Thập Niên 70: Tuyệt thế giai nhân y thuật lừng danh những năm 70 [Dị Năng, Mạt Thế] - Chương 334
Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:46:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ , Hách Thiếu Phong kìm Cố Vệ Đông, đầy ẩn ý:
"Cậu con bé đó ở thành phố trong mộng gì , tìm đối tượng như thế nào? Trung đoàn chúng bao nhiêu nam đồng chí, kiểu gì cũng , nếu cô tìm đối tượng, thể giới thiệu cho cô ."
Cố Vệ Đông liếc xéo Hách Thiếu Phong một cái, lạnh lùng :
"Làm vợ quân nhân thì gần ít xa nhiều, đang yên đang lành tìm đàn ông bình thường mà cứ tìm lính? Hơn nữa trung đoàn chúng một lũ đàn ông cứng nhắc, ai xót vợ cả, xứng với thiên chi kiêu nữ như cô ?"
" khuyên nhất đừng đ.á.n.h chủ ý , mối thì tìm khác. Thanh niên trí thức Diệp mới bao nhiêu tuổi, cho dù tìm đối tượng thì ít nhất cũng mấy năm nữa mới tiếp, ?"
Hơn nữa Cố Vệ Đông sớm , cô gái cũng giống , một lòng chỉ sự nghiệp, ngược mấy suy nghĩ về hôn nhân, nếu cũng sẽ tùy tiện nhặt một đứa trẻ bỏ rơi bên đường về chuẩn tự nhận nuôi, rõ ràng là định tuyệt đường thành gia lập thất ở Kháo Sơn Đồn.
Cố Vệ Đông đến từ những năm chín mươi, tuy thời đại đó nhóm theo chủ nghĩa kết hôn quá đông đảo, nhưng bắt đầu xuất hiện khái niệm .
Hơn nữa đến những năm chín mươi, ly hôn cũng còn là tin tức chấn động gì nữa, ở thành phố hiện tượng ly hôn tái hôn ngày càng phổ biến, quan hệ hôn nhân còn kiên cố như nữa.
Bản Cố Vệ Đông chịu đựng sự dày vò suốt mười tám năm trong hôn nhân, cho nên khi trọng sinh trở về, chuẩn sẵn tâm lý kiếp sống độc cả đời. Vì điểm kết hôn của Diệp Thanh vặn trùng hợp với , cũng thấu hiểu tâm lý kết hôn của Diệp Thanh.
Dù đối với những linh hồn từ thế giới khác xuyên đến thời đại như bọn họ, tìm một bạn đời phù hợp về tâm hồn là việc khó như lên trời.
Cho nên lúc , Hách Thiếu Phong giới thiệu đối tượng cho Diệp Thanh, lập tức cảm thấy chuyện Diệp Thanh chắc chắn sẽ thích, thậm chí còn thể gây rắc rối cho cô, vì theo bản năng cô gái đó ngăn cản .
hành vi giống như "giữ đồ ăn" của Cố Vệ Đông khiến Hách Thiếu Phong nảy sinh hiểu lầm ngay lập tức.
Anh cảm thấy nhóc Cố Vệ Đông thành thật.
Rõ ràng là trúng con bé , thế mà còn cứ giả vờ quân t.ử, dùng những lời lẽ đường hoàng như để lấp l.i.ế.m . Cái gì mà con bé tuổi còn nhỏ, mấy năm nữa mới chuyện tìm đối tượng, là nhảm.
Theo thấy, thực chính là Cố Vệ Đông lo lắng tỉnh ngoài bồi dưỡng hai năm, thể canh chừng đối tượng , cho nên mới cố ý bịa những chuyện , để cho những kẻ dòm ngó Diệp Thanh thu liễm , tránh để trong thời gian ở Kháo Sơn Đồn, cô bé con sói xám khác tha mất!
Nghĩ , ánh mắt Hách Thiếu Phong Cố Vệ Đông khỏi lộ vài phần mập mờ và thấu hiểu.
Được thôi, cho thì , dù bất kể là Cố Vệ Đông là ai trong trung đoàn, chỉ cần con bé đó gả quân đội, thì tính là "nước phù sa chảy ruộng ngoài". Đợi khi vợ quân nhân theo quân, con bé đó chẳng rơi tay ?
"Được , cố lên!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tuyet-the-giai-nhan-y-thuat-lung-danh-nhung-nam-70-di-nang-mat-the/chuong-334.html.]
Trước khi lên xe rời , Hách Thiếu Phong bỗng nắm c.h.ặ.t t.a.y hướng về phía Cố Vệ Đông cổ vũ một câu đầu đuôi như .
