Đối diện với khuôn mặt u ám của đối phương, tim cô nàng run lên, vội vàng vẫy tay từ biệt Nguyễn Duẫn Đường:
“Nhà tớ còn việc, đây, mai gặp!”
Nguyễn Duẫn Đường còn kịp túm thì thấy bóng dáng Thẩm Hương Hương nữa.
Người tới yên bên cạnh cô, cảm giác áp bách vô hình từ bốn phương tám hướng ập tới, cái lạnh lẽo theo lòng bàn chân cô chạy dọc lên .
Nguyễn Duẫn Đường nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, tự trấn an : *“Bọn họ vợ chồng thật, gì cảm giác chột như ngoại tình bắt quả tang chứ?”*
Vì thế, cô thẳng lưng, ngẩng đầu lên, lúc đ.â.m sầm đôi mắt thâm trầm, tối nghĩa chút tủi của đàn ông.
Cô mở miệng, khí thế liền xìu xuống.
“Anh… Sao tới đây?”
Nói , giọng điệu của cô khỏi pha lẫn lo lắng: “Chân còn khỏi hẳn, thể chạy lung tung khắp nơi thế ?”
“Thấy em nửa ngày về nhà, chút lo lắng nên đến xem em.” Giang Dữ Bạch , ánh mắt lơ đãng quét qua đàn ông cách đó xa, đồng t.ử chợt khựng , đôi mày nhíu c.h.ặ.t.
Mà Nguyễn Duẫn Đường vẫn chú ý tới ánh mắt của , giờ phút đáy lòng cô sự áy náy nồng đậm cùng vẻ ngượng ngùng bao phủ.
“Lần đừng thế nữa, em chỉ ở cùng đồng nghiệp điều hương thêm một lát thôi.” Nguyễn Duẫn Đường giải thích xong, định đỡ lấy chuẩn rời .
Giang Dữ Bạch thấy cô dường như quên mất phía xa, tâm tình nặng nề ứ đọng chợt tan biến, lên tiếng nhắc nhở:
“Vị đồng nghiệp của em hình như chuyện với em, vẫn luôn em đấy.”
Thân Nguyễn Duẫn Đường cứng , ngước mắt qua, Hạ Biết Lễ quả nhiên còn .
Bó hoa cực lớn vẫn còn ôm trong n.g.ự.c, khuôn mặt như đóa tuyết liên núi cao lộ một tia hoang mang.
Một lát , ôm hoa về phía bọn họ.
“Anh chính là chồng của đồng chí Nguyễn?” Hạ Biết Lễ ngước mắt, ánh mắt dừng Giang Dữ Bạch.
Tầm mắt hai vô hình va chạm, tạo những tia lửa điện trong khí.
Khóe môi Giang Dữ Bạch nhếch lên, cánh tay vòng qua eo Nguyễn Duẫn Đường, tư thái mật ghé sát tai cô hỏi:
“Đây là vị đồng nghiệp nào của em thế?”
Nguyễn Duẫn Đường chút thoải mái gạt tay , nhưng câu hỏi của thu hút sự chú ý, cô mở miệng :
“Đây là Hạ Biết Lễ, thành viên của tổ nghiên cứu nước hoa khác.”
“À, đối thủ cạnh tranh .” Giang Dữ Bạch gật đầu như hiểu rõ, : “Vậy thì gì để , chúng về nhà thôi.”
“……”
Nguyễn Duẫn Đường liếc đối diện vốn dĩ nay thần sắc đổi, nay lơ đến mức sắc mặt trầm xuống, cô vội vàng :
“Anh đừng để trong lòng, gần đây thương nên tâm trạng lắm.”
“Không .” Hạ Biết Lễ khôi phục thần sắc ban đầu, duỗi tay đưa bó hoa qua, “Chúc mừng cô nghiên cứu phát minh nước hoa thành công.”
Nghe , Nguyễn Duẫn Đường tiên liếc bên cạnh, thấy rũ mi mắt xuống, thần sắc đổi, cô mới :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-336.html.]
“Không cần , chúng là đối thủ cạnh tranh, còn tới mức quan hệ thiết để chúc mừng .”
“Lời chúc mừng của cũng chắc bao nhiêu thật lòng, mà cũng sẽ thật lòng chấp nhận tâm ý của , hà tất bộ tịch như ?”
Nói xong, cô dìu Giang Dữ Bạch ngoài.
Hạ Biết Lễ sững tại chỗ.
Trong xe.
Triệu Cường khiếp sợ qua kính chiếu hậu, thấy Đoàn trưởng nhà từ lúc lên xe đến giờ, đuôi lông mày cứ nhếch lên đầy vẻ đắc ý.
Phải rằng lúc nãy đường tới đây, nhiệt độ trong xe lạnh đến mức thể đông c.h.ế.t , khuôn mặt Đoàn trưởng càng trầm đến đáng sợ.
Lúc mới qua bao lâu chứ, vui như nhặt bảo bối .
là vẫn để tẩu t.ử dỗ dành mới xong!
Nghĩ , ánh mắt tự giác dừng Đoàn trưởng lâu hơn một chút, ngước mắt lên liền chạm đôi mắt đen láy, tim run lên, mở miệng giải thích, liền thấy Đoàn trưởng cư nhiên … với ?
Nếu ban ngày ban mặt, Triệu Cường đều cho rằng đang mơ.
“Sao ? Cậu khỏe ?” Nguyễn Duẫn Đường thấy mí mắt giật giật, quan tâm hỏi.
Cơ hồ ngay khi câu dứt, Triệu Cường liền thấy nụ thiện ban nãy của Đoàn trưởng biến mất tăm.
Triệu Cường rùng một cái, vội vàng lắc đầu: “Không ! Chỉ là ngủ ngon thôi, việc gì ạ!”
“Vậy , thế thì trong thời gian nghỉ ngơi cho , đừng đến đón nữa, Giang Dữ Bạch gọi cũng ngàn vạn đừng tới.”
Nguyễn Duẫn Đường xong, sang về phía Giang Dữ Bạch.
Triệu Cường cũng về phía Đoàn trưởng nhà , trái tim treo ngược lên.
Giang Dữ Bạch đối diện với đôi má phồng phồng và ánh mắt ẩn chứa sự uy h.i.ế.p của cô gái nhỏ, khóe môi bất động thanh sắc nhếch lên, gật đầu :
Nga
“ , nghỉ ngơi cho , gọi cũng ngàn vạn đừng tới.”
Nguyễn Duẫn Đường cư nhiên học theo giọng điệu của , vành tai nóng lên, trừng một cái, đầu ngoài cửa sổ.
Trong khí vô hình tản bầu khí ngọt ngào, ái .
Ngay cả Triệu Cường vốn luôn là kẻ "một gân" cũng cảm nhận điều gì đó, mở miệng chuyện nữa, hết sức chuyên chú lái xe.
Ngày hôm .
Nguyễn Duẫn Đường dậy sớm thấy bàn bữa sáng, khỏi :
“Không bảo đồng chí Tiểu Triệu nghỉ ngơi , sai mang bữa sáng tới nữa?”
“Không mang.” Giang Dữ Bạch ngay đó bổ sung, “Cũng mua ở nhà ăn.”
Nguyễn Duẫn Đường xuống đối diện, thần sắc đúng của , quét mắt bát mì rau củ thanh đạm mặt, bỗng nhiên ý thức điều gì, kinh ngạc :