Mạnh Hạo Tư hô to “Oan uổng”, sấn tới dỗ dành thương.
Nguyễn Duẫn Đường bên cạnh màn , sang Kiều Tố Cẩm đang đóng vai đại gia trưởng, thỉnh thoảng khuyên một câu, trêu chọc một câu, khỏi âm thầm bội phục.
Mới một lúc mà đổi sách lược từ Mạnh Hạo Tư sang lấy lòng Tô Diệp, thật là “nhanh, chuẩn, độc”!
Kiều Tố Cẩm lúc chuyển mắt chạm ánh mắt của cô, cho rằng cô đang hâm mộ và ưu thương, khỏi thấp giọng :
“Không , gần đây chị cũng chuẩn hùn vốn mở một xưởng hương liệu, đến lúc đó em thể tới chỗ chị .”
?
Nguyễn Duẫn Đường thật sự chấn kinh .
Nữ chính nguyên tác vẫn luôn là thần y bàn tay vàng, hiện tại còn triển khai cả nghề tay trái thế ?
Kiều Tố Cẩm tựa hồ nghĩ đến cái gì, mở miệng :
“Lát nữa chị mời cùng tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, cùng chúc mừng một chút, đồng chí Nguyễn cũng cùng .”
Nguyễn Duẫn Đường thu suy nghĩ, lắc đầu: “Không cần , các ——”
Không đợi cô từ chối, Kiều Tố Cẩm ôm c.h.ặ.t cánh tay cô: “Cùng , chị nỡ để em một thất vọng buồn bã chứ!”
Nga
Nói xong, cô vẫy tay gọi Tô Diệp và Mạnh Hạo Tư: “Cùng nhé! Tất cả đều mặt!”
Mạnh Hạo Tư cũng cảm thấy ý kiến tồi, lặng lẽ nắm lấy bàn tay nhỏ của Tô Diệp, :
“Vừa lúc Julia cho chúng tan tầm sớm, chúng cùng ăn cơm, đó hai đứa xem phim ?”
Mặt Tô Diệp đỏ bừng lên.
Kiều Tố Cẩm cũng rõ động tác nhỏ của hai , khỏi : “Nếu các em hiện tại tan tầm, chúng luôn bây giờ !”
Nói , cô túm lấy Nguyễn Duẫn Đường kéo ngoài.
Không hổ là xuất quân đội, Nguyễn Duẫn Đường giằng thế nào cũng thoát tay cô , cứ thế lôi xềnh xệch tới cổng xưởng.
“Đồng chí Kiều, thật sự , về nhà còn việc!” Cô lạnh giọng nhấn mạnh.
“Đồng chí Nguyễn, em cần ngại ngùng.” Kiều Tố Cẩm vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô, đồng tình cô:
“Em về thì chuyện gì chứ, về nhà chẳng là cãi với Giang đoàn trưởng ? Còn bằng chúng ở bên ngoài ăn uống vui chơi, thả lỏng tâm tình một chút!”
“……”
Nguyễn Duẫn Đường thật sự cạn lời, vạch trần cô .
Chỗ nào dẫn thả lỏng tâm tình, rõ ràng là lôi dự tiệc mừng công của khác mà?
Kiều Tố Cẩm thấy cô im lặng, khóe môi bất động thanh sắc nhếch lên.
Hiện tại xưởng hương liệu và xưởng máy móc của cô cũng đang trong quá trình trù , chỉ cần lôi kéo Tô Diệp và Mạnh Hạo Tư, trực tiếp đào bọn họ qua là xong.
Còn Giang Dữ Bạch càng là màng vết thương lành chạy về nhà, cô y tá nhỏ tối hôm đó, sắc mặt Giang Dữ Bạch đường về âm trầm đến đáng sợ.
Vừa là gấp chờ nổi về ly hôn.
Sự nghiệp tình yêu của cô sắp nghênh đón song thu hoạch, bố thí chút an ủi cho pháo hôi đáng thương như Nguyễn Duẫn Đường cũng là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-341.html.]
Bị Kiều Tố Cẩm mạnh mẽ ấn trong xe, Nguyễn Duẫn Đường thật sự cạn lời.
Bất quá cũng lên xe , cô cũng chỉ thể ăn thôi.
Tới tiệm cơm quốc doanh, một nhóm năm xuống xe.
Trước khi lên xe, Kiều Tố Cẩm còn cố tình gọi cả thành viên khác của tổ Tô Diệp.
Hạ Biết Lễ sớm rời tung tích, cuối cùng Ôn Hoài Ngọc cũng túm tới.
Kiều Tố Cẩm vung tay lên, tỏ phá lệ nhiệt tình với Nguyễn Duẫn Đường: “Hôm nay em vui, ăn cái gì đều thể, em gọi món !”
Nguyễn Duẫn Đường đối diện với ánh mắt đồng tình của cô , quyết định phụ sự kỳ vọng , gật đầu, cầm lấy thực đơn, đem một loạt món đắt nhất gọi một lượt.
Cá kho, móng giò hầm khoai tây, thịt xào, trứng xào hẹ, thịt bò xào……
Mí mắt Kiều Tố Cẩm giật giật hai cái.
Nguyễn Duẫn Đường tủm tỉm khuôn mặt cứng đờ của cô , ngọt ngào :
“Sao , trong mấy món món đồng chí Kiều thích ăn ? Vậy để gọi thêm nhé?”
“Có , em gọi vặn lắm, đều là món chị thích ăn.” Kiều Tố Cẩm vội vàng ngăn cản, mặt miễn cưỡng nặn một nụ .
“Vậy là .” Nguyễn Duẫn Đường đưa thực đơn cho Mạnh Hạo Tư cùng Tô Diệp: “Các nhanh lên gọi món thích ăn , ngàn vạn đừng khách sáo với chị Tố Cẩm của các .”
“Nếu chị Tố Cẩm giận đấy.”
Kiều Tố Cẩm n.g.ự.c nghẹn ứ, hận thể nhét giẻ miệng Nguyễn Duẫn Đường.
Nghĩ , cô vẫn đầu hào sảng với hai : “ , đồng chí Nguyễn đúng, các em cứ việc gọi.”
Tô Diệp vốn định lắc đầu vì thấy đủ món, nhưng Mạnh Hạo Tư sợ cô ngại ngùng, trực tiếp vung tay gọi thêm một loạt nữa.
“……”
Nụ mặt Kiều Tố Cẩm suýt chút nữa duy trì nổi.
Gần đây chi tiêu quá lớn, đầu tiên là đưa cho Nguyễn Duẫn Đường 500 đồng, hỏi gia đình gom tiền đầu tư xưởng, trong tay hiện tại dựa chút tiền thêm của bản và cầm cố một ít trang sức .
Lần chắc cô gặm màn thầu cả tháng.
Rất nhanh, mười đĩa thức ăn lục tục bưng lên.
Năm bọn họ ăn mười món, ở trong tiệm cơm quốc doanh quả là sự tồn tại ngang tàng, ít ném tới ánh mắt hâm mộ.
“Nào, ăn nhiều một chút, ngàn vạn đừng lãng phí ý của đồng chí Kiều!” Nguyễn Duẫn Đường mời mọc.
Nói xong, cô nhíu mày: “Hôm nay là chúc mừng các , thế mà rượu thì thiếu ý nghĩa nhỉ.”
Khi lời , cô chằm chằm Kiều Tố Cẩm.
Kiều Tố Cẩm gượng một tiếng: “Xác thật xác thật, là chị suy nghĩ chu .”
Nói , cô đầu gọi nhân viên phục vụ, lấy thêm một chai rượu trắng tới.