Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 447: Sự thật phơi bày

Cập nhật lúc: 2026-04-13 20:01:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không đợi Nguyễn Duẫn Đường phản ứng , con d.a.o trong tay phụ nữ Giang Dữ Bạch một tay đoạt lấy.

Đồng thời, cửa lớn nữa phá khai.

Là Giang Nam Phong đang vội vã chạy tới.

Ông thấy vợ dùng d.a.o kề cổ khống chế, vội vàng mở miệng:

“Đừng! Đó là thím của con!”

Giang Dữ Bạch buông tay, đôi mắt đen nhánh u ám phụ nữ đầy mặt hận ý mắt, những ký ức thống khổ nổ tung trong đầu.

Ngón tay nắm d.a.o găm của siết c.h.ặ.t, mới động tác, mu bàn tay bỗng nhiên một đôi tay mềm mại phủ lên.

“Đừng.”

Giang Dữ Bạch bỗng nhiên lấy tinh thần, nghiêng mắt cô gái một cái, đó một tay đẩy phụ nữ .

Người phụ nữ lảo đảo nhào lòng chồng , uất ức :

“Ông tới cái gì? Ông giúp con trai chúng báo thù, ông còn tới gì!”

Lời phụ nữ dứt, ngoài cửa liền truyền đến một tiếng rống giận.

“Anh Tử, thím đang cái gì ?”

Giang Nam Bắc đỡ ông cụ Giang vội vã tới.

Người phụ nữ rơi lệ đầy mặt về phía ông lão: “Chân con trai con hủy ! Tàn tật suốt đời! Ba xem con tới gì?”

Giang Nam Phong vội vàng túm c.h.ặ.t vợ, thấp giọng răn dạy: “Chuyện là do Thiếu Hoàn tự xúc động, với bà ? Đừng loạn nữa, mau về !”

Người phụ nữ hung hăng đẩy ông , tức giận : “ tin! chỉ tin con trai !”

“Đó là miếng thịt từ rớt xuống, các đương nhiên đau lòng!”

Lời rơi xuống, sắc mặt bộ nhà họ Giang đều cứng đờ, khó coi vô cùng.

Chỉ Giang Dữ Bạch lẳng lặng ôm Nguyễn Duẫn Đường về phòng trong, khoác thêm áo ấm cho cô, mới đầu :

“Các cãi thì ngoài, đừng ở đây quấy rầy vợ nghỉ ngơi.”

Người phụ nữ tức khắc lửa giận bốc lên, vớ lấy cái bình hoa bên cạnh định ném về phía Giang Dữ Bạch.

mà, tay mới giơ lên ông cụ Giang quát .

“Dừng tay! Nó mới là cốt nhục sinh của con!”

Nga

Lời rơi xuống, trường tĩnh lặng như tờ.

Duy chỉ Giang Nam Bắc đang đỡ ông cụ Giang là sắc mặt trắng bệch, hai chân mềm nhũn suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.

Mà Giang Nam Phong chỉ cảm thấy đang ảo giác.

Người phụ nữ càng là sửng sốt, đó lạnh :

“Ông cụ, ông sợ là tuổi lớn đầu óc tỉnh táo !”

“Đây rõ ràng là con trai ruột mà Giang Nam Bắc mới tìm về!”

Ông cụ Giang đàn ông thần sắc lạnh nhạt trong phòng, đảo mắt quét qua đứa con trai út đang đầy mặt hoảng sợ, thở dài một tiếng:

“Giang Nam Bắc, còn thật?”

“Cái... cái gì thật?” Giang Nam Bắc nỗ lực thẳng thể, siết c.h.ặ.t ngón tay, “Ba, ba già hồ đồ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-447-su-that-phoi-bay.html.]

Lời dứt, lưng ông liền ăn trọn một gậy.

Tiếp theo đó là liên tiếp mấy chục gậy giáng xuống.

Ông cụ Giang dùng mười phần lực đạo, quất Giang Nam Bắc đến mức quỳ rạp xuống đất, lưng m.á.u tươi đầm đìa.

“A a ——”

Toàn bộ hành lang đều vang vọng tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Giang Nam Bắc.

Tống Tiểu Phượng lúc cũng đ.á.n.h thức, chạy tới thấy cảnh tượng , tức khắc sợ tới mức tim ngừng đập, vội vàng chạy tới ngăn cản.

“Ba! Nam Bắc phạm gì mà ba đối xử với ông như ?”

Tiếng chất vấn ông cụ Giang tạm thời ngừng tay.

Ông đảo mắt về phía cô con dâu thứ hai, cũng là chị em ruột với con dâu cả, lạnh lùng :

“Nó , .”

“Nói rõ ràng năm đó cô tráo đổi con của chị gái cô như thế nào?”

Tống Tiểu Phượng tức khắc trừng lớn mắt, hoảng sợ che miệng , về phía chồng đang mặt đất.

Giang Nam Bắc sớm đ.á.n.h đến thoi thóp, rạp mặt đất miệng mấp máy nhưng nên lời.

Mà hành động của ông cụ Giang khiến vợ chồng Giang Nam Phong từ cảm thấy hoang đường chuyển sang nghi ngờ sự việc.

“Còn thành thật khai báo? Nhất định để tao lấy giấy xét nghiệm huyết thống ?”

Ông cụ Giang gầm lên một tiếng, dọa Tống Tiểu Phượng cả run b.ắ.n, theo bản năng liền rơi lệ đầy mặt mở miệng:

“Chuyện... chuyện chắc chắn hiểu lầm, con tráo đổi cái gì cả.”

Ông cụ Giang lạnh một tiếng:

“Vậy tại hai vợ chồng chúng mày đối với đứa con trai ruột tìm về thờ ơ lạnh nhạt, ngược hơn nửa đêm chạy tới phòng tao cầu xin cho thằng cháu trai cả?”

“Trước đây khi Dữ Bạch thất lạc, tao thể coi như chúng mày đem tình thương dành cho Thiếu Hoàn như con ruột, nhưng hiện tại con ruột trở , chúng mày còn thiên vị một đứa cháu trai, mày chắc chắn chuyện chúng mày thật sự gì?”

Lời rơi xuống, sắc mặt Tống Tiểu Phượng trắng bệch, gắt gao c.ắ.n c.h.ặ.t hàm răng cự tuyệt thừa nhận.

“Con thật sự gì cả, chúng con tin tưởng Thiếu Hoàn, đó cũng là vì sống chung với Thiếu Hoàn lâu , còn với Dữ Bạch bất quá mới gặp vài !”

Ông cụ Giang thất vọng hai vợ chồng bọn họ:

“Được, chúng mày mạnh miệng lắm. Chờ ngày mai bà đỡ đẻ năm xưa cho chúng mày tới đây, xem chúng mày còn mạnh miệng nữa .”

Hai mắt Tống Tiểu Phượng trừng lớn, thể tin tưởng ông.

“Nhìn tao cái gì, mày tưởng năm đó chúng mày sạch sẽ lắm ?” Ông cụ Giang lạnh liên tục, cuối cùng giáng một gậy tàn nhẫn chân Giang Nam Bắc.

“A ——”

Một tiếng kêu đau đớn t.h.ả.m thiết vang vọng bộ căn nhà, kèm theo đó là tiếng xương cốt gãy vụn.

“Ai cũng đưa nó bệnh viện, cái chân của nó coi như phế!”

Ông cụ Giang lạnh lùng ném xuống câu đó, đó về phía Giang Dữ Bạch, áy náy :

“Con trai, khó con .”

 

 

Loading...