Hồ Tiểu Linh kinh hãi: “Thế mà còn nhiều ? Đường Đường, cô giàu cỡ nào !”
Nguyễn Duẫn Đường quên mất thời đại một ngàn đồng là gia tài khổng lồ, đầu giải thích, đột nhiên chạm một đôi mắt đen nhánh thâm thúy. Cô cảm giác da đầu tê dại, vuốt mũi giải thích:
“Không , chỉ nghĩ ác giả ác báo mới hả giận thôi!”
“Đường Đường đúng!” Hồ Tiểu Linh mắt lấp lánh cô, hiện tại hóa thành fan cuồng của Nguyễn Duẫn Đường.
Nguyễn Duẫn Đường gượng, bất động thanh sắc tránh ánh mắt dò xét của .
Giang Dữ Bạch phát hiện cô lảng tránh, nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, ngón tay rũ bên vạt áo nhẹ nhàng vân vê.
Ác giả ác báo ?
Về đến khu nhà nhà, Nguyễn Duẫn Đường nhiệt tình mời Hồ Tiểu Linh về nhà ăn cơm, Hồ Tiểu Linh từ chối.
Khi nhà, cô thoáng qua bóng dáng đang ngược trở , kìm hâm mộ : “Đường Đường, chồng cô thật chu đáo.”
Nguyễn Duẫn Đường sửng sốt, cũng ngước mắt theo.
Bóng lưng thanh lãnh kiện thạc của đàn ông ánh hoàng hôn mạc danh lộ vẻ cô tịch, ẩn ẩn như một loại bi thương bao trùm lấy .
Nguyễn Duẫn Đường một khoảnh khắc theo bản năng gọi .
Lấy tinh thần, cô cảm thấy thật là hoa mắt.
Cô thu hồi ánh mắt, đang bếp, Hồ Tiểu Linh nghi hoặc : “Trời đều tối , Đoàn trưởng Giang ăn cơm mà thế?”
Bước chân Nguyễn Duẫn Đường dừng , đồng hồ, nghĩ nghĩ : “Để hỏi một chút.”
Nói xong, cô bước nhanh đuổi theo.
Cô cảm thấy chạy nhanh, ngờ Giang Dữ Bạch còn nhanh hơn, trực tiếp mất hút.
Nguyễn Duẫn Đường ở sân tập nhỏ quanh một vòng, bĩu môi: “Coi như lộc ăn.”
Cô xoay định về, lơ đãng thấy bức tường thấp nguy hiểm ở sân huấn luyện bỏ hoang phía xa khói trắng lượn lờ bay lên.
Từng vòng, từng vòng, cực kỳ giống vòng khói t.h.u.ố.c.
Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc hai , ý nghĩ đầu tiên là cháy!
Cô nhanh ch.óng chạy chậm qua đó, tính toán xem xét tình hình hỏa hoạn gọi .
Mới tới gần bức tường thấp, đang tìm tòi đến tột cùng, bỗng nhiên một lực lượng cực lớn kéo mạnh .
Nguyễn Duẫn Đường còn kịp rõ , liền trở tay siết c.h.ặ.t trong lòng n.g.ự.c, miệng cũng bàn tay to thon dài lạnh lẽo che .
Cô cả cứng đờ, lưng ép sát cơ thể rắn chắc của đối phương, giãy giụa gắt gao đè .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao/chuong-244-mui-huong-bac-ha.html.]
Cô còn chút sức phản kháng nào, kêu cứu , hai tay cũng cánh tay của đối phương gông cùm.
Vừa nghĩ đến phía thể là tên Dương Xuyên c.h.ế.t tiệt , cô ghê tởm đến mức nổi da gà , hai chân sức dẫm lên chân đối phương.
mà, đối phương thủ nhanh nhẹn, cứ thế cho cô dẫm trúng cái nào.
Cô tức hận, đúng lúc , một mùi hương bạc hà thanh lãnh cùng với mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt bay xoang mũi. Nguyễn Duẫn Đường sững sờ vài giây, cảm giác căng thẳng cũng chợt buông lỏng.
Người phía phảng phất phát hiện cô còn phản kháng, chậm rãi buông bàn tay đang che miệng cô .
Nga
Có thể chuyện, Nguyễn Duẫn Đường ngược cái gì.
Một hồi lâu, cô mới thấp giọng : “Mặc kệ là ai, đều sẽ mách lẻo với đơn vị.”
“Thật sự?” Giọng nam nhân cố tình đè thấp vang lên phía cô.
Nguyễn Duẫn Đường gật đầu như gà mổ thóc.
Tiếp theo, cô liền cảm giác cánh tay đang siết c.h.ặ.t cũng buông lỏng.
Nguyễn Duẫn Đường hoạt động tự nhiên, cũng đầu , chạy nhanh rời . Sau khi chạy một đoạn, cô đỡ lấy gốc cây to thở hổn hển mấy mới bình nội tâm đang dậy sóng.
Giang Dữ Bạch cư nhiên hút t.h.u.ố.c?
Anh mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá liền ghê tởm ?
Trong sách , lúc mới đầu đại ca xã hội đen ép hút t.h.u.ố.c cũng chịu, cuối cùng vẫn là khi hắc hóa, những lúc hận ý ngùn ngụt thể kìm nén, mới thể ở đêm khuya thanh vắng dùng nicotine để gây tê chính .
Nguyễn Duẫn Đường nghĩ về, mãi cho đến khi về đến nhà mới lấy tinh thần.
Mới sân, thấy bóng dáng cao lớn đang ở trong sân thành nốt công việc còn .
Cô kinh ngạc hai , khi đối phương qua, nhanh ch.óng đè xuống vẻ khác lạ, đến mặt , :
“ mới định hỏi ăn cơm tối , nghĩ tới về còn nhanh hơn .”
Giang Dữ Bạch khom , bàn tay to cầm cái cưa kéo lên kéo xuống, “Bên ngoài gió thổi lạnh nên về.”
Vụn gỗ theo gió bay bay, trong khí trừ bỏ mùi cỏ cây tươi mát ẩm ướt, còn một mùi hương bạc hà nồng đậm.
Nguyễn Duẫn Đường giật giật mũi, kinh ngạc : “Anh xịt nước hoa ?”
“Chẳng lẽ túi thơm đuổi côn trùng đưa cho dùng ?”
Bàn tay to của Giang Dữ Bạch khựng , một lát khôi phục tự nhiên, thanh âm lãnh đạm: “Vô dụng, ném .”
“...” Nguyễn Duẫn Đường hổ thể hiểu .