Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 382: Anh coi tôi là tài xế à?

Cập nhật lúc: 2026-04-13 20:00:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Duẫn Đường đến góc ngoặt, tiếng liền gật đầu: “Ông yên tâm, cần đến nửa tháng, một tuần sẽ trả cho ông!”

Lưu Sở Hương lạnh, quả nhiên là kẻ gà mờ!

...

Nguyễn Duẫn Đường mang theo sách cổ trở về phòng điều hương. Thẩm Hương Hương ở đó chỉ đạo công nhân sử dụng máy móc xử lý nguyên liệu. Vì dây chuyền sản xuất mới hiện tại xác định do tổ các cô phụ trách, nên từ hôm nay bắt đầu đầu tư nhân lực và tài chính.

Nguyễn Duẫn Đường dặn dò kỹ lưỡng công việc khi , đó ở tăng ca một lát mới rời khỏi nhà xưởng. Vừa khỏi cổng, cô theo bản năng quét mắt ven đường, thấy chiếc xe quen thuộc đậu ở đó, đáy lòng bỗng thấy chút quen.

Lúc , giọng của Hạ Biết Lễ vang lên lưng: “Chúc mừng cô.”

Nguyễn Duẫn Đường đầu thấy là , theo bản năng lùi một bước giữ cách: “Cảm ơn.”

Thấy hành động xa cách của cô, môi Hạ Biết Lễ mấp máy, lời định đổi hướng: “Chuyện máy móc nhái cho xử lý .” Dừng một chút, hỏi tiếp: “Ngoài , cô bán quyền chế tác cho Phó xưởng trưởng Chu ?”

Anh nhắc chuyện thì Nguyễn Duẫn Đường suýt quên mất. Cô lắc đầu: “Nói gì thì cũng là đối tác đầu tiên của , chẳng lẽ để nếm chút ngon ngọt ?”

Đáy lòng Hạ Biết Lễ nhẹ nhõm hẳn, mỉm định thêm gì đó thì thấy cô gái bỗng nhiên chạy về phía ven đường. Anh ngước mắt , thấy chiếc xe Jeep quân đội màu xanh lục đang đậu ở cổng.

Trong xe.

Nguyễn Duẫn Đường co ro ở ghế , chằm chằm ghế lái với vẻ đề phòng như gặp cướp.

Giang Dữ Bạch hôm qua cô sợ, qua gương chiếu hậu khuôn mặt nhỏ nhắn đang hờn dỗi của vợ , khóe môi khẽ nhếch: “Em coi là tài xế đấy ?”

nào dám!” Nguyễn Duẫn Đường giọng mỉa mai, kéo dài ngữ điệu: “Ngài đây là Giang đại đoàn trưởng khiến khiếp sợ mà!”

Giang Dữ Bạch nâng mí mắt cô: “Vậy em sợ ?”

“Anh xem!” Nguyễn Duẫn Đường trừng mắt , đôi mắt tròn xoe.

Nga

Giang Dữ Bạch nếu đang lái xe thì thật phía bắt lấy cô, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế .

Nửa đoạn đường , Nguyễn Duẫn Đường lôi cuốn sách cổ xem. Lưu Sở Hương tưởng cô hiểu, nhưng thực tế kiếp xem qua bao nhiêu . Để học các phương t.h.u.ố.c cổ, cô còn dày công học cả cổ ngữ.

Giang Dữ Bạch dừng xe xong, lúc mở cửa xe cho cô, ánh mắt vô tình lướt qua cuốn sách, lộ vẻ kinh ngạc: “Em xem hiểu thứ ?”

Nguyễn Duẫn Đường đắc ý nhướng mày: “ , chẳng lẽ hiểu?”

Bộ dạng của cô đáng yêu vô cùng. Đáy mắt Giang Dữ Bạch gợn ý : “Phải, hiểu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-382-anh-coi-toi-la-tai-xe-a.html.]

Nguyễn Duẫn Đường hất hàm ôm sách né tránh tay , bước nhanh nhà. Giang Dữ Bạch bóng lưng cô, bỗng nhớ trong thư phòng của ông nội cũng ít sách cổ, trong đó nhiều phương t.h.u.ố.c điều hương. Nếu Đường Đường thích, thể mang hết về cho cô.

Nguyễn Duẫn Đường xem sách đến mê mẩn, lúc ăn cơm cũng đặt bên cạnh. Giang Dữ Bạch chịu nổi, đưa tay khép sách : “Chuyên tâm ăn cơm .”

Nguyễn Duẫn Đường xị mặt. Giang Dữ Bạch đặt tôm bóc vỏ bát cô: “Không ăn nhanh là nguội sẽ tanh đấy.”

Nguyễn Duẫn Đường lúc mới thôi bĩu môi, ăn tôm hỏi: “Ngày mai mấy giờ xuất phát?”

“8 giờ sáng.” Giang Dữ Bạch trả lời xong liền cô: “Em tiễn ?”

“Không.” Nguyễn Duẫn Đường lắc đầu.

Trong mắt Giang Dữ Bạch thoáng hiện vẻ thất vọng nhàn nhạt. Nguyễn Duẫn Đường chậm rãi tiếp: “Ngày mai em cùng .”

Đáy mắt Giang Dữ Bạch hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng ngay đó liền hiểu điều gì. “Không .” Anh lạnh lùng từ chối.

Nguyễn Duẫn Đường nhíu mày: “Em là về nông thôn tìm linh cảm, chứ chơi. Em cũng quấy rầy , em cùng dì Giang là .”

“Cũng .” Giang Dữ Bạch chút nhân nhượng.

Nguyễn Duẫn Đường thấy phản ứng của kỳ lạ: “Tại ?”

Ánh mắt Giang Dữ Bạch khẽ động, thấp giọng : “Bởi vì em ở đó sẽ phân tâm.”

“Em mà khiến phân tâm ?” Nguyễn Duẫn Đường thấy thật khó hiểu.

Dứt lời, cô bắt gặp ánh mắt thâm trầm khó đoán của đàn ông, sống lưng bỗng cứng đờ, cảm giác nóng rực ập lên vành tai. Cô tê rần cả , bực bội trừng mắt : “Anh cứ thích giở trò lưu manh thế? Em cùng dì Giang, thèm với .”

Nói xong, cô buông đũa định phòng ngủ. Chưa hai bước, cổ tay túm c.h.ặ.t, lực đạo khá mạnh khiến cô hít một lạnh vì đau.

Giang Dữ Bạch sực tỉnh, vội vàng buông tay, xoa xoa cổ tay cho cô. Nguyễn Duẫn Đường hất tay : “Anh ? Em cùng dì Giang cũng ? Có phiền !”

Giang Dữ Bạch cô đăm đăm, đáy mắt xẹt qua một tia u tối. Chính vì cùng Giang Lệ nên mới .

“Nghe lời , hai ngày nữa về. Em nuôi ch.ó con đúng , sẽ mang về cho em thêm mấy con nữa, ?” Anh một tay ôm eo cô, giọng trầm thấp mang ý dỗ dành.

Tai Nguyễn Duẫn Đường nóng bừng, cô tự nhiên đẩy : “Anh đừng sát gần em như . Còn nữa, chuyện đừng kiểu kỳ cục thế ?”

 

 

Loading...