“Hơn nữa ông vốn tính tình kém, miệng ch.ó mọc ngà voi, nhưng thực chất ông thật tâm truyền thừa tài nghệ , cho nên mới kén cá chọn canh, lăn lộn nhiều năm như mà vẫn tìm thích hợp.”
Còn một điểm bà , đó là thực Lưu Sở Hương cũng hài lòng với Tô Diệp.
Chỉ vì Tô Diệp nỗ lực, tính tình cứng cỏi, nên trong lúc tìm truyền thừa ưng ý, Lưu Sở Hương mới chọn cô .
Nghĩ đến đây, bà mắt, thử thăm dò:
“Đường Đường, cô chế một lọ nước hoa khác, hoặc lấy lọ nước hoa cô từng điều chế cho Lưu đại sư xem thử ?”
“Không cần .” Nguyễn Duẫn Đường dứt khoát cự tuyệt.
Tính tình hợp, dù trong tay ông thứ khiến cô động tâm đến mấy, cô cũng lười chịu đựng cái loại tính khí đó.
Julia cũng nhận hai thật sự hợp, nên khuyên nữa, ngược :
“Xưởng chúng chuẩn mở một dây chuyền sản xuất khác, Đường Đường, cô thử nghiên cứu phát triển sản phẩm mới ?”
“Hiện tại đang bận giúp bạn điều chế nước hoa, sợ là lo xuể nhiều việc quá.” Nguyễn Duẫn Đường khó xử từ chối.
Julia suy nghĩ một chút :
“Không , thể đợi cô rảnh. Lần nghiên cứu phát triển sản phẩm tuyệt đối sẽ khác nhúng tay , quyền giao cho cô.”
Julia đến mức đó, Nguyễn Duẫn Đường nghĩ dù cũng là kiếm tiền cho chính , liền gật đầu đồng ý.
Trở phòng điều hương, cô đem tin tức báo cho Thẩm Hương Hương.
Thẩm Hương Hương lập tức tràn đầy ý chí chiến đấu:
“Chúng đương nhiên chứ! Tổ bên chẳng cũng sản phẩm mới sắp mắt ? Lại còn lão già chỉ đạo nữa!”
“Chúng cũng một sản phẩm mới, hung hăng vả mặt bọn họ!”
Nguyễn Duẫn Đường bất đắc dĩ mỉm , thấy cô hứng thú như nên cũng gật đầu, đó ngoài chuẩn báo cho Mạnh Hạo Tư.
Thời gian qua, những bản vẽ thiết kế máy móc đơn giản cô đưa cho Mạnh Hạo Tư đưa sử dụng dây chuyền sản xuất, hiệu suất của xưởng tăng vọt, cô cũng thu về ít tiền lợi nhuận.
Tuy nhiên, cô bảo Julia cứ với bên ngoài rằng tất cả là công lao của Mạnh Hạo Tư, khiến bộ phận kỹ thuật hiện giờ đều coi Mạnh Hạo Tư như thần tượng.
Vừa tới cửa, cô thấy Mạnh Hạo Tư đang vẻ nghiêm túc dạy bảo đám ở bộ phận máy móc.
“Muốn đạt trình độ như thì nghị lực, kiên trì, học tập và sự tích lũy đều thể thiếu…”
“Phụt.” Nguyễn Duẫn Đường nhịn thành tiếng.
Đám đàn ông thép ở bộ phận máy móc tức giận trừng mắt sang, thấy là một cô gái xinh thì nhịn quát:
“Cô cái gì mà ? Lão đại chúng quá đúng còn gì!”
“ là đúng.” Nguyễn Duẫn Đường nén vẫy tay với Mạnh Hạo Tư.
Mạnh Hạo Tư chút hổ, vỗ một cái đầu mở miệng: “Đừng lung tung, việc !”
Nga
Nói xong, sải bước về phía Nguyễn Duẫn Đường, ngượng ngùng gãi đầu:
“Bọn họ cứ nhất định bắt vài câu, nên mới bừa thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-353-nghien-cuu-san-pham-moi.html.]
Nguyễn Duẫn Đường hiểu cho tâm lý hư vinh của trai trẻ, gật đầu :
“Cậu đem cái máy chưng cất thứ ba bảo , sản xuất thêm một lô nữa .”
“Sao thêm nữa?” Mạnh Hạo Tư tò mò.
Nguyễn Duẫn Đường định đổi thành viên tổ, nên trực tiếp : “Xưởng mở dây chuyền sản xuất mới, Julia giao cho tổ chúng phụ trách.”
Mạnh Hạo Tư kinh ngạc, nhưng đó là vui mừng khôn xiết.
Cậu luôn cảm thấy ở trong tổ ngoài việc máy móc thì chẳng giúp gì, thời gian vì theo đuổi đối tượng mà suốt ngày ngâm ở tổ bên .
Tổ của thua, vốn áy náy, giờ thấy xưởng giao dây chuyền mới cho Nguyễn Duẫn Đường, cũng thấy nhẹ lòng.
“Được, nhất định sẽ thật nghiêm túc.” Cậu cam đoan.
Nói thêm vài câu nữa, Nguyễn Duẫn Đường rời , Mạnh Hạo Tư cũng chuẩn bộ phận, đầu thấy Tô Diệp bên cạnh, mắt sáng lên, bước nhanh tới.
“Lá con, em đến từ lúc nào ?”
“Vừa mới thôi.” Tô Diệp rũ mắt, mím môi.
Mạnh Hạo Tư thấy sắc mặt cô , lo lắng hỏi: “Em thấy khỏe ở ?”
“Không .” Tô Diệp nặn một nụ , nghi hoặc hỏi:
“Vừa và đồng chí Nguyễn về dây chuyền sản xuất mới gì đó, là chuyện gì ?”
Mạnh Hạo Tư cô hỏi liền kể hết chuyện, vui vẻ nhe răng :
“Tốt quá , chúng cũng cần áy náy nữa.”
“ áy náy cái gì chứ?” Tô Diệp đột nhiên ngước mắt, cánh môi c.ắ.n đến trắng bệch, “ thắng bằng thực lực, cũng bảo giúp đỡ.”
Mạnh Hạo Tư ngẩn , nhận lỡ lời, luống cuống giải thích:
“Không… , ý đó. Là tự thấy áy náy thôi, liên quan đến em. Lá con của chúng đương nhiên là thắng bằng thực lực !”
Tô Diệp khuôn mặt lo lắng của phản chiếu trong đôi mắt , chợt hồn, thu cảm xúc, : “ trêu thôi.”
Mạnh Hạo Tư nụ của cô gái, trái tim đang treo lơ lửng chợt thả lỏng, khuôn mặt tuấn tú ửng đỏ.
“Lá con bây giờ cũng hư đấy.”
Cũng?
Nụ nơi khóe môi Tô Diệp nhạy cảm cứng đờ, nhưng chỉ một lát phất tay :
“Mau về , cũng việc đây.”
Mạnh Hạo Tư hề gì, lưu luyến từng bước trở về bộ phận của .
Tô Diệp xoay , nụ môi lập tức biến mất.