Bà nghĩ như , liền Julia dùng tiếng Trung trúc trắc khô khốc chất vấn bà :
"Nghe... bà cho Đường Đường đợi , bà còn đuổi cô ?"
Quan Linh sợ hãi biến sắc, vội vàng xua tay, hổ giải thích: "Không đúng đúng, đây là hiểu lầm!"
Julia lười bà giải thích, thẳng: "Đường Đường là khách mời, các ai đuổi cô , chính là đuổi !"
Quan Linh sợ hãi đổi sắc mặt, vội vàng biện giải.
mà, Julia căn bản thèm để ý đến bà , trực tiếp nắm tay Nguyễn Duẫn Đường về phía lễ đường.
Quan Linh vội vàng theo, rốt cuộc còn tâm trí mà quản những khác.
Mà đám Kiều Thúy kinh ngạc đến khi khuất mới phản ứng .
Một đám sợ hãi bất an: "Phu nhân Kiều, chuyện ... chuyện bây giờ!"
Đáy lòng Kiều Thúy cũng chút sợ hãi, rốt cuộc Lão Trần nhà bà vô cùng coi trọng hai vị khách nước ngoài .
Bà siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, bực bội : "Có ở đây, các sợ cái gì?"
Một đám co rúm dám thêm gì nữa, nhưng trong lòng vẫn thập phần bất an.
...
Lễ đường quân đội đèn đuốc sáng trưng, những hàng ghế dài sơn đỏ chật kín .
Khi Julia bước lên t.h.ả.m đỏ, hai cô gái dáng cao gầy mặc váy hoa nhí dâng hoa tươi lên.
"Hoan nghênh phu nhân William đến với đất nước Rồng!"
Julia vui vẻ nhận hoa, cảm ơn, đưa hoa cho Nguyễn Duẫn Đường.
Nguyễn Duẫn Đường từ chối, nhưng thật sự thắng nổi sự nhiệt tình của Julia, đành nhận lấy một bông.
Cô nhận hoa, lơ đãng ngước mắt lên liền chạm một ánh mắt kinh ngạc.
"Cô Nguyễn cùng phu nhân Kiều?" Trần Tri Sương bông hoa tươi mới hái trong tay cô, ánh mắt tối sầm .
Không đợi Nguyễn Duẫn Đường trả lời, Julia phấn khích : "Các cô là bạn bè ?"
Trần Tri Sương gật đầu.
Julia lập tức cũng nắm tay cô thiết, thêm vài câu mới xoay rời .
Mà một màn lúc Đoàn trưởng Cao - Quan Linh gọi tới vì sợ gây họa lớn - thấy, trong mắt ông tràn đầy vui mừng, dừng bước chân:
"Tiểu Trần quả nhiên là trò giỏi hơn thầy a!"
Quan Linh ngước mắt Julia và Trần Tri Sương vui vẻ, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống một nửa.
Trần Tri Sương là do một tay bà dạy dỗ, chỉ cần cô quan hệ với Julia thì cũng sợ tiếp đãi xảy sơ suất.
Trong nháy mắt, hai lặng lẽ lui về hậu trường.
Mà Julia khi với Trần Tri Sương hai câu liền kéo Nguyễn Duẫn Đường đến hàng ghế đầu tìm chồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-81.html.]
Hàng ghế đầu tiên đều là các lãnh đạo quan trọng của quân đội.
Bên trái ngài William là Chính ủy Tôn, bên là Giang Dữ Bạch.
Nguyễn Duẫn Đường ý vị thâm trường thoáng qua, ngờ cũng lợi hại thật, chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi thiết với ngài William như .
Sau khi Julia đến, Giang Dữ Bạch chủ động dậy nhường chỗ.
Julia xuống, lập tức ấn Nguyễn Duẫn Đường xuống cạnh , đề nghị: "Cô cùng chồng cô ở bên cạnh !"
Nguyễn Duẫn Đường cũng tiện từ chối, đầu gọi đang định xuống hàng ghế : "Phu nhân William ở đây!"
Bước chân Giang Dữ Bạch khựng , đó đến xuống bên cạnh cô.
Lúc màn nhung sân khấu kéo , các thành viên đoàn văn công mặc quân phục mới tinh bước lên sân khấu, mở màn là một bài đại hợp xướng, âm thanh vang dội hào hùng.
Ngay đó là các tiết mục ca múa, váy áo lụa đỏ của các vũ công đính đầy kim sa lấp lánh, ảnh nhẹ nhàng uyển chuyển, tiếng vỗ tay, tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên ngớt.
Julia xem đến phấn khích vỗ tay, thường thường phát tiếng thốt lên kinh ngạc.
Nguyễn Duẫn Đường ở hiện đại xem quá nhiều biểu diễn nên cũng quá tò mò, lơ đãng xoay cổ một chút, ánh mắt rơi xuống phía bên , liền thấy một đang cúi đầu, đầu gật gà gật gù.
"Chào ạ."
Nguyễn Duẫn Đường thấy cô , ánh mắt nheo .
Nga
Hóa là cô em gái kế " yêu" của cô, Nguyễn Mạt Lị.
Không ngờ cô cũng ở đây, còn điều chế nước hoa?
Trong nguyên tác, Nguyễn Mạt Lị cũng bàn tay vàng , chẳng lẽ là do hiệu ứng cánh bướm?
Trần Tri Sương thấy Nguyễn Duẫn Đường gì, tưởng cô đang ghen tị, liền :
"Đồng chí Nguyễn, cô xem em gái cô giỏi giang kìa, tuổi còn nhỏ mà điều chế loại nước hoa cao cấp như , ngay cả phu nhân William cũng thích."
Nguyễn Mạt Lị ngượng ngùng cúi đầu, liếc mắt Giang Dữ Bạch một cái, thấy vẫn lạnh lùng cảm xúc, trong lòng chút thất vọng, nhưng vẫn giữ nụ ngọt ngào:
"Chị Tri Sương quá khen , em chỉ là múa rìu qua mắt thợ thôi ạ. Chị gái em mới là giỏi, chị ..."
Cô ngập ngừng, tựa như thôi, ánh mắt len lén Nguyễn Duẫn Đường, vẻ mặt như sợ sệt điều gì đó.
Nguyễn Duẫn Đường nhướng mày, khoanh tay n.g.ự.c, thong thả ung dung :
"Nói tiếp , ?"
Nguyễn Mạt Lị c.ắ.n môi, hốc mắt đỏ lên: "Chị... chị đừng giận, em chị thích em nhắc đến chuyện chị cũng điều hương, nhưng mà..."
" mà cái gì?" Nguyễn Duẫn Đường cắt ngang lời cô , khóe môi cong lên một nụ lạnh: "Cô là điều hương nhưng giấu nghề, chịu đóng góp cho tập thể, là ghen tị với tài năng của cô?"
Sắc mặt Nguyễn Mạt Lị trắng bệch, vội vàng xua tay: "Không , em ý đó! Em chỉ là... chỉ là chị vui vẻ thôi."
Trần Tri Sương thấy , lập tức bênh vực: "Đồng chí Nguyễn, cô gì mà hung dữ ? Mạt Lị cũng chỉ là ý thôi mà."