Bằng với nhan sắc của cô, gả cho một đàn ông diện mạo bình thường như , trông tuổi tác còn lớn hơn cô ít.
Nguyễn Duẫn Đường cũng suy nghĩ của cô , cô đang đầy mặt kinh ngạc Triệu Cường. Cậu ôm một bó hoa tươi gói bằng dải lụa đỏ và giấy dầu sặc sỡ, đưa qua đồng thời còn kẹp theo một phong thư.
“Chị dâu, cái là Đoàn trưởng bảo em đưa tới.” Cậu còn bổ sung: “Hoa là Đoàn trưởng phân phó em hái, đó mang về để Đoàn trưởng tự tay gói đấy.” Nói xong, nhanh như chớp liền chạy mất.
Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc ôm hoa, cầm phong thư, ngăn cũng kịp. Hoa tươi mới hái, cánh hoa còn ướt át, dải lụa còn tỉ mỉ thắt thành hình nơ con bướm, phong thư năm chữ to nét chữ cứng cáp —— *Tặng vợ - Đường Đường.*
Mặt Nguyễn Duẫn Đường nhất thời nóng bừng, trái tim phảng phất như lỡ một nhịp. Không chứ, Giang Dữ Bạch điên ? Không diễn kịch nữa ?
Lúc , Thẩm Hương Hương chạy xem náo nhiệt, ghé bên cô kinh ngạc : “Oa, chồng tặng ? Không nha, một đàn ông thô kệch mà còn lãng mạn phết!”
Lời của cô thốt , ít công nhân trong xưởng đều dừng tay việc, qua bên . Nguyễn Duẫn Đường nhất thời cảm giác mặt càng nóng, đẩy Thẩm Hương Hương một cái, chính bước nhanh trở về phòng điều hương.
Vừa lúc phòng điều hương còn , Mạnh Hạo Tư cũng chạy . Nguyễn Duẫn Đường thở phào nhẹ nhõm, công tác tư tưởng một chút, cô mới chậm rãi mở phong thư . Ánh mắt bỗng nhiên khựng .
Trong phong thư cũng bức thư tình sến súa khiến cô kinh rớt tròng mắt như trong tưởng tượng, mà là một cuốn sổ tiết kiệm màu đỏ. Mà dư trong sổ tiết kiệm…… 2500 đồng?
Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc gấp ba . Đầu tiên là kinh ngạc vì Giang Dữ Bạch đưa tiền cho cô gì, tiếp theo đó là lấy nhiều tiền như ? Cuối cùng đó là trong sổ tiết kiệm kẹp một tờ giấy nhỏ, nét chữ đáng thương vô cùng : *“Vốn định tự tới, bác sĩ cho.”*
Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc hồi lâu, tờ giấy theo kẽ tay trượt xuống. Cô khom lưng nhặt lên, liền thấy mặt tờ giấy còn một dòng chữ —— *Em mà dám trả , sẽ tới tìm em.*
“……” Tay Nguyễn Duẫn Đường đang nhặt tờ giấy khựng một chút, chút bất đắc dĩ chút buồn . Giang Dữ Bạch thật đúng là thấu cô, dẫm trúng ngay điểm yếu của cô.
Lúc , Thẩm Hương Hương đẩy cửa , đầy mặt ghét bỏ : “Chồng còn lời buồn nôn gì cho thế, xem đến vẻ mặt ngọt ngào kìa.”
“???” Đây là ngọt ngào ?
Nguyễn Duẫn Đường nhanh ch.óng nhét cả sổ tiết kiệm và tờ giấy phong thư, bỏ trong túi xách tùy . Thẩm Hương Hương cũng ý định tìm hiểu sâu, mà là thần bí hề hề : “Vừa nãy tớ thấy con chuột thối và Tô Diệp hẹn hò ở nhà ăn đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-312-so-tiet-kiem-cua-giang-doan-truong.html.]
Trong xưởng cung cấp nhà ăn, nhưng Mạnh Hạo Tư và Thẩm Hương Hương căn bản cần ăn cơm tập thể, bất quá Mạnh Hạo Tư bởi vì Tô Diệp nên thường xuyên mò xuống nhà ăn. Đáng tiếc chỉ thể cách mấy cái bàn hòn vọng thê.
“Ngồi cùng ?” Nguyễn Duẫn Đường tò mò hỏi.
Thẩm Hương Hương gật đầu, vuốt cằm : “Con chuột thối hình như chút bản lĩnh, hai .”
Nguyễn Duẫn Đường hỏi nhiều nữa, thời gian lời tạm biệt, về . Vẫn như cũ là cùng Hồ Tiểu Linh về khu đại viện, đến cửa liền thấy Tống Vĩ xách theo một cái bao tải vải bố, gấp chờ nổi chạy tới.
“Dì tàu xe mệt nhọc đang nghỉ ngơi ở nhà khách, bảo mặt bà tới.” Nghe , Nguyễn Duẫn Đường hiểu rõ, cũng hỏi , nhận lấy bao tải cẩn thận xem xét.
Tống Vĩ ở bên cạnh chờ đến nóng ruột, nhỏ giọng thăm dò: “Cái ... tiền nong, các cô gom đủ ?”
Nguyễn Duẫn Đường kiểm tra xong bộ xạ hương, mới ném xuống một câu “Chờ”, phòng. Tống Vĩ sợ cô cầm hương liệu chạy mất, cũng nhà, Hồ Tiểu Linh nhanh ch.óng túm lấy : “ ở chỗ với , sợ cái gì?” Thấy , Tống Vĩ cũng tiện thêm gì.
Không lâu , Nguyễn Duẫn Đường mới xách theo một cái túi lớn , đưa qua. Tống Vĩ nhận lấy , mắt sáng rực lên. Một túi tiền, tờ một xu, một hào, tiền mới, tiền cũ, là gom góp từ khắp nơi. Đếm tiền cũng tốn chút công phu, lập tức xách túi định chui trong nhà : “ về đếm xong sẽ mang tiền cho dì .”
Nguyễn Duẫn Đường ngăn , chỉ chỉ sân nhà : “Đếm ngay mặt , đỡ cho đếm sai trách.”
Tống Vĩ cũng từ chối, mới bước lên bậc thang, liền cái sân sạch sẽ ngăn nắp trồng đầy hoa tươi cho kinh ngạc đến ngẩn . Nguyễn Duẫn Đường quấy rầy , ánh mắt dừng ở lòng bàn chân , khóe môi bất động thanh sắc nhếch lên.
Tống Vĩ chỉ lo thưởng thức phong cảnh trong viện, vẫn để ý những thứ khác, tự nhiên cảm thấy đế giày dính thứ gì. Nguyễn Duẫn Đường còn giúp chuyển đến một cái ghế dựa độ cong mỹ, để đếm tiền.
Tống Vĩ tất cả những thứ , đáy lòng khỏi cảm thấy khó chịu cho Nguyễn Mạt Lị. Đều là chị em ruột, Nguyễn Duẫn Đường sống như chịu giúp đỡ em gái một chút, thậm chí còn liều mạng hãm hại cô , thảo nào Hoa Nhài đầy bụng hận ý như .
Tống Vĩ nhanh ch.óng đếm xong tiền, liền vội vàng rời . Hắn nhanh ch.óng đưa tiền cho Hoa Nhài, báo cho cô Nguyễn Duẫn Đường c.ắ.n câu.
Nga
“Nhiều tiền như , cho dù kiếm lời, tớ cầm cũng thấy khó chịu.”