Nói xong, cô xoay thẳng bếp.
Giang Dữ Bạch theo bóng lưng cô, ngẩn chôn chân tại chỗ.
Bạn bè?
Một từ ngữ thật xa lạ đối với .
Hắn thu hồi ánh mắt, đầu khỏi nhà, vặn đụng Thẩm Liệt Dương đang hớt hải lấy dụng cụ.
“Đoàn trưởng! Không xong ! Có biến!”
Nhìn biểu cảm như trời sập của , Giang Dữ Bạch nhíu mày hỏi: “Làm ?”
Nguyễn Duẫn Đường trong bếp tiếng ồn ào cũng xem xét.
Thẩm Liệt Dương thấy cô, ánh mắt trở nên kỳ quái, ấp úng nửa ngày dám mở miệng.
“Mau .” Giang Dữ Bạch trong lòng phiền muộn, giọng trầm xuống đầy uy lực.
Nghe tiếng quát, Thẩm Liệt Dương dám giấu giếm, lắp bắp : “Đêm qua... quần áo của vợ Phó Chính ủy Trần ai ném vương vãi khắp nơi, hơn nữa...”
“Hơn nữa hiện tại cả đơn vị đều đang đồn đại vợ Chính ủy ... hôi nách.”
Giang Dữ Bạch nhíu mày sâu hơn: “Chuyện thì liên quan gì đến chúng ?”
Thẩm Liệt Dương trộm liếc Nguyễn Duẫn Đường một cái, mới thấp giọng : “Chị dâu, những lời tiếp theo em cũng chỉ là thôi nhé, đại biểu cho quan điểm của em .”
Nguyễn Duẫn Đường lúc lờ mờ đoán sự tình, cô bình tĩnh gật đầu hiệu cho tiếp.
“Người bảo đống quần áo đó là do vợ Chính ủy nhờ cô em gái của chị hun hương giúp.”
“Sau đó em gái chị hiện tại rêu rao khắp nơi là chị trộm đồ của cô bỏ trốn nhưng thành, còn đem quần áo của vợ Chính ủy vứt lung tung để trả thù...”
Thẩm Liệt Dương xong cũng dám sắc mặt đen sì của Đoàn trưởng nhà .
Nguyễn Duẫn Đường một nữa cạn lời, con ả Nguyễn Mạt Lị đúng là cái gì cũng dám bịa đặt.
Vừa định mở miệng, cửa lớn đột nhiên đập “Rầm rầm” vang dội.
Nguyễn Duẫn Đường định mở cửa, nhưng Giang Dữ Bạch nhanh chân hơn bước tới .
Cánh cửa mở , bên ngoài thấy khuôn mặt lạnh băng đầy sát khí của Giang Dữ Bạch, bao nhiêu lời mắng c.h.ử.i đang chực chờ bỗng nhiên nghẹn ứ ở cổ họng.
Kiều Thúy - vợ Phó Chính ủy Trần - xanh mặt hỏi: “Vợ ?”
“Có chuyện gì, bà cứ với là .” Giang Dữ Bạch nhàn nhạt đáp, hình cao lớn chắn ngay lối .
Kiều Thúy nghẹn lời. Nguyễn Mạt Lị bên cạnh liền kéo tay áo bà , chỉ tay trong sân.
Xuyên qua khe cửa, quả nhiên thấy Nguyễn Duẫn Đường đang đó, Kiều Thúy lập tức lấy khí thế, quát lớn: “Nguyễn Duẫn Đường, cô lăn đây cho !”
Lời thốt , nhiệt độ khí xung quanh như tụt xuống mười mấy độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-65-vu-oan-gia-hoa.html.]
Giang Dữ Bạch trầm mặt bà : “Thím Trần, bà phân rõ trắng đen trái đến đây gây sự, Chính ủy Trần chuyện ?”
Sắc mặt Kiều Thúy trở nên khó coi, bà giận dữ : “Cậu đừng lấy ông đè ! Quần áo của vợ trộm vứt lung tung khắp nơi, dựa cái gì mà thể đến đòi một lời giải thích?”
