Hoàng Thụy liên tục phụ họa: "Anh con đúng đấy, và bố con ở nhà máy mấy chục năm , gì thì các lãnh đạo cũng sẽ nể mặt chúng một chút."
Lương Hướng Văn gật đầu: " đúng đúng, nếu hai đứa đây, thể học việc , lương học việc xưởng dệt tuy thấp nhưng ba chúng nuôi hai đứa dư sức."
Ba , sáu con mắt chằm chằm hai cô.
Ý định ban đầu của Lương Diên là với họ rằng cô sống ở Bạch Lâm Sơn khá , cuộc sống tuy chút nguy hiểm nhưng , còn nhận phần thưởng mà khác cả đời , nhưng ngờ... lòng cha thật đáng thương, nhưng thôi .
Hoàng Thụy và Lương Hướng Văn ở xưởng dệt nhiều năm, đúng là tích lũy ít mối quan hệ, nếu đây cũng dễ dàng nhét Lương Hiên , đó nhét Tống Diêu . ân tình cũng ngày dùng hết, đến lúc đó những ân huệ nhận sẽ trở thành một chiếc boomerang đ.â.m ngược họ.
Đây là thế giới trong sách, chuyện gì cũng thể xảy .
Cũng giống như việc nhà họ Tống dùng quan hệ, Lương Diên cũng nhà họ Lương dùng quan hệ. Cô dám cược cũng cược.
Cô thời gian cụ thể thi đại học, cũng chuẩn kỹ lưỡng, Tống Diêu là nữ chính trong sách, thành tích học tập , hai thể cần dùng đến bất kỳ mối quan hệ nào mà dựa năng lực của để trở về quê hương, hà tất chuyện thừa thãi .
Lương Diên dậy, tiên vỗ vỗ vai Lương Hiên trấn an, đó đối mặt trực tiếp với Hoàng Thụy và Lương Hướng Văn: "Bố , chắc hẳn trai , với bố về quyết định của con và Diêu Diêu chứ. Quyết định của bọn con vẫn giống như đây, đổi."
Thấy họ xúc động định gì đó, Lương Diên vội vàng trấn an: "Xin bố hãy con hết, nếu bố thấy lý lẽ đương nhiên thể phản bác, còn nếu bố thấy lý xin hãy tôn trọng quyết định của bọn con."
Thế là Lương Diên phân tích hết các mặt lợi hại một lượt.
Hồi lâu , Hoàng Thụy và Lương Hướng Văn mới định thần : "Mẹ ý nguyện của các con và cũng thấu hiểu, nhưng chỉ là... xót xa quá!"
Lương Diên cúi ôm lấy họ: "Thôi mà, bố đừng lo cho bọn con nữa, trai cũng lớn thế , bố nên lo cho hôn sự của ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tuyet-the-giai-nhan-y-thuat-lung-danh-nhung-nam-70-di-nang-mat-the/chuong-127.html.]
Lương Hiên ngờ "ngọn lửa chiến tranh" dẫn sang , vội vàng ngoài: "Bố , chuyện hôn sự thì phiền bố lo , con còn nhỏ mà. Trong nhà hình như hết nước tương , con mua một chai."
Vừa vặn Trần Trạch Dữ từ bếp , Lương Hiên một tay lôi ngoài.
Thấy như , Hoàng Thụy lắc đầu: "Cái thằng bé ."
Sau đó chuyển chủ đề: "Diên Diên, bé đến hôm nay... thích con ?"
Lương Diên đang ăn quýt, thấy câu sặc ho sù sụ.
Tống Diêu nháy mắt với Hoàng Thụy: "Mẹ, Diên Diên da mặt mỏng đừng nữa. , Trần Trạch Dữ hôm nay vẫn chỗ ở, thể ở chung với trai ạ?"
Con gái khó khăn lắm mới một yêu cầu, Hoàng Thụy đương nhiên đáp ứng: "Nhà chúng thiếu nhất là chăn màn, lát nữa lấy cái mới cho hai đứa, đắp lên cho ấm."
Phòng của Tống Diêu vẫn giống hệt lúc cô rời , sạch sẽ ngăn nắp, Hoàng Thụy và Lương Hướng Văn quét dọn mỗi ngày, lo lắng đó bám bụi nên lấy khăn lau một .
Hai trải hai lớp chăn dày, lấy hai chiếc chăn mới, lên thấy mềm mại vô cùng.
Lương Hướng Văn : "Vốn định nếu hai đứa về, bố và sẽ lên Giang Thành thăm hai đứa, tiện thể mang chăn qua luôn, đúng lúc hai đứa về , khỏi tốn một chuyến đó."
"Cảm ơn bố nhiều lắm ạ."
Hai ông bà vui vẻ mặt, trò chuyện với hai cô con gái lâu.