Thập Niên 70: Tuyệt thế giai nhân y thuật lừng danh những năm 70 [Dị Năng, Mạt Thế] - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-01-25 11:28:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai vị lãnh đạo đến từ các ngành nghề, tầng lớp và đơn vị khác , mặt đều treo nụ xã giao giả tạo, thực tế thì ai nấy đều ý đồ riêng, đều giữ mầm non trong tay !

 

Diệp Thanh hề mà Ngũ Vĩnh Binh và lão viện trưởng đang âm thầm đấu đá, suýt nữa thì đ.á.n.h đến nơi.

 

Cô ngủ nửa tiếng đồng hồ, khi mở mắt nữa mới thấy cuối cùng cũng sống .

 

Lúc bên phòng bệnh vô trùng Lý Vân Ba tỉnh , y tá phản hồi rằng tình trạng bệnh nhân , tâm trạng cũng khá định, Diệp Thanh mới yên tâm.

 

Nhìn thời gian hơn ba giờ chiều, bụng Diệp Thanh kêu rồn rột, lúc mới phát hiện mải cứu mà ngay cả cơm trưa cũng kịp ăn.

 

Vừa nhắc đến bữa trưa, Diệp Thanh liền nhớ tới mấy con lợn rừng cô săn hôm nay.

 

Tầm chắc chắn trong thôn mổ lợn xong , cứ nghĩ đến việc dùng bộ lòng lợn tươi rói nấu một nồi canh lòng nóng hổi, bên trong cho thêm ít dưa chua, miến gì đó, ôi cái vị , chỉ cần nghĩ thôi là nước miếng Diệp Thanh trào ngừng.

 

“Đội trưởng, chúng thể về , nhanh là lát nữa kịp chuyến xe về trấn .” Diệp Thanh vội vàng giục Ngũ Vĩnh Binh.

 

Phẫu thuật cho Lý Vân Ba xong, bao nhiêu bệnh viện cũng chẳng ý nghĩa gì, thà về nhanh để ăn thịt lợn rừng còn hơn!

 

Huyện Giao Đàm mỗi ngày chỉ ba chuyến xe qua trấn Thanh Sơn: chuyến sáng, chuyến trưa và chuyến chiều. Chuyến chiều tầm bốn giờ, nếu bắt kịp xe thì chỉ thể ở huyện một đêm.

 

Diệp Thanh nhắc nhở thế , Ngũ Vĩnh Binh cũng nhận thể trì hoãn thêm, vội vàng rút trong mười đồng nhét cho Đào Khánh Tường:

 

“Toàn bộ chi phí viện cứ để đội sản xuất ứng , chi phí cụ thể phân bổ thế nào đợi về tìm mấy cán bộ đội họp bàn bạc .”

 

Diệp Thanh cũng dặn dò thêm vài câu về những điều cần lưu ý phẫu thuật, bảo Đào Khánh Tường chăm sóc bệnh nhân kiên trì tỉ mỉ một chút.

 

Đào Khánh Tường sợ quên nên vội vàng ghi chép từng lời Diệp Thanh sổ tay.

 

Đợi Diệp Thanh và Đội trưởng vắt chân lên cổ chạy đến bến xe khách huyện, chuyến xe trấn Thanh Sơn xuất bến , nếu Đội trưởng gào to đuổi theo đuôi xe thì chắc chắn xe chạy xa .

 

Chiếc xe khách cũ kỹ lắc lư suốt dọc đường, cuối cùng cũng đưa hai về đến trấn khi trời tối. Vừa xuống xe, thế mà thấy con trai thứ hai của Đội trưởng là Ngũ Thông đang vươn cổ ngó ở đầu đường, thấy họ xuống xe liền mừng rỡ vẫy tay gọi:

 

“Bố ơi, Thanh Thanh, ở bên !”

 

Hóa thấy nhóm Ngũ Vĩnh Binh huyện lâu về, lão Bí thư chút lo lắng nên cho Ngũ Thông nghỉ sớm, cưỡi chiếc xe đạp Phượng Hoàng đến trấn đón .

 

“Năm con lợn rừng thịt xong , lão Bí thư còn đặc biệt cân thử trọng lượng, bố đoán xem bao nhiêu thịt? Những hơn một nghìn một trăm cân đấy!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tuyet-the-giai-nhan-y-thuat-lung-danh-nhung-nam-70-di-nang-mat-the/chuong-133.html.]