Phía bà còn ít phụ nữ trong khu đại viện theo, ai nấy đều vươn cổ xem náo nhiệt, chỉ trỏ bàn tán.
Lúc , Nguyễn Duẫn Đường đến bên cạnh Giang Dữ Bạch, lạnh : “Bà chứng cứ gì chứng minh là trộm?”
Nguyễn Mạt Lị lập tức lau nước mắt, lên tiếng với vẻ đầy tủi : “Tỷ tỷ, hôm qua là chị hỏi xin em lộ phí và đồ đạc bỏ trốn, em mới đưa cho chị 300 đồng, đó chị còn cầm luôn cả quần áo của dì Kiều mà!”
“Ngày hôm qua ở yên trong nhà, chỉ bằng cái miệng bằng chứng của cô mà vu oan ?” Nguyễn Duẫn Đường khẩy, ánh mắt sắc bén.
Nguyễn Mạt Lị chỉ tay về phía : “Hôm qua em mang theo một túi đồ lớn đến nhà chị, nhiều đều thấy!”
Những theo xem náo nhiệt lập tức gật đầu xác nhận rào rào.
Nguyễn Duẫn Đường chút hoang mang về phía mấy gật đầu, hỏi từng câu từng chữ rõ ràng:
“Các thấy cô đưa đồ cho ?”
“Nhìn thấy cô tận tay đưa tiền và quần áo cho ?”
“Những lời các đều thể coi là bằng chứng tòa, nếu dối, thể kiện các tội phỉ báng đấy!”
Trong nháy mắt, mấy cứng họng, dám gật đầu bừa bãi nữa. Bọn họ đúng là thấy Nguyễn Mạt Lị vác một túi đồ lớn đến nhà Nguyễn Duẫn Đường, nhưng cụ thể bên trong cái gì thì ai mà !
Sắc mặt Nguyễn Mạt Lị đột ngột đổi, vội vàng kéo tay áo Kiều Thúy: “Nếu em đưa cái gì, nhà tỷ tỷ tìm thử chẳng sẽ ?”
Ngừng một chút, cô bổ sung thêm dầu lửa: “Hôm qua em còn đưa cả thịt khô mà ngài cho em tặng cho tỷ tỷ, còn mấy hũ rau ngâm nữa.”
Mấy hũ rau ngâm đó mùi vị cũng nhỏ, chỉ cần mở là cả sân đều ngửi thấy mùi chua nồng.
Kiều Thúy hiển nhiên hiểu ý, lập tức định xông nhà lục soát, nhưng kịp bước , đường mặt chặn .
Giang Dữ Bạch hình cao lớn sừng sững như ngọn núi, rũ mắt xuống tạo nên một loại khí thế lăng liệt bức .
Trái tim Kiều Thúy thót lên một cái, nhưng vẫn gân cổ lên: “Cậu đây là bao che cho vợ ?”
“Không bao che.” Giang Dữ Bạch nhượng bộ mảy may, giọng lạnh lùng như băng, “Cô sẽ loại chuyện .”
Lời , cả sân thoáng chốc tĩnh lặng như tờ.
Đây là đầu tiên các bà các cô thấy Giang Dữ Bạch chống đối phu nhân cấp gay gắt như , hơn nữa còn là vì một phụ nữ. Dáng vẻ che chở rõ ràng khiến ít cảm thấy ê răng ghen tị.
Ngay cả Nguyễn Duẫn Đường cũng ngẩn tại chỗ, thể tin nổi mà liếc một cái.
Giang Dữ Bạch nhận ánh của cô, đường quai hàm tự chủ mà căng c.h.ặ.t, lãnh đạm đầu chỗ khác.
Kiều Thúy chọc tức nhẹ, nghiến răng : “Các mới kết hôn bao lâu, hiểu rõ cô bao nhiêu mà dám khẳng định!”
Giang Dữ Bạch lạnh lùng đáp trả: “ đối với cô hiểu nhiều, nhưng hiện tại cần đưa chứng cứ là các , chứ bắt cô tự chứng minh sự trong sạch.”
Nga
[