Sau đó, cô niêm phong bó hoa túi, hái một bó hoa khác gói mang cho Julia.
Đến bệnh viện, Julia thấy hoa thì vui, ôm lấy Nguyễn Duẫn Đường hôn tới tấp lên mặt.
Giang Dữ Bạch phía mà nhíu mày. Cho đến khi bà định hôn đến cái thứ ba, mới để dấu vết mà kéo tay áo Nguyễn Duẫn Đường, nhắc nhở:
“Nói với phu nhân William là chúng về thôi.”
Nguyễn Duẫn Đường đang nghĩ đến chuyện nước hoa nên gật đầu, chào Julia một tiếng mới xoay theo rời .
Ngồi xe, bên cạnh đột nhiên đưa cho cô một chai nước và một chiếc khăn tay sạch sẽ.
Nguyễn Duẫn Đường nghi hoặc .
Giang Dữ Bạch liếc mắt gò má trắng trẻo ửng hồng của cô, trầm giọng : “Trời nóng, lau mồ hôi .”
Nguyễn Duẫn Đường sững sờ. Cô chiếc khăn tay hoa văn chìm , trong lòng dấy lên một cảm giác là lạ.
Có lẽ do cô chằm chằm lâu, sắc mặt đàn ông trầm xuống, đang định thu tay thì đầu ngón tay cô nhanh hơn một bước móc lấy một góc khăn, vô tình lướt qua đầu ngón tay lạnh lẽo của .
“Cảm ơn, ngờ cũng chu đáo thật.”
Cô lời cảm ơn, mở cửa sổ xe ướt khăn tay, soi gương chiếu hậu lau trán và cổ, ngay cả những lọn tóc xoăn ở thái dương cũng cho rối tung lên.
Qua khóe mắt, cô thấy sắc mặt đàn ông căng thẳng một cách tự nhiên, bàn tay buông thõng bên chợt siết c.h.ặ.t, đốt ngón tay nắm đến trắng bệch.
Nguyễn Duẫn Đường trong lòng dấy lên nghi hoặc. Sau khi giặt sạch khăn tay, cô đang định nhét lòng bàn tay thì đàn ông đột nhiên như điện giật mà hất tay cô :
“Tặng cô đấy.”
Nguyễn Duẫn Đường bộ dạng như gặp lang sói của , trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
Anh là đang ngại ngùng đấy chứ?
Quãng đường đó, trong xe im lặng lạ thường.
Sau khi thả Nguyễn Duẫn Đường ở khu nhà tập thể, Giang Dữ Bạch một tìm Trần Cương.
“Ý của là con gái tặng hoa mới khiến Julia ngã?”
Trần Cương bó hoa dại bàn, thần sắc nghiêm túc, mày kiếm dựng ngược.
Giang Dữ Bạch ngước mắt ông: “Bác sĩ quả thực phu nhân William dị ứng với hoắc hương.”
“Mà nước hoa xịt bó hoa đó, hàm lượng hoắc hương vượt mức nghiêm trọng.”
Sắc mặt Trần Cương trầm xuống, ông híp mắt hỏi: “Cậu từ khi nào nghiên cứu về nước hoa như ?”
Giang Dữ Bạch sắc mặt đổi: “Phu nhân William .”
Nhắc tới phu nhân William, Trần Cương thu sự nghi hoặc, trầm tư một lát cho gọi con gái tới.
Không lâu , Trần Tri Sương đẩy cửa . Đầu tiên cô liếc Giang Dữ Bạch, đó mới mặt đầy nghi hoặc hỏi: “Ba, ba gọi con tới gì?”
Trần Cương sắc mặt nghiêm túc cô : “Hôm qua con tặng phu nhân William một bó hoa, và còn chỉ đường cho bà đến sườn núi ?”
Nga
Sắc mặt Trần Tri Sương trắng bệch, kinh ngạc : “Con tặng phu nhân William một bó hoa, nhưng con chỉ đường. Là bà hỏi con mới , con còn ngăn cản bà nữa!”
