Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 311: Cắn câu

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:59:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Vĩ giấu sự mừng thầm nơi đáy mắt, mặt giả vờ khó xử: “ chấp nhận trả góp ……”

Nguyễn Duẫn Đường thần sắc do dự hồi lâu, mới vẻ bất chấp tất cả, c.ắ.n răng : “Chiều nay nhất định sẽ thanh toán một ngay mặt.”

Hồ Tiểu Linh kinh ngạc há hốc mồm: “Đường Đường, đào tiền đó, tỉnh táo !”

Nguyễn Duẫn Đường ngạnh cổ : “Thật sự thì tớ bảo Giang Dữ Bạch mượn thêm chút nữa.”

“Đường Đường……” Hồ Tiểu Linh còn khuyên can.

Nga

Tống Vĩ tiến lên một bước, ngăn Hồ Tiểu Linh , với Nguyễn Duẫn Đường: “Chúng một lời định nhé, cô hiện tại chuẩn tiền, đón dì đây.” Nhìn Nguyễn Duẫn Đường gật đầu nữa, nén sự kích động, xoay bước nhanh rời .

Chỉ là cũng hướng ga tàu hỏa, mà là vòng vèo qua mấy con đường xa, rẽ một quán .

“Hoa Nhài, xong việc !” Hắn kiềm chế sự kích động xuống đối diện phụ nữ, thâm tình trong mộng.

Nguyễn Mạt Lị vốn dĩ chán ghét ánh mắt dính nhớp của , nhưng xong, vội vàng ngước mắt lên: “Anh chắc chắn chứ?”

Tống Vĩ gật đầu lia lịa, bổ sung: “Hơn nữa còn chắc chắn tiền chỉ tiêu hết tiền tích góp của cô và Giang Dữ Bạch, mà còn khiến bọn họ nợ nần chồng chất khắp nơi.”

Trên khuôn mặt thanh tú của Nguyễn Mạt Lị hiện lên vẻ tàn nhẫn, khóe môi hài lòng nhếch lên, như khen thưởng chú cún con mà vỗ nhẹ đầu : “Làm lắm.”

Tống Vĩ tức khắc cảm thấy cả tê dại, ánh mắt si mê : “Hoa Nhài, hiện tại em và đều ly hôn, chúng ……”

ly hôn khi Dương Xuyên tàn phế, lập tức ở bên , đời phỉ nhổ ?” Nguyễn Mạt Lị trong nháy mắt thu hồi tay, giọng lạnh nhạt.

“Xin xin , là sai, sẽ bao giờ nhắc nữa.” Tống Vĩ vội vàng xin .

Nguyễn Mạt Lị lãnh đạm nghiêng mặt : “Anh tiếp tục giúp theo dõi cô , bất cứ chuyện gì đều báo cho . Chờ đại thù của báo, chuyện của chúng từ từ tính.”

Nghe , Tống Vĩ như nhận lời hứa hẹn gì đó, che giấu sự kích động gật đầu, hỏi: “Chỉ cần cho bọn họ nợ nần là ?”

Nguyễn Mạt Lị lạnh một tiếng, đương nhiên là thể chỉ thế. Cô Nguyễn Duẫn Đường và Giang Dữ Bạch chỉ gánh món nợ khổng lồ, mà còn tù bóc lịch! Những khổ sở cô chịu, cô bọn họ trả gấp đôi! những lời vẫn với Tống Vĩ, chỉ qua loa vài câu tìm cớ về.

Nguyễn Duẫn Đường và Hồ Tiểu Linh xe của Triệu Cường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-311-can-cau.html.]

“Đường Đường, tớ cảm thấy vẫn là quá mạo hiểm, nhiều tiền như mà gom cho đủ?” Hồ Tiểu Linh đầy bụng lo lắng.

Nguyễn Duẫn Đường thể để lộ chuyện tiền, chỉ thể nhỏ giọng : “Tớ , nhưng Giang Dữ Bạch .”

cực kỳ nhỏ, ghế lái cũng là từng trải qua huấn luyện đặc biệt nhiều năm, thính lực tầm thường. Huống chi Triệu Cường đang tập trung cao độ để thám thính tình báo cho Đoàn trưởng nhà . Nghe , đáy mắt càng thêm vui vẻ, cuối cùng cũng cơ hội cho Đoàn trưởng nhà dỗ dành vợ .

Vừa đưa hai xuống xe, Triệu Cường liền hỏa tốc phóng về hướng bệnh viện. Nguyễn Duẫn Đường đối với chuyện , cô lúc đang chuyên tâm nghiên cứu chế tạo loại hương mới. Cứ thế bận rộn đến lúc sắp tan tầm, công đoạn lọc và tinh luyện hương liệu thành, hiện tại chỉ cần thử nghiệm tỷ lệ pha chế là thể đại công cáo thành.

Thẩm Hương Hương đặc biệt vui vẻ, kích động : “Tan tầm tớ mời ăn cơm, chúng chúc mừng một chút!”

Mạnh Hạo Tư do dự một chút: “Có thể mang theo nhà ?”

“?” Thẩm Hương Hương trừng lớn mắt, thể tin nổi : “Cậu thế mà theo đuổi á?”

Ánh mắt Mạnh Hạo Tư lóe lên: “Đương nhiên !”

Thẩm Hương Hương tin: “Cậu cứ c.h.é.m gió , chờ tớ gặp Tô Diệp hỏi cho lẽ mới .”

“Tùy hỏi.” Mạnh Hạo Tư nhướng đôi mắt phượng, bộ dáng như cầu còn .

Thẩm Hương Hương nhíu mày, đến bên cạnh Nguyễn Duẫn Đường: “Không xong , lẽ thật sự đuổi theo chứ?” Nguyễn Duẫn Đường cũng , bất quá gần đây cô đúng là thường xuyên thấy Tô Diệp tới tìm Mạnh Hạo Tư, chuyện từng .

định hỏi thăm một chút, cửa lớn bỗng nhiên gõ vang. Vương Anh đẩy cửa , vẻ mặt kiên nhẫn về phía Nguyễn Duẫn Đường: “Bên ngoài tìm cô.”

Nguyễn Duẫn Đường nghi hoặc vì tìm , cũng so đo thái độ của cô , mới nhấc chân khỏi cửa, Vương Anh lưng bóng gió: “Ngày thường việc đàng hoàng thì thôi , tú ân ái còn tú đến tận trong xưởng, thật cô tới để việc là tới để chơi nhận lương!”

Bước chân Nguyễn Duẫn Đường khựng , mắt lạnh : “Con mắt nào của cô thấy việc đàng hoàng?”

“Cô…… Cô cư nhiên dám mắng !” Vương Anh tức đến trừng lớn mắt.

Nguyễn Duẫn Đường khẽ một tiếng: “ chẳng những mắng cô, còn cáo trạng cô nữa đấy.” Nói xong, cô xoay bỏ . Vương Anh tức suýt ngất xỉu. thật sự sợ Nguyễn Duẫn Đường mách lẻo với Julia, khỏi theo , nhỏ giọng vớt vát vài câu, liền thấy Nguyễn Duẫn Đường bước nhanh tới mặt một đàn ông mặc quân phục bình thường.

Vương Anh nghiêm túc đ.á.n.h giá vài , thật sự xác định Nguyễn Duẫn Đường chính là vì trốn tránh nợ nần nên mới tùy tiện chọn một quân nhân để gả.

 

 

Loading...