Nguyễn Duẫn Đường kiên quyết nhét đồ tay bà: “Thím Vương, thời gian tới cháu còn phiền thím nhiều, đây là chút lòng thành của cháu thôi. Nếu thím nhận, cháu chẳng dám nhờ vả gì thím nữa .”
Nghe cô , Vương Xuân Phương mới do dự nhận lấy, trong lòng thầm cảm thán cô gái thật hào phóng. Vuốt ve tấm vải mềm mại và ngửi mùi hương trầm lạ lẫm, bà thấy tiếc nỡ dùng.
Nguyễn Duẫn Đường thấu tâm tư của bà, liền cùng bà về gian chính để đốt hương. “Đây là hương đuổi muỗi, cũng hạn sử dụng, thím cứ cất mãi dùng, lỡ nó ẩm mốc thì phí lắm.”
Nghe , Vương Xuân Phương mới thôi tiếc rẻ, cất kỹ tấm ga giường nấu cơm. Nguyễn Duẫn Đường cũng bếp phụ giúp, nhặt đậu hỏi: “ thím Vương, đồng chí Lý lúc nãy là ai ạ? Sao cháu thấy ở chỗ chồng cháu nhỉ?”
Vương Xuân Phương lau mồ hôi: “Cô đồng chí Lý ? Cậu thuộc đơn vị bộ đội đến cứu viện đợt đầu, là từ Quân khu Kinh Bắc phái tới.”
Quân khu Kinh Bắc? Trong đầu Nguyễn Duẫn Đường lóe lên một tia sáng, nhưng cô kịp nắm bắt điểm mấu chốt. Cô cứ cảm thấy quên mất một sự kiện quan trọng nào đó.
Giúp thím Vương chuẩn xong thức ăn, cô về phòng lẻn gian, tìm cuốn sổ tay ghi chép cốt truyện. Cuối cùng cô cũng tìm thấy ! Đợt cứu trợ lũ lụt chính là đầu tiên nam nữ chính gặp mặt!
Trong nguyên tác, cả hai đều bất mãn với cuộc hôn nhân sắp đặt, tình cờ gặp ở đây, nảy sinh tình cảm mà đối phương chính là vị hôn phu/hôn thê của ... tại Kiều Tố Cẩm bây giờ mới đến? Chẳng lẽ cô bỏ lỡ khoảnh khắc "định mệnh" cùng chung hoạn nạn đó ?
Nguyễn Duẫn Đường mang theo đầy bụng nghi hoặc trở bếp. Một nồi thức ăn lớn nấu xong, múc chậu tráng men lớn bưng ngoài. Đây là phần cơm cho các chiến sĩ.
Khi trời chập choạng tối, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân chỉnh tề. Một hàng lính trẻ xếp hàng chờ múc cơm. Nguyễn Duẫn Đường liếc mắt thấy bóng dáng cao lớn đang giữa hàng ngũ dặn dò công việc. Cô qua đó phiền, chỉ lẳng lặng giúp thím Vương múc cơm.
đám lính trẻ thấy cô, bạo dạn trêu: “Đoàn trưởng, tẩu t.ử đang kìa!”
Cái muỗng trong tay Nguyễn Duẫn Đường suýt rơi. Cô định giả vờ thấy, ai ngờ đàn ông bỗng xoay , liếc hàng ngũ: “Vợ , các ý kiến gì ?”
Đám lính nhỏ đối diện với gương mặt cảm xúc của Đoàn trưởng nhà thì cứng họng, vội xua tay: “Không... ạ...” Nói đoạn, họ hì hì Nguyễn Duẫn Đường: “Chúc Đoàn trưởng và tẩu t.ử sớm sinh quý t.ử! Một cả đôi luôn!”
Mặt Nguyễn Duẫn Đường đỏ bừng. Vừa lúc chậu thức ăn vơi, cô tranh phần với Vương Xuân Phương, bưng chậu chạy biến bếp.
Giang Dữ Bạch bóng lưng hoảng hốt của cô gái nhỏ, ánh mắt thâm trầm, liếc lính : “Nói lắm.”
Mắt lính sáng rực lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-390-gap-lai-nam-chinh-nguyen-tac.html.]
“Ngày mai phụ trách dọn bùn lầy .”
Cậu lính lập tức héo rũ như tàu lá chuối. Đó là việc cực nhất và bẩn nhất đấy!
Nguyễn Duẫn Đường múc đầy chậu thức ăn khác nhưng dám bưng . Đang lúc do dự, một đôi tay vươn tới bưng lấy chậu đồ ăn cô.
“Em nghỉ .” Giang Dữ Bạch mồ hôi trán cô và đôi môi c.ắ.n đến đỏ mọng, yết hầu khẽ chuyển động, xoay .
Nguyễn Duẫn Đường ngoài để trêu chọc nữa, nhưng thấy đích cầm muỗng múc cơm khiến đám lính nơm nớp lo sợ, cô bật , tiếp quản công việc.
“Để em cho, ăn cơm .”
Giang Dữ Bạch cạnh cô nhúc nhích, hỏi: “Em ăn ?”
Nguyễn Duẫn Đường ăn, nhưng cô , trực tiếp đưa cho bát cơm đầy ngọn. “Mau ăn , bận cả ngày .”
Giang Dữ Bạch sự quan tâm trong lời của cô, nhếch môi, ngoan ngoãn bưng bát gian chính. Khi Nguyễn Duẫn Đường múc cơm, hàng ngũ rộ lên tiếng trêu chọc “ồ ồ”. Đang lúc cô ngượng ngùng, giọng trầm thấp của đàn ông vang lên từ phía :
“Ai ăn cơm thì việc tiếp.”
Nga
Trong nháy mắt, đám lính nhỏ im bặt, cúi đầu dám Nguyễn Duẫn Đường lấy một cái.
Nửa giờ mới chia xong cơm. Cổ tay Nguyễn Duẫn Đường mỏi nhừ. Vương Xuân Phương xót xa, lấy dầu hoa hồng đưa cho cô bảo về phòng xoa bóp, bưng tới một phần cơm canh nóng hổi.
“Đây là phần để riêng, mau ăn , hôm nay vất vả cho cô .”
“Có gì ạ, việc cháu nên mà.” Nguyễn Duẫn Đường lắc đầu. Vương Xuân Phương càng thêm thiện cảm với cô gái . Nhìn thì vẻ tiểu thư kiêu kỳ, nhưng thực chất hiểu chuyện, bụng và dễ gần.