Nguyễn Duẫn Đường thấy cục diện sắp mất kiểm soát, vội vàng cùng Julia mỗi kéo một , lên tiếng can ngăn.
Lưu Sở Hương ôm n.g.ự.c đau nhói vì tức, giận dữ :
“Julia, tiểu tổ thắng cuộc thi định trong lòng, cần tiếp tục nữa!”
Nghe tiếng, Thẩm Hương Hương tức đến mức xắn tay áo định lao lên, Nguyễn Duẫn Đường vội vàng túm c.h.ặ.t cô nàng kéo ngoài, kéo dỗ:
“Đừng tranh nữa, tớ cũng để ý, nãy chẳng bảo vui lòng chính là ?”
Nghe , Thẩm Hương Hương nghiêm túc cô, bĩu môi : “ nghiêm túc như , là lãng phí ?”
“Lãng phí cái gì, tớ cũng là tùy ý thôi!”
Nguyễn Duẫn Đường khẽ một tiếng, thấy cô nàng trấn an, vội vàng lôi kéo cô nàng cửa.
Bóng dáng hai cô gái biến mất ở cửa, Lưu Sở Hương ghế, thở hổn hển vì tức, giận dữ :
“Nghe xem, chính là tùy tiện chơi chơi thôi, còn cái gì cần thiết lãng phí thời gian!”
Julia nghĩ tới sự việc sẽ phát triển đến nông nỗi , thở dài một tiếng :
“Đường Đường cho dù tùy ý cũng sẽ kém .”
Lưu Sở Hương nhạo một tiếng: “Cô thật đúng là coi trọng nó.”
Julia lập tức định vớt lọ nước hoa Nguyễn Duẫn Đường chế tác lên cho ông ngửi thử.
Vừa mới dậy, giành đưa tới.
Julia nhận lấy nước hoa, cảm ơn với Chu Xem Nghiên.
Sau đó bà rút nút bình , đưa đến mặt Lưu Sở Hương.
Trong nháy mắt, mày Lưu Sở Hương nhíu c.h.ặ.t , gạt phăng tay bà , quát: “Cô cho ngửi cái thứ rác rưởi gì thế !”
“Lưu Sở Hương, ông cho dù ý kiến lớn với Đường Đường thì cũng thể như thế!” Julia trừng mắt, tức giận .
Lưu Sở Hương nghẹn họng, tức giận đến mức ngón tay run rẩy chỉ lọ nước hoa, c.ắ.n răng :
“Chính cô tự ngửi , cô cho dù nghi ngờ tính tình của cũng thể nghi ngờ trình độ chuyên môn của !”
Julia nhíu mày, thu tay về, cúi đầu ngửi thử, nháy mắt khiếp sợ trừng lớn mắt, xác định ngửi thêm cái nữa.
Mùi vị nồng nặc gay mũi tức khắc xộc khiến Julia vứt bỏ lọ nước hoa, đầu hỏi Chu Xem Nghiên:
“Cậu xác định lấy đúng lọ nước hoa của Đường Đường ?”
Chu Xem Nghiên lọ nước hoa, khuôn mặt thanh tuyển ôn nhu vẫn đổi sắc, chắc chắn gật đầu: “ .”
Julia đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Lưu Sở Hương, tức khắc hổ.
Chẳng lẽ Đường Đường thật sự theo sở thích tùy tiện của con bé?
Nga
cái sở thích cũng quá……
……
Bên , trải qua sự trấn an của Nguyễn Duẫn Đường, Thẩm Hương Hương khôi phục bình tĩnh, cũng thẳng mời sư phụ của đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-340.html.]
Nhìn Thẩm Hương Hương hấp tấp rời , Nguyễn Duẫn Đường lúc mới nhớ tới nước hoa của còn lấy, cô đầu về phía văn phòng thì đụng Kiều Tố Cẩm đang ôm hai bó hoa lớn.
“Đồng chí Nguyễn, hôm nay là ngày các cô bình chọn kết quả, cô nỗ lực như chắc chắn thắng nhỉ.”
Kiều Tố Cẩm , đưa một trong hai bó hoa: “Chúc mừng cô!”
Nguyễn Duẫn Đường nhíu mày, nhàn nhạt lắc đầu: “ thắng.”
“Hả?” Kiều Tố Cẩm kinh ngạc trừng lớn mắt, thể tin tưởng kinh hô: “Không thể nào, cô nỗ lực đặc biệt lắm mà, thế mà thắng á!”
Giọng cô thu hút ít công nhân bên ngoài, họ trực tiếp dừng công việc, dỏng tai lên bát quái.
Nguyễn Duẫn Đường thích đề tài bàn tán, nhàn nhạt : “Xác thật thắng, còn việc, phiền cô tránh đường.”
“À .” Kiều Tố Cẩm đồng tình cô, khi nghiêng tránh đường an ủi:
“Đồng chí Nguyễn, cô ngàn vạn đừng đau lòng, tuy rằng Giang đoàn trưởng cũng trở về để ly hôn với cô, công việc của cô cũng thuận lợi, nhưng là con mà, về phía !”
Nguyễn Duẫn Đường khựng , ánh mắt quái dị liếc cô một cái.
“Đồng chí Nguyễn ngàn vạn đừng hiểu lầm, ý gì khác, nếu cô bất luận chuyện gì vui cứ tùy thời tìm tâm sự, nguyện ý khai đạo cho cô.”
Nếu cô thể cực lực kìm nén cái khóe miệng đang nhếch lên tận mang tai thì Nguyễn Duẫn Đường thật đúng là suýt chút nữa thì tin.
Cô nhàn nhạt dời ánh mắt: “Cảm ơn, cần.”
Nói xong, cô bước nhanh rời .
Kiều Tố Cẩm bóng dáng thê lương của cô, thở dài một tiếng, đó cũng sải bước theo.
Không đợi Nguyễn Duẫn Đường đẩy cửa, trong phòng lúc mở cửa .
Nguyễn Duẫn Đường mở miệng hỏi nước hoa của , Kiều Tố Cẩm giành tiến lên.
“Tô Diệp! Chúc mừng em thắng cuộc bình chọn!”
Tô Diệp bó hoa đỏ rực Kiều Tố Cẩm đưa tới mặt, kinh ngạc hồi lâu, đầu về phía Mạnh Hạo Tư.
“Đừng , đây là chị tặng cho em.” Kiều Tố Cẩm đến vẻ mặt nhu hòa.
Mạnh Hạo Tư đối với từ chối cô vẫn còn thực hổ, liền gật đầu với Tô Diệp.
Thấy , Tô Diệp cũng tiện từ chối ý của Kiều Tố Cẩm, liền nhận hoa: “Đa tạ đồng chí Kiều.”
Kiều Tố Cẩm mật vỗ vỗ vai cô , nháy mắt với cô : “Gọi đồng chí Kiều khách sáo quá, về cứ gọi chị là chị Tố Cẩm.”
Tô Diệp chút thích ứng với sự cận quá mức , theo bản năng lùi một bước, né tránh tay cô .
Tay Kiều Tố Cẩm cứng một giây, nhưng để ý mà thu hồi, :
“Chị coi Hạo Tư như em trai ruột từ nhỏ, cũng em cùng ……”
“Cho nên về hai đứa đều là em dâu em trai thiết của chị, việc cứ việc tìm chị!”
Trong nháy mắt, mặt Tô Diệp từ kinh ngạc chuyển sang hổ đến hổ buồn bực, trừng mắt Mạnh Hạo Tư: “Sao lung tung khắp nơi thế!”