Mấy hôm ông lên thành phố học tập, về liền vợ của Giang Dữ Bạch ghê gớm lắm, cho mà ông một tay đề bạt lên giáng chức.
Nếu Dương Xuyên ngẫu nhiên cứu một nhân vật lớn, chừng sẽ !
Một phụ nữ an phận thủ thường ở nhà giúp chồng dạy con, cho khu gia thuộc gà bay ch.ó sủa, thật chẳng thứ lành gì!
Ông lập tức sa sầm mặt về phía Nguyễn Duẫn Đường, quát lớn: "Một phụ nữ thành thật ở nhà, chạy đến đây cái gì?"
"Ông..."
Không đợi ông mắng xong, phía đột nhiên cắt ngang.
"Chính ủy Tôn."
Tôn Đại Phúc đầu , đối diện với khuôn mặt lạnh lùng sắc bén của Giang Dữ Bạch, cơn giận bùng lên, sang xả một tràng.
"Cậu đến đúng lúc lắm! Còn mau quản vợ cho !"
"Nơi là chỗ để vợ đến loạn ?"
"Bây giờ cô đắc tội cả hai vị khách quý, xem nên thế nào!"
Nguyễn Duẫn Đường ở bên cạnh mà nhíu mày, lạnh lùng : "Người đắc tội với họ là , ông mắng chúng gì?"
Nghe , Tôn Đại Phúc trừng mắt cô một cái: "Đàn ông chuyện, đàn bà con gái xen mồm gì!"
Nguyễn Duẫn Đường c.h.ử.i , nhưng nể tình ông là lãnh đạo của Giang Dữ Bạch nên cô nhịn.
"Ông ở nhà cũng chuyện với ông như ?"
Tôn Đại Phúc nghẹn họng, giận tím mặt quát Giang Dữ Bạch: "Cậu quản vợ cho !"
Giang Dữ Bạch trầm mặt, đang định tiến lên thì Nguyễn Duẫn Đường kéo lưng, hừ lạnh: "Có chuyện gì thì với , quản ."
Nhìn cái cằm hất cao của cô, bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy tay , ngón tay Giang Dữ Bạch mất tự nhiên co một chút, mạc danh kỳ diệu nhúc nhích nữa, thành thật yên tại chỗ.
Mà Tôn Đại Phúc tức đến nổ phổi, ngón tay chỉ thẳng Giang Dữ Bạch: "Vợ phạm thì chịu phạt cô !"
"Cậu bây giờ lập tức sân huấn luyện chạy phạt hai mươi vòng cho !"
Lời dứt, Dương Xuyên ở phía đắc ý nhếch khóe miệng.
Hiện tại trừ thì chỉ Nguyễn Duẫn Đường hiểu hai nước ngoài gì.
Mà Chính ủy Tôn nhất định sẽ cô , chờ bọn họ đuổi , tùy tiện tìm một cái cớ dỗ dành hai nước ngoài vài câu là .
Vì thế đến bên cạnh đàn ông nước ngoài, mở miệng: "Ngài William, hai phạm lớn, đang lãnh đạo của chúng xử phạt, e rằng rảnh..."
Hắn còn dứt lời, phụ nữ bên cạnh ngài William cắt ngang.
"Không... Không là bởi vì ?"
Dương Xuyên câu tiếng Trung trúc trắc , trái tim đập thót một cái, hoảng sợ về phía Julia.
Nguyễn Duẫn Đường bằng ánh mắt như một tên hề, nhạo: "Anh tưởng hiểu lời ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-75.html.]
"Đồ ngu!"
Dương Xuyên lúc chẳng còn tâm trí mà để ý đến việc cô mắng, khuôn mặt hoảng loạn trắng bệch đến dọa .
Tôn Đại Phúc cũng kinh ngạc vì phụ nữ nước ngoài tiếng Trung, lập tức sán gần, : "Hóa tiếng Trung của ngài như ạ."
Julia cũng chẳng thèm ông , lạnh nhạt : "Không... Không là cho phụ nữ chuyện ?"
Sắc mặt Tôn Đại Phúc cứng đờ, ngờ bà lọt cả câu .
Ông vội vàng mồm năm miệng mười giải thích:
"Không , ý đó, là ngài trừng phạt kẻ mạo phạm các ngài, chỉ là răn dạy cô vài câu thôi, tuyệt đối ý ngài."
Julia hừ lạnh một tiếng, mặt dùng tiếng Anh kể cuộc đối thoại cho chồng .
Trong nháy mắt, sắc mặt đàn ông nước ngoài đại biến, phẫn nộ sang Tôn Đại Phúc mắng một trận tơi bời.
Đáng tiếc Tôn Đại Phúc hiểu, chỉ ông hiện giờ đang tức giận.
Lúc , Nguyễn Duẫn Đường hảo tâm phiên dịch giúp: "Ngài William mắng ông thị phi bất phân, đức xứng vị đấy."
Sắc mặt Tôn Đại Phúc xanh mét, cả giận : "Cần cô..."
mà, đợi ông mắng khỏi miệng, Julia thiết ôm lấy Nguyễn Duẫn Đường, gật đầu : "Em gái đúng."
Tôn Đại Phúc nghẹn một ngụm m.á.u trong n.g.ự.c, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Tiếp theo là màn chỉ trích phẫn nộ của ngài William, và Nguyễn Duẫn Đường đảm nhận vai trò phiên dịch.
Cuối cùng, một hồi mắng, Tôn Đại Phúc cũng coi như hiểu rõ ngọn ngành sự việc.
Đầu tiên ông xin vợ chồng ngài William, đó sang tát Dương Xuyên một cái như trời giáng.
"Bảo chiêu đãi khách quý, chiêu đãi như thế đấy hả?"
Dương Xuyên vốn dĩ chống nạng vững, trực tiếp đ.á.n.h ngã lăn đất.
Tôn Đại Phúc nhíu mày, cũng chẳng thèm đỡ dậy: "Cậu bây giờ lập tức cút về kiểm điểm cho !"
Dương Xuyên đỏ ngầu hai mắt, nhục nhã bò dậy từ đất, phẫn hận liếc Nguyễn Duẫn Đường và Giang Dữ Bạch một cái mới khập khiễng rời .
Đợi , Tôn Đại Phúc sang xin ngài William rối rít: "Thật sự ngại quá, là do sắp xếp chu đáo, hôm nay để tiếp tục đưa ngài tham quan."
Julia chút do dự từ chối: "Không cần, chúng chỉ hai dẫn đường thôi."
Nga
Nụ mặt Tôn Đại Phúc nháy mắt cứng , mãi cho đến khi ngài William bắt đầu mất kiên nhẫn, ông mới miễn cưỡng đồng ý.
Khi xoay rời , mặt ông tái mét.
Đây chính là một công việc béo bở, cấp coi trọng vị William , nếu hợp tác thành công thì trực tiếp lập một công lớn!
Giao cho Dương Xuyên thì gì cũng là cùng phe cánh, đằng Giang Dữ Bạch là của phe Trần Cương!