“Nguyễn đồng chí.”
Kiều Thúy xách theo hai dải thịt khô cùng một túi hoa quả, cùng con gái cửa. Khuôn mặt luôn luôn vênh váo tự đắc giờ lộ vẻ nản lòng, còn cái khí thế kiêu ngạo . Nguyễn Duẫn Đường phỏng chừng bà Trần Cương hung hăng giáo huấn một trận.
“…… Hôm nay tới xin , chuyện thật ngại quá.” Kiều Thúy đưa đồ vật tay , cứng đờ .
Nga
Nguyễn Duẫn Đường liếc mắt một cái, nhận: “Không cần, lời xin nhận, đồ vật thì mang về .”
Sắc mặt Kiều Thúy trong nháy mắt trở nên khẩn trương: “Nguyễn đồng chí, là sai, cô ngàn vạn đừng so đo với .”
Trần Tri Sương theo phía bà , thấy hèn mọn như thế, c.ắ.n răng : “Nguyễn đồng chí, chẳng lẽ cô cứ nhất định thấy cha ly hôn thì cô mới vui vẻ ?”
“Tri Sương, đừng như .” Kiều Thúy kéo con gái một cái, ánh mắt Nguyễn Duẫn Đường, nức nở : “Nguyễn đồng chí, Tri Sương cũng cố ý, chỉ là lão Trần nhà vì chuyện của cô mà cãi to với một trận, còn…… còn ly hôn với !”
Nghe tiếng, đáy mắt Nguyễn Duẫn Đường xẹt qua tia kinh ngạc, theo đôi con , mặt vô biểu tình : “Cho nên, các liền đạo đức bắt cóc , bắt nhất định tha thứ cho các , giúp các với Trần Phó Chính ủy ?”
“Sao cô chuyện khó như ?” Trần Tri Sương c.ắ.n răng phẫn hận trừng mắt cô.
Trong thời gian đều là bởi vì Giang Dữ Bạch vì cái phụ nữ tiện nhân , cư nhiên đem chuyện cô tỏ tình báo cáo lên chỗ cha cô . Dẫn tới việc cô Trần Cương nhốt hơn một tháng, ngay cả bên đoàn văn công cũng cha cô xin nghỉ bệnh, lỡ mất cơ hội thăng chức.
Nguyễn Duẫn Đường bỏ qua hận ý trong mắt cô , cạn lời : “ toạc mục đích của các , thì thành lời khó ? Sao các tâm tư các dơ bẩn ?”
Chưa đến việc Kiều Thúy giúp đỡ Nguyễn Mạt Lị châm chọc thiết kế cô nhiều , chỉ bằng việc Trần Tri Sương đối với cô đầy ngập hận ý, cô chẳng sợ giúp đôi con cũng chẳng lợi lộc gì, thì cô thà giúp còn hơn!
“Cô ——” Kiều Thúy lời mặt cũng banh nữa, bất quá nghĩ đến lời chồng , vẫn là cực lực đè nén xuống, nức nở : “Phải , là chúng vấn đề, tùy cô mắng thế nào cho hả giận, chỉ cần cô thể tha thứ cho là .”
“ rảnh mắng bà, đến giờ ăn cơm , phiền các rời cho.” Nguyễn Duẫn Đường mới sẽ cho các nàng cơ hội diễn trò.
Kiều Thúy thấy cô dầu muối ăn, đáy lòng nôn nóng hận thể quỳ xuống cho cô xem. Trần Tri Sương vội vàng túm c.h.ặ.t t.a.y áo , liếc mắt về phía cổng sân. Kiều Thúy đầy đầu dấu chấm hỏi , liền thấy đám quân tẩu trong khu nhà gia thuộc bộ xách theo đồ vật tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-345-dao-duc-bat-coc.html.]
“Nguyễn đồng chí! Chuyện là chúng , hôm nay chúng tới xin cô!”
Mười mấy phụ nữ chen chúc trong phòng khách rộng 30 mét vuông của Nguyễn Duẫn Đường đến mức còn chỗ đặt chân. Huống chi tay các bà còn xách theo rau quả tươi mới.
“Không cần , đều về .” Nguyễn Duẫn Đường đồng dạng lãnh đạm tống cổ .
Đám quân tẩu nháy mắt sắc mặt cứng đờ, nhỏ giọng : “Nguyễn đồng chí, xác thật là chúng ham món lợi nhỏ, hiểu lầm cô. Lần chúng bệnh viện kiểm tra , những nốt ban đỏ đó chính là do dị ứng. Còn …… Còn cái t.h.u.ố.c đuổi muỗi miễn phí của Nguyễn Mạt Lị cũng vấn đề, bác sĩ chứa t.h.u.ố.c sát trùng gì đó, căn bản thể phun lên !”
“Đồ miễn phí quả nhiên đồ !”
“ đúng ! Tâm tư con bé Nguyễn Mạt Lị cũng thật ngoan độc!”
“Đâu giống Nguyễn đồng chí nhà chúng , thiện lương vô tư, là chúng mắt tròng!”
“Nguyễn đồng chí , cô ngàn vạn đừng chấp nhặt với chúng , chúng chỉ là một đám nhà quê hiểu việc đời thôi!”
Một vòng cô một câu một câu xong, thấy biểu tình của Nguyễn Duẫn Đường vẫn đổi, một chút ý tứ tha thứ cũng , câu chuyện khỏi ngừng . Không khí dần dần đình trệ xuống.
Lúc , Trần Tri Sương đột nhiên nức nở : “Các vị tỷ tỷ thẩm thẩm đừng phí công nữa, cháu mới xin xong, Nguyễn đồng chí tuyệt đối sẽ tha thứ cho chúng cháu, thậm chí chẳng sợ cha cháu cùng cháu ly hôn, cô cũng sẽ tha thứ cho cháu……”
Nghe , đám quân tẩu khiếp sợ thôi: “Gì cơ? Trần Phó Chính ủy ly hôn với chị dâu? Vì a?”
Đỉnh đầu chịu đựng ánh mắt đồng tình của , Kiều Thúy nan kham cúi đầu, một câu cũng phun . Trần Tri Sương thấy , mở miệng: “Haizz, còn bởi vì chuyện của Nguyễn đồng chí…… Cha cháu , nếu Nguyễn đồng chí thể tha thứ cho cháu, cha cháu liền ly hôn với !”
Nói đến cuối cùng, vành mắt cô đỏ bừng, nước mắt rào rạt rơi xuống, đáng thương vô cùng về phía Nguyễn Duẫn Đường khẩn cầu: “Nguyễn đồng chí, cô cô…… Cô liền tha thứ cho .”
Mọi xung quanh tiếng, hai con đến thê t.h.ả.m, khỏi về phía Nguyễn Duẫn Đường, thấp giọng khuyên nhủ: “Nguyễn đồng chí, chuyện của chúng thì thôi , cô tính toán tha thứ chúng cũng thể gì hơn, chính là chuyện của chị dâu Kiều quan hệ đến hôn nhân của chị và Trần Phó Chính ủy a! Chẳng lẽ cô nhẫn tâm chị dâu Kiều lớn tuổi thế còn thành phụ nữ ly dị ?”