Một bà thím xởi lởi: “Đồng chí Nguyễn, nếu cô việc bận thì cứ để chị em Đại Nha ở đây, chúng trông chừng cho là .”
Nguyễn Duẫn Đường về phía hai bé gái. Chúng vô cùng hiểu chuyện, dù chút do dự nhưng vẫn gật đầu. Trước khi , Đại Nha còn cẩn thận kéo kéo tay áo cô, nhỏ giọng hỏi: “Chị ơi, chị còn đến thăm chúng em nữa ?”
Lòng Nguyễn Duẫn Đường mềm , cô mỉm : “Có chứ, các em thể tìm chị bất cứ lúc nào. Chờ chị sắp xếp chỗ ở xong sẽ tới tìm các em ngay.”
Đôi mắt hai đứa trẻ lập tức ánh lên niềm vui sướng. Nguyễn Duẫn Đường dỗ dành thêm vài câu mới xoay rời .
Khi trở nơi phân phát vật tư, cô thấy Giang Dữ Bạch nữa. “Đoàn trưởng của các ?” Nguyễn Duẫn Đường nhíu mày hỏi. Vừa dứt lời, từ xa thấy một nhóm vội vã chạy tới.
Dẫn đầu chính là Giang Dữ Bạch, lưng cõng một , phía là Trịnh Phong cũng đang cõng một khác. Nguyễn Duẫn Đường kỹ, đồng t.ử co , vội vàng xông lên: “Dì Giang ?”
Trịnh Phong đang sốt ruột nên kịp đáp lời, cõng chạy thẳng về phía triền núi. Giang Dữ Bạch đang cõng một đứa nhỏ, chỉ kịp trả lời ngắn gọn: “Rớt xuống mương.”
Nguyễn Duẫn Đường vội vàng theo họ trở về đại đội. Vừa đến cửa, Kiều Tố Cẩm vội vã đón đầu, đưa Giang Dữ Bạch và Trịnh Phong phòng trong, giơ tay ngăn Nguyễn Duẫn Đường : “Người liên quan chờ ở ngoài là .”
Nguyễn Duẫn Đường cô thấy , mà cô cũng chẳng thiết tha gì việc trong nên dừng bước, chờ bên ngoài. Kiều Tố Cẩm hài lòng xoay , phòng trị liệu dọn dẹp sạch sẽ.
Ánh mắt cô dừng gương mặt Giang Lệ, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc: “Giang... Cô cô?”
Trịnh Phong nhạy bén ngước mắt cô . Kiều Tố Cẩm lúc mới sực nhớ hiện tại từng gặp Giang Lệ, vội vàng thu liễm thần sắc, lấy hòm t.h.u.ố.c bôi cho bà.
Giang Dữ Bạch bên cạnh, ánh mắt thâm trầm bóng lưng cô , trong lòng dấy lên sự nghi hoặc. Kiếp , Giang Lệ qua đời nhiều năm khi Kiều Tố Cẩm và Giang Thiếu Hoàn kết hôn, cô thể quen bà? Hơn nữa, mở miệng gọi “Cô cô”?
Kiều Tố Cẩm nhận điều bất thường, cô băng bó vết thương trán cho Giang Lệ đang hôn mê, xử lý chân cho bé gái cùng.
“Phu nhân Chính ủy gì đáng ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng, ngủ một giấc là tỉnh. Bé gái chân thương, tạm thời sẽ ảnh hưởng đến việc , cần giường nghỉ ngơi.”
Nghe , Trịnh Phong mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi thêm: “Liệu để di chứng gì ?”
“Chuyện chờ khi về bệnh viện quân khu kiểm tra kỹ mới .” Kiều Tố Cẩm bổ sung: “Nếu ngài yên tâm, mỗi ngày sẽ tới kiểm tra cho dì Giang một chút.”
Sắc mặt Trịnh Phong dịu : “Vậy thì quá, đa tạ bác sĩ Kiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-388-nguoi-quen-cu.html.]
Kiều Tố Cẩm xua tay , sang Giang Dữ Bạch, giọng vô thức trở nên dịu dàng: “Chân của Đoàn trưởng Giang cũng tái khám, là để xem giúp luôn?”
“Không cần.” Giang Dữ Bạch lạnh nhạt từ chối, với Trịnh Phong vài câu xoay cửa.
Kiều Tố Cẩm thẳng tới chỗ Nguyễn Duẫn Đường, ánh mắt tối sầm .
Bên ngoài phòng, Nguyễn Duẫn Đường Giang Lệ mới nhẹ lòng.
“Bên trong Chính ủy Trịnh trông nom , em đừng lo. Anh bảo Triệu Cường đưa em đến điểm nghỉ ngơi nhé?”
Nguyễn Duẫn Đường nghĩ đến chú ch.ó nhỏ xe nên quyết định sắp xếp chỗ ở . Cô xe của Triệu Cường trong thôn, dừng một căn nhà ngói mới tu sửa. Nhà sáu gian, gian chính là gia đình trưởng thôn ở, mấy gian còn dành cho họ.
“Đồng chí Triệu!” Lão trưởng thôn lưng còng, hớn hở đón khách.
Nga
Triệu Cường giới thiệu xong, giúp Nguyễn Duẫn Đường chuyển hành lý vội vã rời . Lão trưởng thôn đây là vợ của Đoàn trưởng Giang nên đặc biệt nhiệt tình, dẫn cô tới gian phòng lớn nhất.
“Đồng chí Nguyễn, cô cần gì cứ gọi nhé.”
Nguyễn Duẫn Đường căn phòng đơn sơ, biểu hiện bình thản, mỉm gật đầu. Trái tim đang treo ngược của lão trưởng thôn lúc mới buông xuống. Ông thấy cô gái xinh kiều diễm, ăn mặc tinh tế, cứ sợ cô sẽ chê bai cảnh nơi , giờ thì yên tâm .
Sau khi trưởng thôn , Nguyễn Duẫn Đường xách rương phòng. Căn phòng rộng chừng 50 mét vuông, chỉ một cái giường gỗ cũ, bàn ghế đen sì và mùi ẩm mốc. Cô nhíu mày, đẩy cửa sổ cho thoáng khí cầm chổi quét dọn sơ qua.
Đang định lau chùi đồ đạc nhưng chậu, cô cửa định mượn thùng nước thì bất ngờ gặp một tới. Quân trang phẳng phiu, khuôn mặt ôn hòa, cô với ý : “Lại gặp mặt .”
Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc, nhưng cũng nhanh ch.óng mỉm gật đầu.
“Cô đang tìm gì ?” Thấy cô quanh quất, đàn ông hỏi.
Nguyễn Duẫn Đường nghĩ chắc cũng ở đây nên hỏi thăm chỗ lấy nước. Người đàn ông xong, xoay lấy cái thùng gỗ ở góc tường, nhưng đưa cho cô mà thẳng đến bên giếng nước giữa sân, khom lưng giúp cô múc nước.