Thứ đó đều cô kẹp trong bìa của một cuốn sách, đè trực tiếp đáy hòm, lôi còn chút tốn công.
Diệp Thanh ngày nay ở thôn Kháo Sơn cuộc sống cũng khá , hơn nữa thể thấy rõ là sẽ ngày càng hơn, cho nên cô cũng cần thiết tham lam chút đồ đó buông.
Điều đáng tiếc duy nhất là đồng hồ, cô nắm bắt chuẩn về thời gian, đầu lẽ còn suy tính thêm chút nữa, xem cách nào kiếm một chiếc đồng hồ khác .
Diệp Thanh nhà bắt đầu về phía gian nhà bên cạnh, ngờ Cố Vệ Đông mà cũng chống gậy theo .
Ý thức về lãnh thổ của Diệp Thanh vẫn mạnh, lập tức khuyên nhủ:
“Cái đầu gối đó của chứ? Vẫn nên ít thôi, mới xuống đất bộ nhanh như thế, cẩn thận đầu để di chứng đấy!”
Biểu cảm Cố Vệ Đông khựng , liếc Diệp Thanh một cái xong lập tức hiểu ý của đối phương.
Anh lập tức dừng bước, cứ thế tựa bức tường bên ngoài nhà tiếp tục về phía nữa:
“Sao cô dọn ở trong nhà bà cụ Trâu?”
Diệp Thanh lục lọi tìm kiếm giải thích:
“Lúc mới đến thực ở nhà Đại đội trưởng Ngũ, nhưng quen ở cùng một phòng với khác, đúng lúc đó Đội trưởng Ngũ định sắp xếp cho thanh niên tri thức ở nhà bà cụ Trâu, liền nhân cơ hội dọn qua đây.”
Cố Vệ Đông căn nhà và cái sân thu dọn ngăn nắp gọn gàng , còn cả sắc mặt hồng hào khỏe mạnh của bà cụ Trâu, đôi mày vốn lạnh lùng sắc sảo cũng bất giác dịu vài phần:
“Bà cụ thời trẻ chịu nhiều khổ cực, cô dọn ở thì phiền cô để tâm thêm một chút, chăm sóc bà lão cho .”
Diệp Thanh nhướng mày, đùa:
“Chẳng định bắt giải lên đồn công an ? Cất công từ thành phố Thân chạy về thôn Kháo Sơn, cuối cùng cũng bắt cái tên trộm là đây , định cứ thế nhẹ nhàng bỏ qua, định truy cứu nữa ?”
Cố Vệ Đông liếc Diệp Thanh đang như :
“Xem cô cứu bắt trộm, đến thôn Kháo Sơn cũng một lòng hướng thiện, biểu hiện đều , thực sự đang hối cải cuộc đời, nên cứ coi như cô lập công chuộc tội, chuyện đó đến đây là kết thúc. chỉ một thôi, , nếu còn tái phạm thì sẽ phạt cả hai tội một lúc, lúc đó đừng trách khách sáo với cô!”
Diệp Thanh “hừ” một tiếng, cúi cầm cuốn sách đè đáy hòm lên, giở lấy mấy lá vàng bên trong, móc từ trong túi chiếc đồng hồ đeo tay , thành thành thật thật đưa qua.
Nhận vẻ mặt Diệp Thanh chút nỡ rời xa chiếc đồng hồ đó, ánh mắt Cố Vệ Đông lóe lên, nhanh tay lẹ mắt giật lấy đồ tay.
Đồ giao nộp , sự tự nhiên trong lòng Diệp Thanh lập tức tan biến, cô Cố Vệ Đông, bỗng nhớ tới đây cô thấy ở thị trấn Thanh Sơn cảnh Ngũ Nguyệt Anh và tên Giản Minh lôi lôi kéo kéo , m.á.u hóng hớt nổi lên, nhịn tò mò hỏi:
“Đồng chí Cố, và Ngũ Nguyệt Anh thực sự định hủy hôn ?”
Cố Vệ Đông kiểm tra chiếc đồng hồ và mấy lá vàng một lượt, xác nhận vấn đề gì liền dùng khăn tay gói kỹ đồ nhét túi.
