Động tác của Giang Dữ Bạch nhanh nhẹn, đem bát đũa bỏ nhà bếp xong liền , đội mũ quân nhân lên đầu chỉnh tề. Trước khi , quét mắt quanh căn nhà một vòng, sực nhớ điều gì đó, đột nhiên hỏi:
“Vợ Phó Chính ủy tới đưa cơm cho cô ? Sao cô còn tự nấu nướng?”
“Vợ Phó Chính ủy?” Nguyễn Duẫn Đường nghi hoặc, giọng điệu chắc chắn: “Hôm nay ai tới đưa cơm cả.”
Giang Dữ Bạch nhíu mày. Hắn lên tiếng nhờ Chính ủy Trần, bảo rằng bọn họ buổi tối cần ăn ở nhà ăn tập thể, sẽ cho đưa cơm tới.
Nguyễn Duẫn Đường cũng nhanh ch.óng phản ứng . Hóa lẽ đưa cơm cho cô, nhưng vì lý do gì mà họ đến. Thảo nào Giang Dữ Bạch cứ đinh ninh là cô ở nhà cái ăn.
Giang Dữ Bạch giải thích nhiều, chỉ dặn dò:
“Ở đây nhà ăn tập thể, nếu cô nấu cơm thì thể đến đó. vẽ một tấm bản đồ sơ lược để ở trong bếp, còn nếu cô tự nấu thì ngày mai sẽ giúp cô mua dụng cụ.”
“ tự .” Nguyễn Duẫn Đường chút do dự đáp.
Kiếp , ngoài việc điều chế hương liệu, cô còn thích nấu nướng. Cơm nước ở nhà ăn tập thể e rằng còn chẳng ngon bằng tay nghề của cô.
Nghe , đáy mắt Giang Dữ Bạch hiện lên vẻ kinh ngạc rõ rệt. Theo những gì , Nguyễn Duẫn Đường là đại tiểu thư lá ngọc cành vàng, mười ngón tay dính nước mùa xuân, thể nấu cơm? Bữa cơm , ban đầu còn tưởng là do vợ Phó Chính ủy đưa tới.
Nguyễn Duẫn Đường giả vờ như thấy sự khiếp sợ của , nhắc nhở: “Anh vội về đơn vị ?”
Giang Dữ Bạch hồn, nhanh ch.óng xoay rời .
Nguyễn Duẫn Đường khẽ thở phào, về phòng nhanh ch.óng liệt kê những thứ cần mua sắm, đó xuống bếp lấy tấm bản đồ để mang về phòng nghiên cứu.
Hắn vẽ cũng tính là sơ sài, cơ bản những nơi cô cần đến như nhà ăn, nhà tắm công cộng... đều đ.á.n.h dấu rõ ràng. Hơn nữa, còn cẩn thận ghi chú tên hàng xóm ở hai bên trái .
Đôi mắt Nguyễn Duẫn Đường sáng lên, nhanh ch.óng ghi nhớ tất cả mới nhét bản đồ xuống gối đầu.
Một đêm ngủ ngon.
Ngày hôm , Nguyễn Duẫn Đường rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi liền một chuyến tới nhà ăn. Tuy rằng cô định ăn cơm tập thể, nhưng ít nhất cũng nhận mặt , tiện thể giải quyết mấy tin đồn nhảm nhí trong đơn vị.
Nga
Hôm nay cô mặc một chiếc váy vải bông trắng tinh khôi, mái tóc dài đen nhánh như thác nước xõa lưng, thoạt chẳng khác nào một cô nữ sinh ngoan ngoãn.
Trên đường , tò mò cô, ánh mắt tuy chút nghi hoặc nhưng mang theo ác ý, rõ ràng là nhận cô là ai.
Cơm nước xong xuôi, đường trở về nhà, Nguyễn Duẫn Đường thấy gốc cây đại thụ cách đó xa đang tụ tập một đám .
“Nhìn cái mặt hồ ly tinh lẳng lơ của con ả xem, loại phụ nữ an phận thủ thường !”
