trần Hữu Đức dừng bặt, nuốt chửng những gì kịp bụng.
Mặt ông đỏ bừng, nhất thời nên mắng nên kích động nữa.
Dù là tát mặt chăng nữa, thì cũng ơn cho ông chút thời gian để chuẩn tâm lý chứ, cần nhanh thế ?!
Mấy ông cụ đều kích động bật dậy.
Diệp Thanh giờ quá quen thuộc và điêu luyện với việc dắt cá, tay cầm cần câu kiêu vội, từng chút một bào mòn sự kiên nhẫn và thể lực của con cá lớn, cả quá trình thể là một động tác thừa.
Ở đây công viên Nhân Dân, bãi bồi rộng lớn chẳng mấy bóng , động tĩnh câu cá chẳng gây sự chú ý với ai.
Diệp Thanh thấy môi trường xung quanh như , lúc câu cá liền còn kiêng dè gì nữa, trực tiếp bung hết sức để chuẩn một mẻ lớn.
Thế là, một con, hai con, ba con...
Cả bãi bồi trở thành sân khấu "biểu diễn kỹ thuật" của Diệp Thanh, chừa chút gian nào cho mấy ông cụ thi thố.