Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 54: Sự cố đài cát-xét]

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:52:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Thúy tức khắc bùng nổ, hiện tại trong cái viện trừ bỏ vài vị lãnh đạo cấp cao, ai còn dám dùng loại ánh mắt ?

nỗ lực đè nén tức giận, trầm giọng báo phận: “ là vợ của Phó Chính ủy Trần, chồng cô cũng việc quyền chồng đấy.”

Nguyễn Duẫn Đường xong lời liền hiểu rõ. Bà thím tạm thời thể đắc tội, nếu sẽ gây khó dễ cho Giang Dữ Bạch.

Nguyễn Duẫn Đường một cái: “Hóa là vợ Phó Chính ủy, là mắt vụng về nhận .”

Kiều Thúy hừ lạnh một tiếng, mới : “ cũng , chỉ vài câu dặn dò cô.”

cũng cho bà ? Nguyễn Duẫn Đường nuốt lời c.h.ử.i thầm xuống, giả gật đầu.

“Việc nhà của cô đừng lan truyền trong đơn vị nữa, chuyện ảnh hưởng nghiêm trọng đến kỷ luật của khu gia thuộc.”

Nghe , Nguyễn Duẫn Đường thần sắc nghiền ngẫm , : “Bà việc nhà gì của ảnh hưởng kỷ luật? Là cùng chồng tằng tịu? Hay là Dương Xuyên thông đồng với ba ngoại tình?”

Sắc mặt Kiều Thúy tức khắc cứng đờ, bà phụ nữ thoạt ngoan ngoãn dịu dàng mặt, giận dữ : “Mấy cái đó đều phép lan truyền lung tung.”

“Vậy bà nên tìm a.” Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc : “Chẳng lẽ bà cảm thấy sẽ tự rêu rao chính ?”

Kiều Thúy nghẹn họng: “Chuyện Dương Xuyên chẳng lẽ do cô truyền ?”

Nguyễn Duẫn Đường đầy mặt kinh ngạc: “Đương nhiên , truyền chuyện …… cũng là bêu cha ?”

“……” Kiều Thúy tổng cảm thấy cách ngắt câu nhả chữ thần kỳ của cô giống như đang c.h.ử.i .

“Tóm , cô phép hươu vượn ở trong đơn vị nữa!” Kiều Thúy nữa nhắc .

Nguyễn Duẫn Đường gật gật đầu, : “Vậy , tin tưởng vợ Phó Chính ủy ở đây, kỷ luật đơn vị chúng nhất định sẽ .”

Chuyện xử lý xong, nhưng Kiều Thúy vẫn cảm thấy nghẹn khuất, bà nổi giận đùng đùng phất tay áo bỏ .

Lúc , đột nhiên một trận gió lạnh thổi tới, một mùi hương hoa quế tổng hợp từ hóa chất gay mũi xộc khoang mũi.

“Hắt xì ——”

Nguyễn Duẫn Đường che mũi nhịn , liên tiếp hắt xì ba cái, hắt xì đến mức Kiều Thúy hai bước cũng dừng chân.

Cô xoa xoa mũi, ngẩng đầu liền đối diện với khuôn mặt xanh mét của Kiều Thúy.

“Sao ?” Cô nghi hoặc hỏi.

Kiều Thúy bình tĩnh cô vài , cuối cùng c.ắ.n răng bỏ .

Thẳng đến khi biến mất, ch.óp mũi Nguyễn Duẫn Đường giật giật, khẽ ngửi vài cái, đáy lòng dâng lên một mối nghi hoặc. Thời đại cũng lăn khử mùi ? Bất quá cũng thể , rốt cuộc dựa theo cái mùi gay mũi mà xem, đây coi như là loại kém nhất và tác dụng phụ .

hảo tâm nhắc nhở Kiều Thúy, rốt cuộc rõ ràng đối phó với cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-54-su-co-dai-cat-xet.html.]

Trở trong sân, cô gian chọn mấy cây nhang muỗi và hương đuổi côn trùng. Mãi đến buổi chiều, cửa lớn gõ vang.

Lần bé Vương Nhạc Nhạc hôm nọ. Trong tay bé ôm một gói hạt dưa nhỏ và một cái phích nước, đôi mắt tràn đầy hy vọng: “Chị ơi, hôm nay chị còn thể kể chuyện cho em ?”

“Không , hôm nay chị……” Nguyễn Duẫn Đường việc, nhưng khi đối diện với khuôn mặt nhăn nhúm như cái bánh bao đáng thương , sửa lời:

“Em trong chờ chị một lát, nửa tiếng nữa chị kể chuyện cho em .”

Vương Nhạc Nhạc tức khắc hưng phấn reo lên, lon ton theo cô phòng. Nguyễn Duẫn Đường sắp xếp cho ở phòng khách, đưa cho bé mấy túi khô bò mang theo, phòng trong.

Vừa qua mười phút, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.

Nguyễn Duẫn Đường khỏi gian, mở cửa: “Sao thế?”

“Chị ơi, em chán quá .” Vương Nhạc Nhạc xụ mặt, xong đầy mặt chờ đợi ảo tưởng: “Hay là chị sách truyện gì , hoặc là cái máy ghi âm thể hát hò gì đó?”

Nguyễn Duẫn Đường rũ mắt bé.

Vương Nhạc Nhạc chút ngượng ngùng đỏ mặt, gãi gãi đầu : “Hôm em ngang qua cửa nhà Tôn Kiến Hoa, thấy trong nhà bạn đang mở nhạc tiếng Anh, hâm mộ c.h.ế.t .”

Cậu bé đầy mặt hâm mộ, thấy Nguyễn Duẫn Đường chuyện, thật cẩn thận c.ắ.n môi: “Chị cũng ạ, em ở bên ngoài chờ chị là .”

Nguyễn Duẫn Đường khuôn mặt ảm đạm của bé, đành lòng để thất vọng: “Có đấy, em đợi chút.”

Nguyễn Duẫn Đường về phòng lấy cái đài cát-xét , hai mắt Vương Nhạc Nhạc sáng rực lên, kích động đến mức suýt nhảy cẫng lên.

Nga

Cô buồn xoa xoa đầu bé, hướng dẫn xong cách sử dụng mới phòng ngủ.

Ước chừng qua vài phút, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tiếng kêu sợ hãi. Nguyễn Duẫn Đường sợ đứa bé xảy chuyện gì, vội vàng cửa.

Mở cửa lớn , liền thấy Vương Nhạc Nhạc đang lau nước mắt giữa phòng khách, mà cái đài cát-xét của cô thì rơi mặt đất, đang bốc khói đen.

Nhìn thấy cô, hốc mắt Vương Nhạc Nhạc đỏ hoe, run rẩy :

“Chị…… Chị ơi, nãy em uống nước cẩn thận đổ cái cốc, đài nước nên bốc khói, em sợ quá nên…… liền cẩn thận rơi.”

Nguyễn Duẫn Đường tới, tiên đ.á.n.h giá bé từ xuống một lượt: “Em thương chứ?”

Vương Nhạc Nhạc bỗng nhiên cứng đờ, đáy lòng sự áy náy lấp đầy, rầu rĩ lắc đầu: “Không ạ.”

Cậu bé hiện tại chút hối hận vì đồng ý với chị gái chuyện .

“Em thương là .” Nguyễn Duẫn Đường xong lúc mới nhặt cái đài cát-xét đất lên. Đài cát-xét kiểu cũ của thời đại , chống nước kém mà cũng chẳng bền chắc gì.

 

 

Loading...