Cố Vệ Đông chỉ thấy khó hiểu, Hách Thiếu Phong vì mấy câu đó của mà não bổ một màn kịch "nuôi từ bé" m.á.u ch.ó.
Chuyện ở pháo đài Quan Đông quân giải quyết xong, Cố Vệ Đông cũng tiếp tục ở trong căn nhà gỗ nhỏ núi nữa.
Vết thương của Mãn Thương Diệp Thanh chữa khỏi khi dị năng thăng cấp vài ngày , cũng cần tiếp tục ở t.h.u.ố.c, vì về thôn.
Có điều hai ngày nay vận chuyển vật tư chiến lược từ kho căn cứ, dẫn lính chạy đôn chạy đáo trong núi, cho nên chuyện chân của "khá lên" tự nhiên cũng lọt mắt của Đại đội trưởng Ngũ Vĩnh Binh.
Thế nên khi về thôn, cũng tiện giả què nữa, vì lâu , chuyện chân của khỏi bắt đầu lan truyền trong thôn.
Ngũ Nguyệt Anh khi Cố Vệ Đông thế mà què, tin tai .
"Điều thể nào? Chân chẳng trúng đạn, xương bánh chè đ.á.n.h nát, chậm trễ điều trị, căn bản thể chữa khỏi mới đúng, thể khỏi ?"
Từ cãi to với Ngũ Vĩnh Binh ở đầu thôn, Ngũ Nguyệt Anh giận dỗi chạy đến nhà ông ngoại ở một thời gian.
nhà ông ngoại phân gia, cô đến đó ở là thêm một ăn cơm, cộng thêm tính lười biếng, mỗi ngày đến bữa là lên bàn , ăn xong ngay cả bát đũa cũng dọn, chẳng giúp việc gì trong nhà, còn kén cá chọn canh chuyện ăn uống. Thế là ba bà mợ đều vui, luôn bóng gió, ám chỉ mỉa mai cô , suýt chút nữa thì chỉ mũi cô mà c.h.ử.i là đến nhà lừa ăn lừa uống.
Ngũ Nguyệt Anh chịu nổi cái khí đó, nhẫn nhịn mấy ngày cuối cùng nhịn nữa, xảy xung đột với một bà mợ, cuối cùng trong sự trách móc của , cô lóc chạy về Kháo Sơn Đồn.
Qua mấy ngày nay, cơn giận của Ngũ Vĩnh Binh cũng nguôi nhiều. Trong thôn xôn xao vì chuyện pháo đài Quan Đông quân, sự chú ý của đều đổ dồn những thứ giấu núi, chẳng ai thèm quan tâm đến chuyện rách nát giữa Ngũ Nguyệt Anh và Giản Minh nữa, cho nên Ngũ Nguyệt Anh về Kháo Sơn Đồn cũng chỉ trỏ nữa.
Chỉ là cô mới về ở, thấy một tin tức khiến cô chấn động và ngỡ ngàng.
Chân của Cố Vệ Đông thế mà chữa khỏi ?
Hai nàng dâu nhà họ Ngũ thấy cô cô phản ứng lớn như thì cảm thấy kỳ quái.
Cô em chồng đúng là khó hiểu, chính cô là khinh thường Cố Vệ Đông , lúc đầu việc hủy hôn với Cố Vệ Đông cũng là do cô đòi sống đòi c.h.ế.t, tốn bao công sức mới hủy . Bây giờ chữa khỏi chân, cô quan tâm đến chuyện của Cố Vệ Đông như , là dây thần kinh nào chập nữa:
"Chữa khỏi thì gì lạ , cô cũng đừng quên, thôn chúng bây giờ thần y trấn giữ, y thuật của thanh niên trí thức Diệp cao minh nhường nào chứ. Từ lúc cô đến đây, chữa khỏi cho bao nhiêu bệnh nhân , cái chân đó của Cố Vệ Đông, đối với thanh niên trí thức Diệp chẳng là dễ như trở bàn tay ?"
Dù nhà họ Ngũ và nhà họ Cố quan hệ căng thẳng, nhưng điều đó chẳng liên quan gì đến Diệp Thanh. Vì thường xuyên tiếp xúc với Ngũ Vĩnh Binh, Ngũ Thông và Tần Hạnh Chi, cả gia đình họ Ngũ bây giờ đều trở thành "fan cứng" của Diệp Thanh, vô cùng kính trọng và sùng bái cô thanh niên trí thức từ Thượng Hải .