Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 309: Vả mặt đám vợ quân nhân

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:59:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cậu chỗ nào mà chúng cãi ?” Giang Dữ Bạch đen mặt.

Triệu Cường căn bản tin, vẻ từng trải : “Thật sự thì ngài hạ xuống dỗ dành chị một chút .”

Cô bây giờ trốn như chuột thấy mèo, dỗ kiểu gì? Hơn nữa nếu ép quá c.h.ặ.t, chỉ sợ cô sẽ trốn càng xa hơn.

Giang Dữ Bạch trầm mặc một lát, phân phó Triệu Cường: “Ngày mai giúp đến xưởng xem cô thế nào.” Nói xong, dừng một chút, bổ sung với vẻ mặt tự nhiên cho lắm: “Trên đường ngang qua sườn núi, hái ít hoa .”

Triệu Cường trộm đến nghẹn đỏ cả mặt, lớn tiếng đáp: “Rõ, thưa Đoàn trưởng!”

“……” Giang Dữ Bạch.

……

Sáng sớm hôm Nguyễn Duẫn Đường tỉnh dậy, bên ngoài sân tụ tập ít , đều là mấy bà vợ quân nhân hôm nọ tìm cô đổi hương liệu và túi thơm.

Nga

“Em Nguyễn , hôm nay chúng tới là thương lượng trả mấy thứ . Thật sự là trẻ con nhà chúng ngửi quen mùi , để trong nhà cũng lãng phí. Mấy thứ rau dưa củ quả chúng đưa đó coi như biếu cô ăn, chỉ cần cô trả tiền cho ……”

Nguyễn Duẫn Đường xong, liếc mắt túi thơm và hương liệu tay họ, biểu tình đầy vẻ chột mặt họ, nhàn nhạt : “Được, chỉ cần đồ vật thiếu hỏng thì sẽ trả tiền.”

Trong nháy mắt, cảm xúc căng thẳng của những đó chợt buông lỏng, liên tiếp lời cảm ơn và khen ngợi cô.

Nguyễn Duẫn Đường đối với chuyện quá nhiều cảm xúc. Vốn dĩ hương liệu và túi thơm đó đều là bán rẻ cho họ, mà cô cũng thiếu chút tiền , coi như đây là một xã giao. Họ trả thì cô cũng chẳng cả, chẳng qua về cô cũng lười mấy chuyện tốn công vô ích nữa.

Về phòng cầm tiền lẻ , khi trả cho từng , cô đang định phòng thì phụ nữ cầm đầu đếm xong tiền giấy, nhíu mày : “Em Nguyễn, thế đúng , hôm đó đưa cho cô hai đồng, giờ chỉ còn sáu hào?”

Những còn đếm xong cũng sôi nổi chất vấn: “ cũng đủ, thiếu tám xu!”, “ thiếu bảy hào!”, “ thiếu một đồng!”

Nghe , Nguyễn Duẫn Đường xoay , mặt vô cảm : “ , đồ vật hỏng thì mới trả đủ tiền. Tiền của các chị thiếu, tự nhiên là do đồ vật qua sử dụng hoặc hỏng .”

Nói xong, cô từ trong đống đồ tay nhặt hai cái túi thơm giơ lên, về phía phụ nữ chất vấn đầu tiên: “Một cái túi thơm năm hào, hai cái túi thơm đều dính vết bẩn, cũng chỉ khấu trừ tiền vỏ túi thơm của chị thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-309-va-mat-dam-vo-quan-nhan.html.]

Nghe , phụ nữ kinh ngạc đến trừng lớn mắt, tức giận gào lên: “Có tí bụi cô phủi phủi giặt giặt là xong, thế mà cô cũng trừ tiền của ?”

Thần thái và ngữ khí của bà cứ như thể Nguyễn Duẫn Đường là gian thương lòng hiểm độc, kiếm lời của bà bao nhiêu tiền bằng.

Nguyễn Duẫn Đường lạnh một tiếng: “Chị Cửa hàng Quốc doanh mua đồ, mang về nhà, chẳng lẽ bẩn đồ của cũng đòi tiền bộ ? Huống chi, đây là bụi phủi cái là sạch ? Đây là dầu mỡ!”

Người vợ quân nhân nghẹn họng, mặt tái mét. Cửa hàng Quốc doanh thể cho phép đổi đồ, chứ đừng bẩn trả , đó quả thực là chuyện thể nào.

Nghĩ , bà vẫn khó nuốt trôi cục tức : “Cô tự lén lút bán đồ mà dám so sánh với hàng hóa của Cửa hàng Quốc doanh ? Hàng hóa của bảo đảm, cô ? Tối qua treo túi thơm của cô, con vẫn muỗi đốt mấy nốt, một chút tác dụng cũng , bắt cô bồi thường tiền t.h.u.ố.c men là lắm !”

Nguyễn Duẫn Đường thật sự mở rộng tầm mắt, cô tức giận bước lên một bước, giọng còn lớn hơn cả bà : “Là bán túi thơm ? Hôm qua các chị cầu xin đổi ? Tiền đủ còn lấy rau dưa để gán nợ, nể tình chúng ở cùng một khu đại viện mới chịu lỗ vốn để chút tình nghĩa. Kết quả bây giờ chị trách ? Chị giọng to thì chị lý chắc? Chị béo thì chị quyền ? Chị mặt đen thì chị đúng chắc?”

Tiếng của cô câu cao hơn câu , phụ nữ ánh mắt của xung quanh đổ dồn , thể diện mất hết, lảo đảo lùi phía , tức giận đến môi run rẩy: “Cô... cô... cô……”

“Chị lắp thì chị ?” Nguyễn Duẫn Đường tiến thêm một bước, âm thanh đinh tai nhức óc.

Người phụ nữ tức đến sắc mặt xanh mét, cảm nhận ánh mắt chế giễu tứ phía, cả giận : “ cần nữa , cái đồ nha đầu c.h.ế.t tiệt giáo dưỡng!”

Ném xuống một câu như , bà xách ống quần rộng thùng thình lên, hầm hầm bỏ . Nhìn từ phía , bóng dáng đen béo càng thêm khó coi.

Những còn thấy cảnh cũng dám thêm gì nữa, đồ vật họ trả dùng , tiền thiếu , trong lòng họ đều tự rõ ràng. đối với việc Nguyễn Duẫn Đường trừ tiền của họ, họ vẫn ôm lòng bất mãn, một đám bóng gió:

“Nhìn xem, cùng một họ Nguyễn, nhưng đồng chí Nguyễn Mạt Lị hào phóng bao, chỉ một bao trọn tiền của bộ phận v.ũ k.h.í, khi còn tặng miễn phí nước đuổi muỗi cho chúng dùng!”

đấy, nước đuổi muỗi của hữu dụng lắm, xịt một cái là con muỗi nào dám tới gần, xịt thẳng muỗi, một lát muỗi đều mê choáng lăn đấy!”

Nguyễn Duẫn Đường , tay đang đóng cửa khựng một chút, bộ dạng châm chọc mỉa mai của các bà, cô ung dung . Mấy thấy cô bất kỳ vẻ hổ nào, sắc mặt đen sì: “ là da mặt dày!”

 

 

Loading...