Nha đầu dám Lưu Sở Hương xin cô ? Xin thì thôi , còn tay thư xin một nghìn chữ…
Sắc mặt Lưu Sở Hương tức đến tái , cuối cùng thậm chí còn tức đến bật .
“Nha đầu nhà cô cũng thật dám .” Ông dùng ánh mắt âm u chằm chằm Nguyễn Duẫn Đường, giọng lạnh lẽo đến rợn .
Julia cũng cảm giác điều gì đó, khỏi đưa tay kéo Nguyễn Duẫn Đường. Nguyễn Duẫn Đường đầu mà thẳng Lưu Sở Hương, nhạo: “Sao nào? Ngài dám ?”
“Có gì mà dám.” Lưu Sở Hương nặng nề cô, lạnh lùng phun một tiếng.
Chẳng qua chỉ là một kẻ vô dụng ngay cả tầng hương , giữa và của nước hoa cũng phân biệt , những điều cô đưa chẳng qua cũng chỉ là lời suông. Chờ cô Lá con đ.á.n.h bại, chỉ thể lủi thủi cút .
Nghĩ đến đây, ông trìu mến về phía Tô Diệp đang đầy vẻ căng thẳng, :
“Lá con, cần căng thẳng như . Để em thi đấu với cô quả thực là g.i.ế.c gà dùng d.a.o mổ trâu, nhục em .”
Tô Diệp sắc mặt chút hổ, lướt qua những ánh mắt nóng rực xung quanh, c.ắ.n môi :
“Sư phụ ngài đừng , đồng chí Nguyễn chỉ là phát huy mà thôi.”
“Hừ, em thì lương thiện quá, còn giúp cô tìm cớ!” Lưu Sở Hương vui .
Nguyễn Duẫn Đường hai thầy trò họ đối thoại, khóe môi nhếch lên: “Nếu đại sư Lưu đồng ý, xin mời ở đây chứng!”
Nói xong, để đảm bảo nhóm lâm thời trở thành kẻ ba , cô gọi phục vụ lấy giấy b.út, một bản thỏa thuận đơn giản đưa cho Lưu Sở Hương.
“Đại sư Lưu đồng ý , ký một bản thỏa thuận bằng văn bản chắc ngài để ý chứ?”
Lưu Sở Hương sắc mặt khó coi lườm cô một cái: “Chẳng lẽ cô nghĩ sẽ đổi ý?”
“Người lo lắng đổi ý là mới đúng chứ!” Nguyễn Duẫn Đường sắc mặt đổi, nhướng mày : “Vậy đại sư Lưu ký xuống càng thêm yên tâm ?”
Lưu Sở Hương nghĩ cũng thấy , chỉ cảm thấy mặt vụng về như lợn, tự đưa điểm yếu tay ông .
Lúc , Tô Diệp đột nhiên kéo tay áo ông , nhỏ giọng khuyên:
“Sư phụ, là thôi ạ. Con và đồng chí Nguyễn vốn cùng một xưởng, hà tất tranh giành những thứ .”
Nói , cô về phía Nguyễn Duẫn Đường bằng ánh mắt đầy thiện ý:
“Đồng chí Nguyễn, chị ? Chuyện cứ thế bỏ qua , em cũng tham gia dây chuyền sản xuất mới nào cả.”
Nguyễn Duẫn Đường đối diện với ánh mắt thiện của cô nhưng hề cảm động. Vừa cô và Lưu Sở Hương cãi như , cô đều im thin thít, đến bây giờ sự việc thành kết cục định, cô đột nhiên mặt là ý gì?
Nguyễn Duẫn Đường đột nhiên nảy sinh ác cảm với cô , lạnh nhạt : “Chuyện tính là bỏ qua , do quyết định .”
Tô Diệp cảm nhận sự lạnh nhạt của cô, sắc mặt cứng đờ.
Lưu Sở Hương đẩy tay đồ , xoẹt xoẹt ký tên hung hăng đập bản thỏa thuận lên bàn mặt Nguyễn Duẫn Đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-360-giay-trang-muc-den.html.]
Nguyễn Duẫn Đường lướt qua chữ ký rõ ràng, khóe môi hài lòng nhếch lên.
Lưu Sở Hương nghĩ nghĩ : “ mà, cuộc thi nên một kỳ hạn chứ.”
“Không sai.” Nguyễn Duẫn Đường gật đầu, ông vặn đề xuất điều cô .
Lưu Sở Hương mắt khẽ động, lập tức quyết định: “Vậy kỳ hạn một tuần!”
Trong nháy mắt, kinh ngạc về phía ông . Julia càng là lập tức nghiến răng :
“Nghiên cứu phát triển sản phẩm nhanh nhất cũng mất nửa tháng, bình thường còn mất hơn một tháng, đây còn là thi đấu, ông giới hạn thời gian ngắn như thể điều chế cái gì?”
Lưu Sở Hương liếc Tô Diệp, cong môi : “Lá con, em thể chứ?”
Tô Diệp cúi đầu, , nắm c.h.ặ.t góc áo : “Con thể.”
“Thấy ?” Lưu Sở Hương khinh thường Nguyễn Duẫn Đường, “Nếu cô ngay cả điểm cũng thì cũng cần thi nữa, trực tiếp nhận thua .”
“Ông thật quá đáng!” Julia tức giận ném ly.
Nguyễn Duẫn Đường đưa tay nắm lấy tay bà, gật đầu trấn an với Lưu Sở Hương:
“Được, chúng cứ hẹn một tuần.”
“Ta một tuần là thứ đồ cẩu thả, mà là một tác phẩm đảm bảo chất lượng.” Lưu Sở Hương cao giọng nhắc nhở.
“ đương nhiên , cần ngài nhảm nhiều.” Nguyễn Duẫn Đường đáp.
Lưu Sở Hương nghẹn họng, lập tức hừ lạnh một tiếng đầu . Bàn ăn tạm thời khôi phục tiếng ăn uống như ban đầu.
Nga
vô ánh mắt đều liên tiếp về phía Nguyễn Duẫn Đường, xen lẫn những tiếng thì thầm to nhỏ. Phần lớn đều thảo luận cô sẽ thua t.h.ả.m hại thế nào đuổi thê t.h.ả.m .
“ thấy Julia cũng che chở nổi cho cô !”
“ , cô thấy Julia mặt đầy lo lắng ăn ngon ?”
…
“Ăn cơm cũng nhét nổi miệng các ?” Julia hung hăng lườm một cái sang Nguyễn Duẫn Đường, môi mấp máy: “Đường Đường, xin , chuyện là do xử lý .”
“Không , đừng lo lắng, chị còn rõ thực lực của em ?” Nguyễn Duẫn Đường an ủi.
Julia quả thực quá lo lắng, bà thoáng yên tâm, vô tình liếc sang bên trái, vặn đối diện với một đôi mắt ngấn nước đầy vẻ cẩn trọng. Bà sững sờ, xua tay với Tô Diệp tỏ ý , đầu Nguyễn Duẫn Đường, đắn đo một lát :
“Đường Đường, chị hy vọng cuộc thi sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ hữu hảo trong đội của chúng .”
Nghe , Nguyễn Duẫn Đường đầu, vặn cũng thấy ánh mắt kịp thu hồi của đối diện, cô nhíu mày, dời tầm mắt chỗ khác.