Nguyễn Duẫn Đường nhạy bén cảm nhận mục đích của bà thím, nụ của cô đổi: “Cháu ở ngay cái sân phía thôi, năm nay 19 tuổi.”
Bà thím tuổi , trong lòng mừng, vội vàng hỏi tiếp: “Đã hứa hôn với ai ? Nếu thì nhà thím đứa cháu trai lắm.”
Bà thím mắt tam giác bên cạnh thấy thế, nghĩ đến đứa cháu ngoại thành gia lập thất của cũng cam lòng yếu thế :
“Nhà cũng đứa cháu ngoại khá, bưng bát sắt nhà nước đàng hoàng đấy nhé!”
Bà thím cũng lập tức ngẩng cao đầu: “Cháu trai công tác cũng kém, ở trong xưởng lên đến chức phó chủ nhiệm !”
Tiếp đó, hai trực tiếp cãi chí ch.óe.
“Cháu ngoại cao một mét tám!”
“Cháu trai cởi áo thịt, mặc áo gầy, dáng chuẩn!”
“Cháu ngoại sức khỏe , sức lực!”
“Cháu trai văn hóa, lãng mạn!”
……
Tranh luận một hồi, hai đồng thời sang Nguyễn Duẫn Đường, hỏi: “Cô gái nhỏ, cô suy xét thế nào ?”
Nguyễn Duẫn Đường ngước mắt lướt qua từng , thấy vẻ mặt khẩn trương của họ, khóe môi cô gợi lên nụ đầy ẩn ý:
“Các thím sợ cháu tác phong kém, tính tình ?”
Hai bà thím lập tức phản bác: “Sao thể chứ, cô là cô nương !”
Nguyễn Duẫn Đường : “Thật chăng?”
“Đương nhiên !” Hai trăm miệng một lời.
Nghe , Nguyễn Duẫn Đường bỗng nhiên tỏ vẻ ủy khuất hai , đôi mắt ngập nước long lanh khiến lòng tan chảy. Hai bà thím trong lòng mềm nhũn, đang luống cuống tay chân mở miệng an ủi thì chỉ cô buồn bã :
“ các thím mắng cháu lực lắm mà?”
Hai bà thím nhíu mày, chút do dự phản bác:
“ mắng ——”
“ ——”
Đột nhiên, hai khựng , liếc , trừng lớn mắt con gái đang tỏ vẻ vô tội và ủy khuất mặt, phảng phất như sét đ.á.n.h giữa trời quang.
Hai đồng thời kinh hô: “Cô là Nguyễn Duẫn Đường?”
“ ạ.” Nguyễn Duẫn Đường ngọt ngào.
Hai bà thím sợ tới mức tim ngừng đập, sắc mặt xanh trắng đan xen. Những vây xem khác cũng kinh ngạc đến mức nên lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-47-va-mat-tap-the.html.]
Hôm qua bọn họ cũng chỉ xa xa cách tường viện thoáng qua phụ nữ một , nhiều nhất chỉ cô trắng gầy, còn mặc bộ quần áo cũ xám xịt. Vốn dĩ bọn họ đều tưởng cô là tiểu thư nhà giàu chạy nạn tới, tính cách ương ngạnh thích câu dẫn đàn ông.
Sao là một dáng vẻ ngoan ngoãn, dịu dàng thế ?
Trong nháy mắt, hổ đến mức sôi nổi viện cớ trong nhà việc, tan tác như chim vỡ tổ.
Nguyễn Duẫn Đường ngăn cản, chỉ ngâm ngâm với theo:
“Những lời các thím lúc nãy cháu coi như thấy, nhưng về nếu để cháu còn ai lan truyền những lời bịa đặt thật , cháu tuyệt đối sẽ kiện đó tội phỉ báng đấy nhé!”
Bước chân của khựng , sắc mặt trắng bệch.
Hai bà thím cảm thấy trêu đùa, lập tức đầu nổi giận đùng đùng :
“Cũng do chúng truyền , hơn nữa nếu trong lòng cô thật sự quỷ, cô còn sợ !”
Sắc mặt Nguyễn Duẫn Đường lạnh xuống, giọng đanh thép:
“Chúng đều là phụ nữ, các thím chắc cũng con gái, các thím hẳn chỉ vài câu tin đồn nhảm nhí nhẹ tênh như là thể hủy hoại cả đời một phụ nữ .”
Nói xong, cô dừng một chút, quét mắt qua hai :
Nga
“Vừa khi cháu là ai, các thím còn giới thiệu cháu ngoại, cháu trai cho cháu, như xem cháu cũng giống như lời đồn đại bất kham nhỉ.”
Hai bà thím tức khắc đỏ mặt tía tai, hổ rũ mắt xuống.
Nguyễn Duẫn Đường dời ánh mắt, về phía những khác, cao giọng :
“Thành kiến trong lòng là một ngọn núi lớn. Cháu hy vọng xa vời các thím lập tức đổi ấn tượng về cháu, nhưng ít nhất các thím cũng cho cháu một cơ hội để rửa sạch oan khuất chứ.”
Giọng của cô gái thanh thúy, hữu lực, quanh quẩn bên tai họ.
Họ cũng đều là những con gái và từng con gái , những lời chân thành cảm nhiễm đến mức trong lòng chua xót. , tùy tiện vài câu cho sướng miệng thể dễ dàng hủy hoại một phụ nữ. Là do họ quá hẹp hòi, gió tưởng là mưa.
Cô gái ánh mắt trong veo, khuôn mặt ngoan ngoãn, thế nào cũng giống loại lẳng lơ a!
Tức khắc hơn nửa , bảo đảm về sẽ bậy bạ về cô nữa. Số còn tuy bảo đảm nhưng cũng lí nhí xin . Hai bà thím sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, thế nào cũng kéo nổi cái mặt già xuống để xin .
Nguyễn Duẫn Đường cũng chẳng quan tâm, miệng mọc họ, cho dù bây giờ bức ép xin , đầu chừng thế nào. Hơn nữa hiện tại đổi ấn tượng trong lòng đại bộ phận là .
Bây giờ chỉ cần tóm kẻ đầu têu là xong.
Đám đông giải tán hết, Nguyễn Duẫn Đường về nhà ngay mà dạo một vòng quanh đó để quen đường sá. Phía khu nhà ở quân nhân một bãi đất trống nhỏ, truyền đến từng đợt tiếng đùa vui vẻ của trẻ con.
Nguyễn Duẫn Đường tới, phát hiện chỗ đó mười mấy đứa trẻ lớn nhỏ đều đang vây quanh hố cát chơi đùa.
Có đứa bé ngẩng đầu lên thấy cô, khỏi chỉ tay về phía cô: “Oa, đằng chị gái xinh quá!”
Mấy đứa trẻ khác thấy, sôi nổi ngẩng đầu lên. Ngay đó, Nguyễn Duẫn Đường một đám trẻ con vây quanh ở giữa, chúng nó chớp mắt lấp lánh tâng bốc , cô vui đến quên cả trời đất.
[