Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 443: Tình thương của mẹ chỉ nói bằng mồm?

Cập nhật lúc: 2026-04-13 20:01:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai ngoài cửa tức đến mức mặt xanh mét.

Cuối cùng, đàn ông trung niên xuống tìm nhân viên nhà khách.

Vốn dĩ nhân viên nhà khách trợn trắng mắt cũng định để ý tới ông .

Mãi cho đến khi ông dấu vết lộ phận của , nhân viên nhà khách lúc mới lên gõ cửa ông .

Lần , Giang Dữ Bạch mở cửa.

Anh mặt vô biểu tình ngoài cửa: “Nếu các tiếp tục quấy rầy , sẽ báo công an.”

Sắc mặt ngoài cửa trong nháy mắt xanh mét, thể nén giận, nhẫn nại :

“Tiểu Giang, chúng gì cũng là ba con, con cho dù nể mặt chúng , cũng nể mặt ông nội con chứ.”

“Ông nội con tuổi cao, sức khỏe , cố ý từ ngàn dặm xa xôi gấp gáp trở về chỉ vì gặp cháu trai một , con hãy cùng chúng về .”

Giang Dữ Bạch nhạo một tiếng, ánh mắt mỉa mai quét qua khuôn mặt giả tạo của hai , một lát gật đầu.

: “Muốn về cũng , trừ phi các thể thỉnh vợ .”

???

Người ngoài cửa tức khắc sắc mặt khó coi đến cực điểm, nghiến răng : “Con theo chúng về, còn phụ nữ tuyệt đối thể cửa.”

“Vậy miễn bàn.” Giang Dữ Bạch giơ tay định đóng cửa.

Thấy , Giang Nam Bắc cũng còn cách nào khác, chỉ thể đẩy vợ một cái, lệnh: “Bà mau mời .”

dựa cái gì ——” Người phụ nữ trung niên mới mở miệng liền chạm ánh mắt uy h.i.ế.p của chồng, nháy mắt nghẹn khuất nuốt lời trong.

Sau đó bà mới tình nguyện gật đầu, theo Giang Dữ Bạch phòng.

Vừa phòng, liền thấy quần áo thức ăn bày la liệt, còn đống lớn trang sức bàn.

nhíu mày, theo bản năng liền thuyết giáo, nhưng nghĩ đến lý do tới đây, thể lên chào hỏi:

“Cháu chính là Tiểu Nguyễn ? Lớn lên cũng thật xinh , dì là của Đảo Bạch, cháu thể gọi dì là dì Giang.”

Nguyễn Duẫn Đường nghiêng ghế sô pha, ngay cả khóe mắt cũng thèm liếc bà một cái.

Người phụ nữ hổ tại chỗ, ngay cả chỗ cũng .

về phía Giang Dữ Bạch, thấy trực tiếp xuống bên cạnh cô gái, cũng thèm phản ứng với bà .

nhịn nữa, c.ắ.n răng : “Tiểu Giang, con thể mặc kệ vợ con đối xử với như ?”

dứt lời, một tiếng "cạch" vang lên, đàn ông dằn mạnh chiếc ca tráng men xuống bàn, ánh mắt lạnh lẽo quét về phía bà :

từng thừa nhận quan hệ giữa và bà ?”

Người phụ nữ cứng đờ , dám tin .

Nga

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-443-tinh-thuong-cua-me-chi-noi-bang-mom.html.]

ngờ rằng gã trai quê mùa dám nhận mối quan hệ m.á.u mủ .

Thật là tức c.h.ế.t mà!

đầu định bỏ , nhưng bước tới cửa liền chạm ánh mắt âm trầm của chồng .

chỉ đành bấm c.h.ặ.t lòng bàn tay, đầu đến mặt hai , nặn hai giọt nước mắt, khép nép :

“Tiểu Giang, con oán trách , cũng đau lòng khổ sở bao nhiêu năm nay. Hiện tại khó khăn lắm con chúng mới gặp , con giận đến mấy cũng thể những lời tổn thương lòng như chứ!”

“Con giận thì cứ trút , và ba con sẽ cố gắng hết sức bù đắp cho con, con cứ theo chúng về .”

Nguyễn Duẫn Đường thì lạnh một tiếng, trực tiếp mở miệng: “Ý của bà là còn oán trách chồng ?”

“Khi đó còn nhỏ như , bao nhiêu năm qua chịu đựng bao nhiêu khổ cực, bà lên tiếng là trách cứ oán thán, chẳng chút tình thương của nào ở bà cả!”

Người phụ nữ trung niên sắc mặt cứng đờ, nức nở : “Vừa là do quá sốt ruột, là đúng.”

là thật sự yêu con, thiên hạ nào thương con chứ?” Bà vội vàng cứu vãn.

Nguyễn Duẫn Đường cảm thấy buồn , ngước mắt : “Tình thương của bà chỉ là mồm thôi ?”

Người phụ nữ trung niên sửng sốt, vội vàng : “Phòng của các con ở nhà dọn dẹp xong , cũng một bàn đồ ăn lớn chỉ chờ các con về thôi.”

Nguyễn Duẫn Đường khẩy: “Cho chúng một chỗ ở, tùy tiện chút đồ ăn, chúng ở nhà khách chẳng cũng thể tự lo ?”

“Vậy cô thế nào?” Người phụ nữ trung niên tức giận đến mức nghiến răng.

Nguyễn Duẫn Đường thấy bà diễn hai phút mất kiên nhẫn lộ bộ mặt thật, bèn thẳng:

thấy bà và ông nhà hiện tại cũng sống khá giả. Chồng là con trai duy nhất của hai , từ nhỏ đến lớn hai vắng mặt lâu như , tình cảm bầu bạn thì hai bù đắp , thì chi bằng tới chút gì đó thực tế ?”

Nghe xong một vòng vo tam quốc , Tống Tiểu Phượng rốt cuộc cũng hiểu .

khinh thường liếc cô gái một cái, trong lòng chút cạn lời.

Hậu duệ nhà tư bản quả nhiên là loại hổ!

vẫn mặt vô cảm tiếp lời: “Đây là chuyện đương nhiên, đồ đạc của và ba nó tất nhiên đều sẽ để cho Dữ Bạch.”

Nguyễn Duẫn Đường một cái: “Vậy mời dì lấy chút thực tế, chồng mới thể tin tưởng bà thật sự tình thương với .”

“Cái con nhỏ ...” Tống Tiểu Phượng tức đến đau tim, cô, sang Giang Dữ Bạch, “Những lời cũng là ý của con ?”

Thông thường đàn ông con trai tuyệt đối sẽ thừa nhận như , cho dù đáy lòng nhớ thương tiền tài trong tay cha , cũng sẽ toạc giữa ban ngày ban mặt thế .

nghĩ như , đàn ông liền mặt đổi sắc gật đầu.

“...”

Tống Tiểu Phượng nghẹn đỏ mặt, há miệng thở dốc ngậm , hiển nhiên chọc tức đến mức nên lời.

 

 

Loading...