“Đồng chí Nguyễn vốn là ưa sạch sẽ, là tiểu thư tư bản nên chú trọng tiểu tiết, vì thế mới nghĩ cô đưa bọn trẻ tới đây chỉ là để thành nhiệm vụ của Đoàn trưởng Giang thôi...”
Lời thốt , cả căn phòng bỗng im bặt. Những mới sốt sắng dỗ dành Nguyễn Duẫn Đường lập tức thu tay , cô bằng ánh mắt đầy vẻ chán ghét. Hóa là xuất từ nhà tư bản! Loại thể thực sự lo lắng cho con em của những nghèo khổ như họ, chắc chắn cô chỉ đang màu để đối phó với nhiệm vụ, nên mới vội vàng thúc giục bác sĩ Kiều như .
Thế là họ bắt đầu mỉa: “Không chờ thì thôi, chẳng ai mướn cô, con em trong thôn chúng tự chúng lo !” Nói , họ vẫy tay gọi hai đứa nhỏ: “Đại Nha, Nhị Nha, đừng sợ, chờ chị bác sĩ khám xong thì theo thím tìm cha nhé!”
Tuy nhiên, hai đứa trẻ sợ hãi liếc họ, nhanh ch.óng đẩy tay Kiều Tố Cẩm , chạy về phía Nguyễn Duẫn Đường, ôm c.h.ặ.t lấy chân cô: “Không , chúng cháu ở với chị xinh cơ!” Giọng đầy vẻ ỷ và vui mừng.
Mọi kinh ngạc thôi. Bà bác sượng mặt, một lúc mới bảo: “Đại Nha, đừng bám chân , tay cháu bẩn thỉu thế , ghét bỏ c.h.ế.t , cháu còn cứ sấn !”
“Hơn nữa, cháu theo cô thì ích gì, cô khám bệnh , cứ để chị bác sĩ hiền lành xem cho !”
“ đấy, mau buông tay !” Nói đoạn, mấy bà thím xông lên định kéo tay hai đứa nhỏ. Lực đạo khá mạnh khiến cổ tay bọn trẻ đỏ ửng lên.
Nguyễn Duẫn Đường chịu nổi nữa, lạnh giọng quát: “Buông tay !”
Mấy bà bác giật , vô thức nới lỏng tay, nhưng khó chịu: “Cô quát tháo cái gì? Trong lòng cô chắc đang ghê tởm c.h.ế.t, chúng giúp cô mà cô còn bộ tịch cái gì?”
Nguyễn Duẫn Đường lạnh: “Sao nào, các tài tâm ? Giỏi thế lên chiến trường mà cống hiến ?”
Mấy bà bác chột , định cãi thì đứa bé đang ôm chân Nguyễn Duẫn Đường nức nở: “Chị Nguyễn ghét chúng cháu, chị còn cho chúng cháu kẹo, mấy gói kẹo sữa Đại Bạch Thỏ chị chia hết cho chúng cháu ! Lúc nãy qua vũng nước, chị còn bế Nhị Nha qua nữa!”
Cả căn phòng một nữa chấn động. mấy bà bác liếc , khẩy, chẳng ai tin. Kẹo sữa Đại Bạch Thỏ là hàng hiếm ở cửa hàng quốc doanh, đắt hơn cả đường trắng, ai đem cho mấy đứa nhóc chẳng quen bao giờ?
lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng trẻ con nô đùa ầm ĩ. Đó chính là con cái của họ. Đứa nào đứa nấy miệng đang nhai nhồm nhoàm, hưng phấn chạy , nhưng vì chạy về phía cha , chúng vui sướng lao tới chỗ Nguyễn Duẫn Đường.
“Oa! Chị Đường Đường!”
“Chị Đường Đường, chị vẫn ạ!”
Trong nháy mắt, một đám trẻ con vây quanh Nguyễn Duẫn Đường ríu rít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-387-tieu-thu-tu-ban.html.]
“Cẩu Đản!” “Lý Vượng!” Các bà gọi con với vẻ mặt khó coi, nhưng chẳng đứa nào , cứ quấn quýt lấy Nguyễn Duẫn Đường như những chú cún con.
Kiều Tố Cẩm cũng ngẩn cảnh tượng . Thật là thâm hiểm, chỉ giỏi lừa gạt trẻ con!
Nguyễn Duẫn Đường đáp đám trẻ xong, ngước mắt đám phụ nữ đang xanh mặt, xoa đầu bọn nhỏ : “Được , các em gọi kìa, mau qua đó !”
Đám trẻ vẫn còn luyến tiếc, nũng một hồi mới chịu rời . Những phụ nữ sắc mặt vô cùng phức tạp, đặc biệt là khi thấy trong túi con còn mấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, họ khỏi kinh ngạc.
“Ở thế ?” Họ nghiêm giọng hỏi.
Mấy đứa nhỏ nhăn mặt: “Chị Đường Đường cho chúng con đấy, chúng con ăn trộm !”
Lúc , các bà bác Nguyễn Duẫn Đường với vẻ đầy hổ. Rốt cuộc là "ăn của thì miệng mềm", họ còn nghĩ về cô như .
Nga
“Cái đó... đồng chí Nguyễn, ngại quá, chắc chúng hiểu lầm, chúng chỉ lo bọn trẻ phiền cô thôi.”
Nguyễn Duẫn Đường thèm chấp nhặt, chỉ Kiều Tố Cẩm: “Bây giờ thể khám kỹ cho Đại Nha và Nhị Nha ?”
Sắc mặt Kiều Tố Cẩm cứng đờ. Cô ngờ Nguyễn Duẫn Đường thể dùng mấy đứa trẻ để xoay chuyển thái độ của lớn nhanh như .
“Ngại quá, lẽ đúng là hiểu lầm.” Cô gượng, nhanh ch.óng kiểm tra cho hai đứa trẻ. “Các em , chỉ trầy da nhẹ và suy dinh dưỡng thôi, bôi chút t.h.u.ố.c là .”
Nguyễn Duẫn Đường hai bé gái gầy gò, thở dài dỗ dành: “Ngoan ngoãn bôi t.h.u.ố.c , xong chị cho kẹo nhé?”
“Vâng ạ!” Hai đứa trẻ mắt sáng rực, ngoan ngoãn bôi t.h.u.ố.c. Những đứa trẻ khác mà thèm thuồng, ước gì Nguyễn Duẫn Đường dịu dàng dỗ dành là .
Bôi t.h.u.ố.c xong, Nguyễn Duẫn Đường dắt hai bé hỏi thăm về , các em mất trong trận lũ, chỉ còn cha già đang bốc vác vật tư cứu trợ.