Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 380: Sự thật phơi bày

Cập nhật lúc: 2026-04-13 20:00:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không thể nào! Tuyệt đối thể nào!” Lưu Sở Hương mặt mày xanh mét, chìa tay : “Đưa lọ nước hoa đây thử, các chắc chắn thông đồng gian lận!”

Mấy thấy ông cố chấp, thở dài một tiếng đưa lọ nước hoa qua.

Lưu Sở Hương nhanh ch.óng mở nút gỗ, xịt một ít lên cổ tay. Ngay khoảnh khắc hương thơm tiếp xúc với khí, khứu giác nhạy bén của ông bắt từng luồng hương mờ ảo, độc đáo vô nhị.

Lưu Sở Hương cứng đờ , thể tin nổi lọ nước hoa trong tay. Hồi lâu , ông mới dời tầm mắt, về phía cô gái đang đằng xa, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc và chấn động.

Một lát , ông lập tức cầm lấy những tờ giấy thử, bắt đầu kiểm tra từng cái một. Mọi ông với vẻ mặt nghiêm trọng, thực hiện các bước thử nghiệm bằng phương pháp cực kỳ khắt khe, ai nấy đều im như ve sầu mùa đông.

Julia lúc mới hả , hỏi: “Thế nào?”

Lưu Sở Hương buông tờ giấy thử cuối cùng xuống, vẻ mặt ngưng trọng Nguyễn Duẫn Đường, cảm giác như gì đó nghẹn ứ ở cổ. Dù thừa nhận đến , ông cũng công nhận rằng lọ nước hoa , từ tầng hương đầu, hương giữa đến hương cuối, mức độ hòa quyện, tính định và độ lưu hương đều vượt xa Tô Diệp.

Thậm chí, kỹ thuật điều chế còn cao minh hơn cả ông !

Hồi lâu , ông chằm chằm Nguyễn Duẫn Đường, mở miệng hỏi: “Lọ nước hoa thật sự là do cô điều chế?”

Thẩm Hương Hương lạnh một tiếng: “Lão già thối tha nhà ông đúng là hổ. Lúc thì mắt ch.ó coi thường khác, bây giờ sự thật rành rành đó, ông còn định giả mù sa mưa đến bao giờ?”

“Cô...” Lưu Sở Hương nghẹn họng, cố nhẫn nhịn Nguyễn Duẫn Đường: “ đang hỏi cô.”

Nguyễn Duẫn Đường ngăn Thẩm Hương Hương , khẽ một tiếng Lưu Sở Hương: “Không điều chế chẳng lẽ là ông điều chế chắc?”

Lưu Sở Hương tức đến mức hộc m.á.u. Ông nén giận, c.ắ.n răng : “Nếu cô thực sự kỹ thuật , cái loại nước hoa tệ hại đó?”

“Loại nào cơ?” Nguyễn Duẫn Đường lộ vẻ nghi hoặc.

Lúc , Chu Xem Nghiên mới thong thả lên tiếng: “Lần lẽ đưa nhầm lọ nước hoa cho họ, cho nên ông ngửi nhầm thứ khác.”

Lưu Sở Hương kinh ngạc ông . Mà Julia lúc như bừng tỉnh đại ngộ, ha hả : “ bảo mà, lọ nước hoa thế nào cũng giống phong cách của Đường Đường.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-380-su-that-phoi-bay.html.]

Nói , cô liếc Nguyễn Duẫn Đường: “Lúc đầu còn tưởng cô đổi gu độc lạ, nên cũng tiện hỏi nhiều.”

Nguyễn Duẫn Đường lúc mới hiểu vẻ mặt ngập ngừng đó của Julia là vì .

Còn Lưu Sở Hương khi kinh ngạc, tin đó là sự thật, lạnh: “Đây chắc là các thông đồng với để bao che cho cô chứ gì.”

Julia thực sự hết kiên nhẫn, định mắng thì Nguyễn Duẫn Đường tiến lên một bước, : “Lọ nước hoa tham gia bình chọn hiện giờ cũng đang ở đây, lấy cho ông thử nhé?”

Nghe , Lưu Sở Hương chút d.a.o động, định gật đầu thì tay áo bỗng ai đó kéo .

Tô Diệp từ lúc kết quả chấm điểm im lặng lời nào. Sắc mặt cô trắng bệch, nhưng vẫn c.ắ.n môi lên tiếng: “Sư phụ đừng , nếu đồng chí Nguyễn như ...”

Lưu Sở Hương đau lòng đồ , quét mắt qua những đang về phía Nguyễn Duẫn Đường, ông thở dài, tâm tư vô cùng phức tạp. Thật đúng là trời xui đất khiến!

Tô Diệp thần sắc của Lưu Sở Hương, rũ mắt che giấu vẻ u ám, ngón tay siết c.h.ặ.t. Cô về phía đang vây quanh như chúng tinh phủng nguyệt ở đằng xa, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t đến phát run. Cô ngờ Nguyễn Duẫn Đường thực sự kỹ thuật , thậm chí thua cô chỉ vì đưa nhầm nước hoa.

Nói , việc cô trở thành đồ của sư phụ đều là... đều là trộm của khác ? Cô thể chấp nhận kết cục .

Hồi lâu , thấy Lưu Sở Hương đầu về hướng đó với vẻ do dự, cô vội vàng kéo tay áo ông : “Sư... Sư phụ.”

Lưu Sở Hương thu hồi tầm mắt, hốc mắt đỏ bừng của đồ , lòng thắt : “Diệp Nhi, yên tâm , hối hận khi thu con đồ . Cái coi trọng nhất vẫn là tính cách và nhân phẩm.”

Nga

Nghe , Tô Diệp mới nhẹ lòng, nặn một nụ yếu ớt. giây tiếp theo, Lưu Sở Hương vẫn đầu nhận lấy bình nước hoa trong tay Nguyễn Duẫn Đường. Ông chung quy vẫn là kẻ say mê nghề nghiệp.

Nút bình mở, một mùi hương gỗ độc đáo, thanh tao dũng mãnh ùa khứu giác. Lưu Sở Hương kinh ngạc trừng lớn mắt.

Thứ ... nước hoa ... Ông Nguyễn Duẫn Đường: “Cái thật sự là do cô ?”

 

 

Loading...