Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 371

Cập nhật lúc: 2026-04-13 20:00:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cao tay thật!”

Thẩm Hương Hương xong vẻ mặt đầy bội phục, thậm chí cực kỳ may mắn vì lúc giao hảo với Nguyễn Duẫn Đường.

Nguyễn Duẫn Đường cùng cô tán gẫu vài câu mới về nhà.

Mấy ngày nay bởi vì thương thế của Giang Dữ Bạch hơn nhiều, những việc tồn đọng đó liền ập tới, bận đến mức chân chạm đất.

Nguyễn Duẫn Đường ăn cơm xong, để một phần ủ ấm trong nồi, trêu chọc chú ch.ó nhỏ một chút trở về phòng.

Như thường lệ, cô gian tiếp tục điều chế nước hoa mà Giang Lệ yêu cầu.

Ngày hôm .

Sau khi thức dậy, cô thấy thức ăn ủ ấm trong bếp ăn hết, bát đũa cũng rửa sạch, bên cạnh còn đặt một phần bánh rán vàng ươm và cháo loãng.

Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc trong chớp mắt, thong thả ăn xong bữa sáng, suy nghĩ một chút để một tờ giấy nhắn mới rời .

Mấy ngày nay hai bận rộn gặp mặt , Giang Dữ Bạch mỗi khi cửa sớm về muộn đều sẽ để giấy nhắn.

Nga

Nguyễn Duẫn Đường cảm giác loại tình cảm "tế thủy trường lưu" cũng khá .

Tới xưởng, đến cửa thấy một đám công nhân vây quanh.

“Đồng chí Nguyễn, hôm qua thật ngại quá, chúng cũng chỉ là hiểu lầm, cô ngàn vạn đừng so đo nhé!”

, xin cô! Xin !”

Nguyễn Duẫn Đường bọn họ sợ mang thù, chỉ nhạt nhẽo gật đầu tránh .

Thấy , sắc mặt đám trắng bệch, lo lắng:

“Cô chắc sẽ mang thù nhỉ, đến lúc đó mà cho tổ chúng mấy cái máy móc kém chất lượng thì ?”

Cả đám đều lo lắng, chỉ một ở góc khẩy một tiếng:

“Cô chừng mấy ngày nữa là đuổi việc , các lo lắng cái gì?”

Vẻ căng thẳng của đám nhạt , nhưng kìm :

hiện tại bản vẽ thiết kế của bộ phận máy móc trong xưởng đều là do cô vẽ, đến lúc đó Julia thật sự sẽ đuổi việc cô ?”

Cả đám lâm trầm mặc.

Đứng cách đó xa, Tô Diệp rũ mi mắt xuống, che giấu sự u ám trong đáy mắt, ngón tay dần dần nắm c.h.ặ.t.

……

Tương tự, trong văn phòng, Lưu Sở Hương cũng đang tranh luận với Julia.

“Cho dù cô cống hiến , nhưng để cô điều hương căn bản chính là hủy hoại xưởng của chúng . Đến lúc đó cho dù đuổi việc cô , bà cũng bắt cô rời khỏi tổ nghiên cứu chế tạo, cho cô sang bộ phận máy móc cũng !”

Julia đau đầu day day huyệt thái dương:

nhiều , đó chỉ là sai lầm, căn bản trình độ thật sự của cô !”

Lưu Sở Hương căn bản tin, mỉa mai :

“Hừ, một cuộc khảo hạch mà sai lầm đến mức độ đó, trình độ của cô xác thật chẳng gì.”

Julia lười nhiều với ông , trực tiếp đập bàn: “Được, cứ theo lời ông !”

Lưu Sở Hương lúc mới hài lòng dậy rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-371.html.]

Trở văn phòng thấy đồ đang chờ, ông khẩn trương tiến lên: “Sao con?”

Tô Diệp c.ắ.n môi: “Không gì ạ, chỉ là con chút lời tiếng …”

Nghe , sự hài lòng của Lưu Sở Hương biến mất, giây lát , ông thấp giọng :

“Kỹ thuật điều hương của cô xác thật chẳng gì, nhưng bởi vì bản vẽ thiết kế máy móc của cô , Julia và cả xưởng đều thể để cô rời .”

Tô Diệp ánh mắt tối sầm , thấp giọng : “Kể cả khi cô đem bản vẽ thiết kế bán cho xưởng khác ?”

“Cái gì?” Lưu Sở Hương kinh hãi, “Con ?”

Tô Diệp c.ắ.n c.ắ.n môi: “Con cũng chắc chắn, con chỉ Hạ Triết Lễ ở tổ chúng ý tưởng , mấy hôm còn xin nghỉ về nhà một chuyến, hôm qua trở về liền tìm đồng chí Nguyễn…”

Sắc mặt Lưu Sở Hương tức khắc trầm xuống.

Hạ Triết Lễ thì ông , chính là Hạ gia đưa tới rèn luyện, đúng hơn là để tránh họa.

Hạ gia là cái gia đình thế nào chứ, ở Hồng Kông hô mưa gọi gió cũng quá lời, sản nghiệp liên quan nhiều đếm xuể!

Lúc ông đồng ý để vị quý thiếu gia xưởng, cái thì !

Ông lập tức xoay tìm Julia vạch trần cái thứ "ăn cây táo rào cây sung" Nguyễn Duẫn Đường .

Tô Diệp thấy vội vàng ngăn ông : “Sư phụ, con cũng chỉ là suy đoán, chừng đây chỉ là hiểu lầm thôi.”

Lưu Sở Hương bước chân tạm dừng, trầm tư một lát dặn dò:

“Vậy con giúp để mắt đến, bất luận chuyện gì nhất định tới báo cho .”

“Vâng ạ.”

Khóe môi Tô Diệp nhếch lên, xoay cửa.

……

Nguyễn Duẫn Đường cùng Thẩm Hương Hương điều hương đến giữa trưa, cô đồng hồ, gì.

Thẩm Hương Hương liếc mắt cửa, hận sắt thành thép : “Cái tên Mạnh Hạo Tư đó đúng là đồ vô tích sự!”

gặp Julia.”

Nguyễn Duẫn Đường một tiếng ngoài.

Mãi hai tiếng cô mới , trong phòng thêm một .

Đó chính là Mạnh Hạo Tư mất tích nhiều ngày.

Hắn râu ria xồm xoàm, ngũ quan tuấn tú ban đầu giờ phần tang thương, chiếc áo khoác gió vốn phóng khoáng nay nhàu nhĩ mặc bao nhiêu ngày, còn nồng mùi khói t.h.u.ố.c.

Nguyễn Duẫn Đường lùi về , bịt mũi, lạnh nhạt : “Đã hẹn 12 giờ, bây giờ hơn hai giờ .”

Mạnh Hạo Tư ánh mắt ảm đạm liếc cô một cái, đôi môi mấp máy mấy nhưng gì, bèn dậy chuẩn rời .

Nguyễn Duẫn Đường bóng lưng , nhịn lên tiếng:

“Trên đời chỉ tình yêu, cũng tình yêu thì sống nổi. Nếu cứ như , thì chỉ chứng minh là một tên phế vật.”

Bước chân Mạnh Hạo Tư khựng , đột nhiên đầu: “Cô dựa như ?”

“Chỉ cô là xứng nhất!”

 

 

Loading...