Sau đó bình thản Diệp Thanh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tuyet-the-giai-nhan-y-thuat-lung-danh-nhung-nam-70-di-nang-mat-the/chuong-195.html.]
“Nghe bà cụ , gần đây nhiều bà thím giới thiệu đối tượng cho cô, cô trúng ai ?”
Diệp Thanh lập tức nảy sinh cảnh giác: “Anh hỏi cái gì, liên quan gì đến chứ?”
Trên mặt Cố Vệ Đông bất giác lộ nụ ác ý:
“ thế, hủy hôn thì liên quan gì đến cô chứ? Cô là một đứa con nít, đừng ngóng chuyện nhà nhà nọ, tò mò hại c.h.ế.t mèo cô ?”
Diệp Thanh: !!! Bị cái tên một câu nghẹn c.h.ế.t! Diệp Thanh cô đấu khẩu bao nhiêu năm nay từng thất bại, ngờ vấp ngã một tên nhóc con!
Nhìn thấy mặt Diệp Thanh nghẹn đến mức tím tái, phồng má lên như một con cá nóc, trong lòng Cố Vệ Đông chợt thấy sảng khoái, cuối cùng cũng để cái đồ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ nếm mùi thất bại một !
Đang định chống gậy về, nghĩ đoạn, dừng chân, đưa tay cái túi bên trong bộ quân phục màu xanh lá cây của móc móc, từ trong một xấp phiếu bầu lật một tờ, đưa về phía Diệp Thanh.
“Cái gì thế?” Diệp Thanh hiểu.
Cố Vệ Đông nhét tờ phiếu đó tay Diệp Thanh:
“ chân tay tiện, cô tự nghĩ cách mà mua, cô xem là lên tỉnh tìm họ hàng bạn bè ở thành phố Thân bên đều tùy ý, tờ phiếu dùng chung cho các đại bách hóa quốc đấy.”
Nói xong cũng đợi Diệp Thanh phản ứng, liền chống gậy cà nhắc một thấp một cao rời .
Diệp Thanh cúi đầu xuống, chỉ thấy trong tay cô rõ ràng là một tờ phiếu mua đồng hồ in dòng chữ “Thân Thành bán cương chống sốc”, bộ phận cung ứng ghi là Công ty Bách hóa.
Diệp Thanh ngẩn một lúc, khỏi mỉm .
Cái tên Cố Vệ Đông , tuy mặt đen miệng độc nhưng dường như cũng tệ lắm.
Đến giữa trưa, trong làng lục tục tan về, Diệp Thanh bên đang bận rộn nấu cơm trong bếp thì nhà họ Cố bên cạnh truyền đến một tiếng kêu thê lương của thím Cố, Diệp Thanh giật cả , còn tưởng xảy chuyện gì, vội vàng chạy sân xem xét tình hình.
Chỉ thấy thím Cố ôm chầm lấy đứa con trai quý t.ử của bà, gào:
“Con ơi, nông nỗi ? Cái chân của con thành thế ? Ông trời ơi, một đứa trẻ đang yên đang lành xảy chuyện chứ?”
Diệp Thanh đang thắc mắc, cái chân của Cố Vệ Đông phẫu thuật kịp thời, ở bệnh viện cũng dưỡng gần nửa tháng , miệng vết thương cơ bản lành, chỉ cần từ từ điều dưỡng thêm một tháng nữa là thể hồi phục như ban đầu, thím Cố t.h.ả.m thiết thế?
Kết quả cô liền thấy giọng của Cố Vệ Đông:
“Mẹ, đao s.ú.n.g mắt, chuyện bình thường. Mẹ lóc thế để lãnh đạo thấy tưởng đang trách cứ đơn vị đấy. Cho dù cái chân của con què thì đơn vị chắc chắn sẽ giúp sắp xếp, cùng lắm là con phục viên chuyển ngành về quê một công nhân tiền đồ, nào, chẳng lẽ lính ở đơn vị nữa là nhận con trai nữa ?”
Lời khiến tiếng của thím Cố khựng , vội vàng thu giọng :
“Không , què thật ? Lính cũng nữa? Không còn cách nào khác ? Sao thể như chứ, bên thành phố Thân cũng chữa khỏi ?”
Thím Cố theo bản năng về phía Chính ủy Hác bên .