Trần Cương: “Vậy bó hoa đó con xịt nước hoa gì?”
“Trên hoa nước hoa ?” Trần Tri Sương mặt đầy kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-91-nuoc-hoa-co-van-de.html.]
Thấy , Trần Cương trong lòng nhẹ nhõm hơn, hỏi: “Hoa là do con lên núi hái ?”
Nghe , Trần Tri Sương do dự một chút mới gật đầu.
Trần Cương lập tức sa sầm mặt. Vừa định tiếp tục tra hỏi thì một chiến sĩ đột nhiên vội vàng chạy đến báo cáo.
“Phó Chính ủy, xong ! Việc nâng cấp v.ũ k.h.í của chúng xảy vấn đề!”
Thần sắc Trần Cương đại biến, ngay cả con gái cũng lo nữa, nhanh ch.óng dậy vội vàng chạy về phía phòng quân giới.
Ánh mắt Giang Dữ Bạch khẽ động, đang định theo thì Trần Tri Sương ngăn .
“Anh Dữ Bạch, đây là chuyện gì ?”
“Chuyện quan trọng của đơn vị, liên quan mau rời .” Giang Dữ Bạch nặng nề liếc Trần Tri Sương một cái kéo cửa .
Trần Tri Sương mặt tái nhợt c.ắ.n môi ngoài. nửa đường, cô bỗng nhiên lao về phía .
Sắc mặt Giang Dữ Bạch trầm xuống, né tránh cực nhanh, khiến Trần Tri Sương đập mạnh khung cửa.
“A—”
Cô đau đớn kêu lên một tiếng, hai chân mềm nhũn ngã về phía .
Lại ngờ Giang Dữ Bạch tay mắt lanh lẹ kéo chiếc ghế mây ở hành lang tới. Cô yếu ớt ngã nửa ghế mây, cam lòng , hốc mắt đỏ bừng.
“Anh Dữ Bạch, em thích , chẳng lẽ ?”
Giang Dữ Bạch lạnh lùng mặt : “ kết hôn, xin cô tự trọng.”
Trần Tri Sương lạnh một tiếng, chằm chằm: “Anh thích cô , cô cũng thích , hai kết hôn cái nỗi gì?”
Sắc mặt Giang Dữ Bạch càng lạnh hơn: “Chuyện của và cô cần cô phán xét.”
Trần Tri Sương ý đồ lảng tránh của . Nói như , phỏng đoán của cô ít nhất cũng đúng một nửa ?
Chắc chắn là con nhỏ Nguyễn Duẫn Đường mặt dày bám lấy Dữ Bạch!
Đáy mắt cô hiện lên vẻ vui mừng, dịu dàng :
“Anh Dữ Bạch, bất kể vì lý do gì mới ép cưới cô , em đều sẽ chờ .”
Giang Dữ Bạch mày nhíu c.h.ặ.t , lạnh nhạt : “ và cô gì là ép ép. Cô cũng cần chờ , cho dù cô cũng sẽ ở bên cô.”
Sắc mặt Trần Tri Sương đột nhiên trắng bệch, cộng thêm cơn đau trán khiến cô khó thở, hai mắt tối sầm, mềm nhũn ngã xuống.
Giang Dữ Bạch chau mày thể ngất xỉu của cô , đành xoay tìm giúp đỡ.
…
Phòng quân giới.
Trần Cương xem xong một loạt s.ú.n.g ống nâng cấp thất bại, chất vấn: “Rốt cuộc là ?”
Mấy kỹ sư quân giới mặt trắng bệch xua tay: “ vẫn luôn điều chỉnh theo liệu nâng cấp v.ũ k.h.í mà!”
“Nếu vấn đề thì chắc chắn là do liệu điều chỉnh vấn đề!”
Nghe , hai ghi chép vội vàng lên tiếng: “Không thể nào, chúng đều ghi chép theo lời ông William .”