“Tớ uống , các uống !” Tô Diệp liên tục xua tay.
Thấy , Nguyễn Duẫn Đường trực tiếp rót cho Mạnh Hạo Tư và Ôn Hoài Ngọc mỗi một ly đầy, khi định rót cho Kiều Tố Cẩm, cô sắc mặt khó coi lắc đầu:
“Chị uống, các em uống .”
Cô cũng đủ xui xẻo, tiệm cơm lúc hết loại rượu rẻ tiền, chỉ còn một chai Mao Đài, ước chừng ngốn mất bảy đồng tiền cuối cùng còn sót .
Cô oán hận về phía đối diện, thấy Nguyễn Duẫn Đường trực tiếp đặt chén rượu xuống, lập tức hỏi:
“Đồng chí Nguyễn uống thế, gần đây em sầu nhiều chuyện, đúng là cơ hội để mượn rượu tiêu sầu đấy.”
Lời rơi xuống, bàn thoáng chốc tĩnh lặng.
Tô Diệp cùng Mạnh Hạo Tư tức khắc chút ngượng ngùng về phía Nguyễn Duẫn Đường, đầy mặt áy náy.
Đặc biệt là Mạnh Hạo Tư.
Cậu cùng Nguyễn Duẫn Đường mới là một tổ, mà hiện tại vì Tô Diệp thắng cuộc bình chọn mà vui vẻ chúc mừng.
Cậu thì , nhưng Nguyễn Duẫn Đường vì bình chọn mà bỏ ít công sức.
“Xin , hôm nay uống bao nhiêu tớ sẽ bồi bấy nhiêu.” Mạnh Hạo Tư lập tức rót cho Nguyễn Duẫn Đường một ly.
Nguyễn Duẫn Đường nhíu mày, đẩy chén rượu : “Chuyện liên quan đến , trừ phi thật sự chuyện với tớ.”
Lời những còn hiểu, nhưng Tô Diệp cùng Mạnh Hạo Tư rõ mồn một.
Mạnh Hạo Tư lập tức giơ ba ngón tay lên bảo đảm: “Tớ tuyệt đối !”
Mà Tô Diệp cũng nắm c.h.ặ.t góc áo, mím c.h.ặ.t môi, thẹn thùng :
“Tớ…… Tớ thừa nhận ban đầu tớ xác thật chút động lòng, nhưng cuối cùng tớ tuyệt đối tìm Mạnh Hạo Tư nhờ giúp đỡ.”
Nguyễn Duẫn Đường Mạnh Hạo Tư, tên nhóc tâm địa thẳng, cái gì cũng hết lên mặt.
Cậu khẳng định cũng từng do dự, bất quá cuối cùng giữ vững nguyên tắc, cũng đáng quý.
Khóe môi Nguyễn Duẫn Đường nhếch lên, mở miệng, Kiều Tố Cẩm đột nhiên chen :
“Ây da, các em đều là đồng bạn cùng một xưởng, giúp đỡ một chút thì chứ, đồng chí Nguyễn khẳng định sẽ để ý , em keo kiệt như .”
Kiều Tố Cẩm về phía Nguyễn Duẫn Đường.
Cô tuy rằng các cô đang cái gì, nhưng cô thể trơ mắt bữa tiệc chúc mừng tổ chức để lôi kéo Mạnh Hạo Tư bọn họ biến thành sân nhà của Nguyễn Duẫn Đường.
Tuy nhiên, câu tự cho là tiêu sái đại khí của cô Tô Diệp - vốn luôn ít phản bác:
“Không, chuyện vấn đề keo kiệt , những thành quả đó đều là của đồng chí Nguyễn, em thể lợi dụng Mạnh Hạo Tư để trục lợi.”
Sắc mặt cô nghiêm túc, ngữ khí kiên định.
Kiều Tố Cẩm sửng sốt một chút, chút tức giận nắm c.h.ặ.t t.a.y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-342.html.]