“ đấy, hôm qua cô đem đồ đạc trong nhà vứt sạch sành sanh, chẳng cần kiệm quản gia chút nào!”
“Ai bảo chứ? Nghe hôm qua Đoàn trưởng Giang vì cô mà chỉnh Phó doanh trưởng Dương đến thê t.h.ả.m, hôm nay liệt giường còn dậy nổi kìa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-46-loi-don-dai-trong-dai-vien.html.]
“Đoàn trưởng Giang cũng phạt ? Nghe đêm qua chạy ở sân tập đến nửa đêm!”
“Cái đôi chẳng ai cả, lén lút chuyện cẩu nam nữ!”
Nguyễn Duẫn Đường về phía hai bà thím đang cầm quạt nan phe phẩy hóng mát gốc cây, nước miếng văng tứ tung khi chuyện. Cô nhíu mày, cất bước tới.
“Các thím ơi, đang ai thế ạ?”
Giọng nữ mềm nhẹ, dễ vang lên. Hai bà thím cùng mấy quân tẩu đang hóng chuyện xung quanh đều ngẩng đầu lên. Trong mắt họ hiện lên vẻ kinh diễm, tiếp đó là sự nghi hoặc.
“Cô là ai thế? Sao gặp cô bao giờ nhỉ?” Một bà thím đôi mắt tam giác xếch lên hỏi.
Nguyễn Duẫn Đường ôn nhu: “Cháu mới tới hai ngày ạ.”
Nghe , bà thím cô thêm vài , đoán chừng là họ hàng nhà ai đó mới lên thăm nên cũng hỏi nhiều nữa.
Một bà thím khác dáng vẻ ngoan ngoãn, dịu dàng của cô gái, nghĩ đến đứa cháu trai vợ ở nhà , lập tức bắt chuyện với Nguyễn Duẫn Đường:
“Chúng mới về cô vợ mới cưới của Đoàn trưởng Giang đấy, tác phong kém cỏi giữ phụ đạo!”
“Cô tác phong kém thế nào ạ?” Nguyễn Duẫn Đường vẻ tò mò.
Bà thím lập tức kể lể chuyện Dương Xuyên đối với vị hôn thê thế nào, vị hôn thê phản bội , thông đồng với Giang Dữ Bạch . Nói xong còn chán ghét nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất.
“ các thím chuyện là thật ạ?” Nụ môi Nguyễn Duẫn Đường vẫn giữ nguyên, nhưng ý chạm đến đáy mắt.
Bà thím khẩy: “Phó doanh trưởng Dương kể với em gái ruột của con yêu tinh , chuyện còn thể là giả ?”
Những khác ở đó cũng hùa theo tán đồng.
Nguyễn Duẫn Đường hỏi: “Vậy thím Đoàn trưởng Giang vì cô mà đối đầu với Dương Xuyên là chuyện thế nào?”
Nhắc đến cái , bà thím càng hăng hái: “Nghe hôm qua chỉ vì Phó doanh trưởng Dương mắng con tiểu yêu tinh vài câu, Đoàn trưởng Giang lập tức phạt cả một doanh chạy vũ trang, Phó doanh trưởng Dương còn phạt gấp đôi!”
“Thế nên tối qua mới Chính ủy Tôn gọi hỏi chuyện đấy ?”
Nói đến đây, vẻ mặt bà thím tràn đầy sự khinh thường. Những vây quanh cũng đều lộ vẻ khinh bỉ, chỉ một phụ nữ ôm đứa bé đang b.ú bên cạnh là sắc mặt chút quái dị.
Nguyễn Duẫn Đường sững sờ một lúc lâu mới hồn. Hóa hôm qua vội vã về đơn vị là vì chuyện . giống kiểu sẽ bảo vệ cô.
Chuyện phiếm xong xuôi, bà thím nhân cơ hội truy hỏi: “Cô gái nhỏ, cô còn cô là nhà ai , bao nhiêu tuổi ?”
[