Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 322

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:59:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không thật chúng sẽ báo công an!”

Nguyễn Duẫn Đường đối diện với ánh mắt phẫn nộ của , liếc mắt về phía Nguyễn Mạt Lị với vẻ mặt mang theo sự khiêu khích,

“Cô sắp đặt từng bước từng bước, so với đây quả thật tiến bộ nhiều.”

Mọi lời của cô, nghi hoặc về phía Nguyễn Mạt Lị.

Nguyễn Mạt Lị mặt đầy nghi hoặc khó hiểu, hốc mắt đỏ hoe,

“Chị, chị đang , chị dù đổ tội cũng thể cứ đổ lên em, hôm nay em chỉ đến ăn một bữa cơm, hai ngày nữa em .”

* , cô bé đáng thương sắp đưa về nơi đăng ký hộ khẩu cũ, chuyện thể liên quan gì đến cô chứ?*

“Nguyễn đồng chí, chúng là xịt nước hoa cô mới nổi mẩn, cô đừng đổ tội cho đồng chí Hoa Nhài, chúng mù!”

Nhìn những che chắn mặt Nguyễn Mạt Lị, trừng mắt giận dữ với , Nguyễn Duẫn Đường châm biếm một tiếng, :

“Nước hoa của vấn đề, các tin thì cứ báo công an, còn về nguyên nhân dị ứng của các , từ sớm, chỉ là chính các tin mà thôi.”

Thấy ánh mắt cô trong trẻo, như liệu , những cũng chút nắm chắc, đáy lòng chút do dự.

Lúc , Nguyễn Mạt Lị tiến lên một bước, mắt ngấn lệ thất vọng, nức nở :

“Chị, chị quá đáng thật, chị chẳng là nắm chắc những thím bụng sẽ báo công an bắt chị ?”

Trong nháy mắt, những vốn đang do dự, ánh mắt trở nên kiên định, giận dữ :

“Báo công an thì báo công an, xem kẻ hại sẽ kết cục gì!”

Lúc , Giang Lệ kéo Nguyễn Duẫn Đường lưng , mở miệng :

“Chuyện là chuyện nội bộ trong khu tập thể của chúng , ầm lên Cục Công an thì thể thống gì nữa, là chúng mời quân y đến xem cho hẵng .”

Nghe , hoài nghi , “Đồng chí Giang, cô là chột , bao che tội phạm đấy chứ!”

Giang Lệ bao giờ nhiều chỉ trích thẳng mặt như , lập tức giận dữ :

“Nói bậy bạ, các nổi mẩn căn bản do nước hoa gây , bao che tội phạm gì?”

Kiều Thúy thêm dầu lửa, khuyên nhủ:

“Không thì , nổi nóng thế, báo công an cũng là vì công bằng chính trực ? Cô kích động như ngược giống như cô cũng nước hoa vấn đề …”

Giang Lệ những lời cho tức c.h.ế.t , định gì đó, Nguyễn Duẫn Đường bỗng nhiên túm c.h.ặ.t cô , sang :

“Báo công an , bắt kẻ cho nổi mẩn cũng ngủ yên.”

Nói xong, cô nhanh chân ngoài, đạp xe đạp mất, trông còn sốt ruột hơn bất cứ ai.

Hiện trường rơi một lặng c.h.ế.t ch.óc.

Mọi , chút ngơ ngác.

“Chúng là thật sự hiểu lầm Nguyễn đồng chí chứ.”

Nguyễn Mạt Lị cũng nhíu mày, Nguyễn Duẫn Đường thật sự lập tức chạy về phía phòng thông tin, đáy lòng chút kỳ quái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-322.html.]

chỉ một lát , cô nghĩ thông suốt.

*Nguyễn Duẫn Đường bây giờ còn những nguyên liệu đó vấn đề.*

*Đợi cô gọi công an đến, cuối cùng phán tội của chính , lúc đó mới là màn kịch .*

Nghĩ đến đây, cả đều thoải mái, đối với ánh mắt nghi hoặc mà Kiều Thúy ném tới, nhỏ giọng :

“Cô đang giả vờ cho chúng xem đấy, chừng bây giờ đạp xe đạp chạy mất .”

Lời khiến Kiều Thúy cảnh giác, Nguyễn Mạt Lị nhân cơ hội đề nghị:

“Hay là dì gọi Phó chính ủy Trần và Chính ủy Trịnh tới, cùng xem xét?”

Kiều Thúy ánh mắt quyết đoán, vội vàng gật đầu, sang : “ bây giờ bộ đội gọi quân y tới cho các , các chờ một lát.”

Nói xong, bà cũng chạy .

Nguyễn Mạt Lị chờ xem kịch vui, tự giác gánh vác việc đưa nước ấm, đưa khăn lông cho , cũng thỉnh thoảng châm ngòi hai câu.

Không lâu , Kiều Thúy dẫn hai đàn ông cao lớn và một quân y đến.

Trần Cương cửa một phòng những ghế mây “ai da ai da” kêu la, mày nhíu c.h.ặ.t.

Ông sang Kiều Thúy giận dữ mắng: “Hồ đồ, chỉ vắng nhà một lát mà ngươi gây chuyện !”

Kiều Thúy oan ức vô cùng, định mở miệng, liền thấy đàn ông phía chồng nhanh chân bước tới, đến bên cạnh Giang Lệ, ân cần hỏi han.

Nga

“Tiểu Lệ, đau , đưa em bệnh viện ngay bây giờ?”

“Không đau, chỉ ngứa thôi, mau gãi cho em.”

“Ây da, đau c.h.ế.t , ngốc quá, nhẹ thôi!”

Kiều Thúy chua chát xem xong cảnh hai họ, sang Trần Cương há mồm giận dữ : “ gây chuyện gì, mời ăn một bữa cơm cũng là sai ?”

“Các bà nổi mẩn cũng vì cơm của !”

“Vậy là vì cái gì?” Trần Cương cũng giận dữ .

Kiều Thúy lạnh một tiếng, giọng cao v.út, “Vậy thì ông hỏi em gái Giang, và con dâu nhà họ Giang !”

Trần Cương nhíu mày, định há mồm, Nguyễn Duẫn Đường cùng hai đồng chí công an cùng cửa.

Trần Cương thấy , đồng t.ử khẽ biến, sang Kiều Thúy giận dữ : “Sao ngươi còn gọi cả công an đến?”

Kiều Thúy tức giận trong lòng cũng phản bác, “Sao thể gọi? Chẳng gánh trách nhiệm ?”

Trần Cương tức đến mũi phập phồng, một nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c xuống .

Lúc , Nguyễn Duẫn Đường đến bên cạnh ông ,

“Phó chính ủy, ngài dẫn quân y tới, tiên hãy để quân y xem xem các thím rốt cuộc vì nổi mẩn.”

Trần Cương liếc hai đồng chí công an phía cô, gật đầu, đó hiệu cho quân y bên cạnh.

 

 

Loading...