Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 401: Hung thủ thật sự

Cập nhật lúc: 2026-04-13 20:00:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những đồng chí trẻ ai nấy đều da mặt mỏng, ở trong núi lâu thấy cô gái nào xinh như , nên khi cô đưa canh tới, ai nấy đều đỏ mặt, tay run rẩy nhận lấy.

Nguyễn Duẫn Đường lượt đặt bát canh xuống định mới buông tay, duy chỉ lúc đưa cho Lý Lục, cô cố tình buông tay sớm.

Nga

“A!”

Keng một tiếng, bát canh rơi xuống ngay bên chân Lý Lục, nước canh đổ ướt hết chân . Sắc mặt Nguyễn Duẫn Đường trắng bệch, vô cùng lo lắng vòng qua bàn, cúi định xem xét cho : “Xin xin , bỏng chứ!”

Sắc mặt Lý Lục lắm, tính tình nóng nảy của lập tức mắng , nhưng khi đối diện với ánh mắt của Đoàn trưởng nhà , đột nhiên thu liễm .

Giang Thiếu Hoàn tiến lên nắm c.h.ặ.t t.a.y Nguyễn Duẫn Đường, ngăn cản tư thế định xổm xuống của cô, đồng thời ném cho Lý Lục một ánh mắt sắc bén. Lý Lục lập tức lùi mấy bước, xuống gốc cây trong sân: “Không , đôi giày là .”

Nguyễn Duẫn Đường tiến lên vài bước cởi giày, so sánh với dấu chân phác họa, đôi mắt cô khẽ biến đổi.

Giang Thiếu Hoàn đến lưng cô, thấp giọng : “Đồng chí Nguyễn cần lo lắng, bọn họ thể khỏe mạnh, sẽ việc gì .”

Nguyễn Duẫn Đường thu hồi ánh mắt, áy náy gật đầu: “Nếu ngày mai thấy khỏe xin hãy báo cho , sẽ mang t.h.u.ố.c tới.” Nói xong, cô đồng hồ, xin một nữa cáo biệt rời .

Giang Thiếu Hoàn bóng dáng vội vã của cô, đang định thu hồi ánh mắt thì vô tình thấy một tờ bản vẽ rơi đất. Anh cúi nhặt lên, lướt một vòng, trong mắt xẹt qua vẻ kinh ngạc. Sau đó, khóe môi khẽ nhếch lên. Cô gái mang đến cho hết bất ngờ đến bất ngờ khác.

……

Nguyễn Duẫn Đường nhanh về nhà trưởng thôn, mới phát hiện xấp giấy vẽ mang theo thiếu mất một tờ. Vốn dĩ cô chỉ định mang theo tờ phác họa dấu chân, ngờ kẹp thêm một tờ thiết kế lều trại. Lúc đó cô lười về nên cứ thế mang theo bên .

Nghĩ ngợi một lát, cô vẫn quyết định đường cũ để tìm. Vừa mấy bước, phía liền truyền đến một giọng ôn hòa: “Cô đang tìm cái ?”

Nguyễn Duẫn Đường ngẩng đầu, ánh mắt dừng tờ bản vẽ trong tay đàn ông, trong mắt hiện lên vẻ mừng rỡ, cô bước nhanh tới: “ !”

Giang Thiếu Hoàn đưa bản vẽ qua, thấy cô đặc biệt quý trọng thứ , khỏi mở miệng: “Thật nếu cô chế tạo lều trại chắc chắn hơn, đổi loại gỗ khung đỡ sẽ hơn.”

Nguyễn Duẫn Đường , ánh mắt đầy mong đợi : “Ví dụ như loại nào?”

Giang Thiếu Hoàn đôi mắt trong veo sáng ngời của cô, khóe môi cong: “Gỗ vân sam hoặc gỗ tùng. Tuy gỗ tùng độ cứng gần bằng vân sam, nhưng khả năng chống mục kém hơn một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-401-hung-thu-that-su.html.]

“Ban đầu cũng nghĩ đến gỗ vân sam, nhưng tìm thấy núi .” Nguyễn Duẫn Đường chút ủ rũ.

Giang Thiếu Hoàn cái đầu nhỏ đang cúi xuống, mở miệng : “ từng thấy qua, nếu cô ngại, ngày mai thể dành chút thời gian dẫn cô tìm.”

Nghe , Nguyễn Duẫn Đường mừng rỡ , cũng để ý đến chuyện khác, vội vàng : “Không ngại ngại, chỉ sợ phiền công việc của thôi.”

Giang Thiếu Hoàn dịu dàng cô, khóe môi cong lên một đường cong quyến luyến: “Đương nhiên phiền, cung cấp môi trường sống hơn cho nhân dân cũng là công việc của .”

Khoảng cách xa gần, ánh hoàng hôn kéo bóng hai thật dài, giống như một bức tranh dịu dàng . Giang Dữ Bạch với sắc mặt âm trầm cách đó xa, chằm chằm cảnh , ngón tay siết c.h.ặ.t đến kêu răng rắc.

Khóe mắt Giang Thiếu Hoàn thoáng thấy bóng dáng đen kịt lạnh lùng lưng cô gái, khóe môi bất động thanh sắc nhếch lên: “Vậy đồng chí Nguyễn mau về , ngày mai khi nào cô rảnh thì cứ đến tìm .” Nói xong, xoay rời .

Nguyễn Duẫn Đường cũng đầu chuẩn về nhà, nhưng ngay khoảnh khắc xoay , cô đ.â.m sầm một đôi mắt đen tối tăm lạnh lẽo. Hoàng hôn chiếu lên đối phương chút ấm nào, đó, áp suất quanh thấp đến mức phảng phất thể ngưng tụ thành thực chất. Trong khí lan tỏa thở nguy hiểm.

Da đầu Nguyễn Duẫn Đường bất giác tê dại. chỉ trong chốc lát, cô nghĩ đến cảnh tượng buổi chiều, cảm thấy tại chột như bắt quả tang ngoại tình? Cô chẳng qua chỉ là giao lưu bình thường vì chuyện công thôi mà.

Thế là, cô thẳng lưng, nhấc chân về phía nhà trưởng thôn, lướt qua đàn ông. Chưa kịp qua , cổ tay hung hăng siết c.h.ặ.t.

“Đường Đường, em giải thích ?” Giọng của đàn ông lạnh lùng xen lẫn chua chát, ánh mắt cô như lưỡi d.a.o trong băng.

Sống lưng Nguyễn Duẫn Đường lạnh toát, nhưng trong lòng dâng lên sự tức giận: “ giải thích cái gì? giao lưu bình thường với khác cũng cần đồng ý ?”

Giang Dữ Bạch ánh mắt nặng nề chằm chằm cô, nhạo một tiếng: “Giao lưu bình thường mà , đến nhà cũng thèm về?” Mấy chữ cuối cùng c.ắ.n nặng, mang theo mùi vị nghiến răng nghiến lợi.

Nguyễn Duẫn Đường nhất thời chút hổ, theo bản năng : “ cũng là vì điều tra chuyện khung lều phá hoại, cho thì thể tự điều tra ? Huống chi tìm hung thủ thật sự !”

Nghe , thần sắc Giang Dữ Bạch khẽ buông lỏng: “Em hung thủ là ai ?”

Nguyễn Duẫn Đường gật đầu: “Là tên Lý Lục, so sánh dấu chân phác họa với đế giày của , khớp một ký hiệu đặc biệt.”

 

 

Loading...