“Lão Bí thư chủ, chia cho Thanh Thanh một cái đùi, thịt còn chia theo đầu mỗi nhà. Ngoài , mấy bộ lòng ai lấy, cả xương ống, đầu lợn đuôi lợn nọ, trực tiếp bắc một cái nồi lớn ở sân phơi, nấu mấy nồi canh dưa chua miến lòng lợn to tướng, mỗi nhà mỗi hộ tối nay đều ăn một bữa thịt mổ lợn miễn phí!”

 

“Lúc nãy con đây, canh lòng đang hầm bếp , chúng mau mau về , vặn kịp lúc mở vung ăn thịt!”

 

Ngũ Thông lên tiếng hăng hái khoe với bố , còn vui hơn cả lúc đội sản xuất chia lương thực cuối năm!

 

Lời thốt , chỉ mắt Diệp Thanh sáng lên, mà ngay cả động tác của Đội trưởng Ngũ cũng nhanh hơn vài phần, rõ ràng chẳng ai cưỡng sự cám dỗ của bữa tiệc thịt mổ lợn.

 

Ba một chiếc xe đạp, đương nhiên thể để một cô gái lớn như Diệp Thanh thanh ngang phía , thế là đành để Đội trưởng Ngũ chịu thiệt phía , Ngũ Thông lên xe Diệp Thanh mới chạy lạch bạch nghiêng ghế , đó xe đạp nghiêng ngả, lượn vài vòng mới vững .

 

Xe đạp xóc nảy con đường gồ ghề, Diệp Thanh thót tim suốt quãng đường, cuối cùng cũng thuận lợi về đến thôn sáu giờ.

 

Vừa về đến nơi, Diệp Thanh cảm nhận rõ tinh thần của dân làng Cao Sơn khác hẳn.

 

Mấy ngày khi Diệp Thanh mới đến, lẽ vì ngày nào cũng gặt hái vội vàng nên ai nấy đều mệt mỏi, sắc mặt vàng vọt, biểu cảm tê dại, trông chẳng chút sức sống nào.

 

Thế nhưng lúc , ai nấy đường đều hăng hái, tinh thần phấn chấn, gặp ai cũng nhiệt tình trò chuyện, lưng thẳng tắp, trông rõ ràng là rạng rỡ hẳn lên.

 

Cũng chẳng lạ, đội sản xuất Cao Sơn tổng cộng hơn ba trăm hộ, hơn một nghìn cân thịt lợn rừng chia xuống, mỗi nhà cũng ba cân . Ngày thường chẳng lễ Tết gì mà bỗng nhiên ăn nhiều thịt thế , nhà nào chẳng vui như Tết chứ?

 

Diệp Thanh nghĩ đến thịt lợn và lòng lợn chia, trong lòng cũng khỏi hân hoan, bước chân bất giác nhanh hơn vài phần.

 

điều cô ngờ là, cô còn đến cuối thôn dân làng phát hiện cô, nhanh một nhóm các bà các nhiệt tình vây quanh, kéo cô ríu rít trò chuyện, những câu hỏi đưa cái còn vô lý hơn cái , khiến Diệp Thanh c.h.ế.t lặng tại chỗ, gần như là chạy trối c.h.ế.t.

 

“Diệp Thanh , ở thành phố cháu yêu ? Nếu thì cân nhắc tìm đối tượng ở thôn ?”

 

“Bố cháu yêu cầu gì về nửa tương lai của cháu ?”

 

“Thanh Thanh lấy chồng nhà thế nào, sính lễ công việc gì đó yêu cầu cứng nhắc ?”

 

“Thanh Thanh cháu xem nên cân nhắc con trai bác , nhà bác ba đời bần nông gốc rễ đỏ rực, con bác sức khỏe trông cũng tệ, cháu xem mặt ?”

 

“Diệp Thanh, cháu họ nhà bác cũng lắm, cần cù chịu khó, việc trong việc ngoài đều giỏi…”

 

Trời đất ơi, Diệp Thanh cạn lời luôn , chuyện gì đang xảy , mới mấy tiếng gặp mà các bà các kích động gì thế?

 

May mà Diệp Thanh dáng nhỏ nhắn nhanh nhẹn, lách vài cái tìm kẽ hở chui khỏi vòng vây, thừa lúc để ý vắt chân lên cổ mà chạy.

 

 

Loading...