Chính đang giúp nó chuyện, nó cư nhiên còn .
Mà Nguyễn Duẫn Đường giờ phút chút thưởng thức Tô Diệp, cũng hối hận vì đó giúp cô và Mạnh Hạo Tư một phen.
Một bữa cơm ăn xong, Kiều Tố Cẩm tiếp tục lôi kéo Tô Diệp nữa, mà sang chuyện với Mạnh Hạo Tư.
Mạnh Hạo Tư bởi vì lời chúc phúc của cô dành cho và Tô Diệp hôm nay, cũng khôi phục vẻ cợt nhả thường ngày.
Hai phía , Nguyễn Duẫn Đường cùng Tô Diệp phía bọn họ, Ôn Hoài Ngọc cuối cùng.
Nguyễn Duẫn Đường sắc mặt lắm của Tô Diệp, thấp giọng :
“Thật gì vui nhất nên thẳng với Mạnh Hạo Tư, não đường hồi đơn giản lắm.”
Tô Diệp trắng bệch mặt về phía hai đang đ.ấ.m vai bá cổ phía , mím c.h.ặ.t môi gật đầu: “Được, cảm ơn .”
Sau đó, cô về phía bên cạnh từ lúc ăn cơm đến giờ hề lộ một tia vui ảm đạm nào, thấp giọng hỏi: “Cậu thấy thất vọng ?”
“Thất vọng cái gì?” Nguyễn Duẫn Đường cô : “Tác phẩm của tớ, tớ tự thích là , đ.á.n.h giá của khác đối với tớ mà , quan trọng.”
Tô Diệp ngẩn ngơ, kinh ngạc cô, thôi, cuối cùng chẳng gì.
Thôi bỏ , chừng lọ nước hoa “độc đáo” chỉ là món đồ chơi cô tùy tay thôi.
“Thật hâm mộ .” Cô khẽ thở dài, buột miệng một câu tự đáy lòng.
Nguyễn Duẫn Đường khuôn mặt đầy tâm sự của cô , nhất thời cũng gì cho , liền im lặng.
Biết nguyên tác, cô Tô Diệp gánh vác trọng trách chấn hưng gia tộc, chuyện khó chỉ dùng vài lời an ủi là xong.
Nga
Kiều Tố Cẩm lơ đãng đầu , thấy hai đang mật chuyện, mày nhíu , vẫy tay gọi Tô Diệp:
“Lá Con, em cùng Hạo Tư còn xem phim ? Hai đứa mau !”
Sắc mặt Tô Diệp đỏ lên, trừng mắt Mạnh Hạo Tư một cái, mới chào tạm biệt Nguyễn Duẫn Đường, theo Mạnh Hạo Tư rời .
Ôn Hoài Ngọc cũng chào tạm biệt Nguyễn Duẫn Đường.
Cậu suốt bữa cơm vẫn luôn một lời, cơ hồ chút cảm giác tồn tại nào, cũng nhanh.
Kiều Tố Cẩm về phía Nguyễn Duẫn Đường, khi ngang qua Ôn Hoài Ngọc, cô liếc một cái để dấu vết, đó hài lòng về phía Nguyễn Duẫn Đường đang cô đơn tịch liêu, đề nghị:
“Đường Đường, để chị đưa em về khu gia thuộc nhé.”
Nguyễn Duẫn Đường xa cách né tránh tay cô , từ chối, cách đó xa đột nhiên truyền đến tiếng của Triệu Cường.
“Tẩu t.ử!”
Kiều Tố Cẩm nhíu mày đầu, liền thấy một gã đàn ông mặt đen, chiếc xe Jeep quân dụng màu xanh đỗ bên đường, đang nhiệt tình vẫy tay với Nguyễn Duẫn Đường.
Trong mắt cô hiện lên vẻ kinh ngạc, đó như hiểu điều gì, Nguyễn Duẫn Đường hỏi: “Đường Đường, đây là ai thế?”